MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảm Xúc Trong Căn Nhà HoangChương 3

Cảm Xúc Trong Căn Nhà Hoang

Chương 3

1,179 từ · ~6 phút đọc

Căn nhà hoang dường như nhỏ lại sau khi cơn bão cảm xúc vừa quét qua. Ánh lửa giờ đây chỉ còn là những đốm than hồng âm ỉ, hắt lên vách gỗ những cái bóng méo mó, dài ngoằng. An nằm cuộn tròn trong vòng tay của Khương, tấm chăn mỏng dù không đủ dày để ngăn cái lạnh từ nền đất đá, nhưng hơi nóng hừng hực từ lồng ngực anh vẫn đang bao bọc lấy cô.

Không gian tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng tim mình vẫn còn đập loạn nhịp sau những va chạm cuồng nhiệt. Sự rát nhẹ nơi làn da mỏng manh và mùi hương nồng đậm của Khương vẫn còn vương vấn trên tóc, trên môi. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ liều lĩnh đến thế—phó thác bản thân cho một kẻ lạ mặt mà thậm chí cô còn không chắc anh ta có phải là một kẻ sát nhân đang trốn chạy hay không.

Khương không ngủ. Anh tựa lưng vào cột gỗ, một tay vòng qua ôm lấy vai An, tay kia đang mân mê một vật gì đó lạnh lẽo dưới lớp áo—một khẩu súng hay một con dao, An không dám đoán. Đôi mắt anh vẫn sắc lạnh, nhìn đăm đăm ra phía cửa sổ bị gió đập sầm sập.

"Anh vẫn chưa ngủ sao?" – An khẽ cử động, giọng nói khàn đặc vì dư âm của cuộc ân ái.

Khương không nhìn cô, nhưng bàn tay đang đặt trên vai cô siết nhẹ lại như một sự trấn an thô bạo.

"Ngủ ở nơi này là một xa xỉ phẩm mà tôi không có." – Giọng anh trầm đục, vang lên giữa đêm đen như tiếng gầm thấp của loài thú dữ. "Cô nên nhắm mắt lại đi. Bình minh sẽ đến sớm, và cô cần sức để rời khỏi đây."

An ngồi dậy, tấm chăn tuột khỏi bờ vai trần khiến cô khẽ rùng mình vì hơi lạnh tràn vào. Cô nhìn vào vết sẹo dài trên cánh tay anh, giờ đây dưới ánh sáng mờ ảo, nó trông càng đáng sợ hơn.

"Vết sẹo này... từ đâu mà có?" – Cô run rẩy đưa ngón tay chạm nhẹ vào nó.

Khương đột ngột bắt lấy cổ tay cô. Lực siết của anh mạnh đến mức khiến An khẽ kêu lên vì đau. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, một cái nhìn đầy sự cảnh giác và thù địch vừa mới trỗi dậy.

"Đừng tò mò về những thứ không thuộc về thế giới của cô, An." – Anh gằn giọng, rồi từ từ nới lỏng tay ra nhưng vẫn giữ lấy tay cô. "Thế giới của cô là những bức tranh, là màu sắc, là ánh sáng. Còn thế giới của tôi chỉ có bùn đất, máu và bóng tối. Chúng ta gặp nhau đêm nay là một sự nhầm lẫn của định mệnh. Đừng cố gắng tìm hiểu thêm."

Sự lạnh lùng của anh khiến tim An thắt lại. Vừa mới đây thôi, người đàn ông này còn chiếm hữu cô bằng tất cả sự khao khát, vậy mà giờ đây, anh lại dựng lên một bức tường thành kiên cố để ngăn cách. Sự cấm kỵ không chỉ nằm ở hoàn cảnh, mà còn nằm ở sự khác biệt quá lớn về thân phận.

"Anh đang trốn chạy ai đó, đúng không?" – An không bỏ cuộc, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh. "Người ta không mang theo vũ khí và ngồi gác cửa suốt đêm chỉ vì sợ bão."

Khương im lặng hồi lâu. Anh buông tay cô ra, với lấy bao thuốc lá dở dang, châm một điếu. Khói thuốc trắng đục lờ lững bay lên, che khuất một nửa gương mặt anh.

"Có những người nếu thấy tôi, họ sẽ không hỏi tên. Họ sẽ nổ súng ngay lập tức." – Anh nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy sự tự giễu. "Và nếu họ thấy cô đi cùng tôi, họ cũng sẽ làm điều tương tự. Vậy nên, ngay khi tuyết ngừng rơi, hãy chạy thật xa khỏi căn nhà này và đừng bao giờ ngoảnh đầu lại. Coi như đêm nay chỉ là một giấc mơ điên rồ."

Giấc mơ? An nhìn xuống những vết hằn đỏ trên cổ tay mình, cảm giác tê dại nơi đầu môi vẫn còn đó. Làm sao có thể coi là giấc mơ khi sự va chạm xác thịt đã để lại những dấu ấn thật đến đau lòng? Cô thấy mình như một con thiêu thân, rõ ràng biết ngọn lửa Khương đang mang theo sẽ thiêu cháy mình, nhưng vẫn không cách nào ngăn được bản năng muốn lao vào tìm kiếm hơi ấm.

Bất thình lình, Khương dập tắt điếu thuốc, anh đứng bật dậy, đẩy An về phía góc tối nhất của căn hầm.

"Suỵt!" – Anh ra hiệu bằng một ngón tay đặt lên môi, đồng thời rút vật kim loại từ thắt lưng ra.

Bên ngoài, tiếng gió bão dường như nhỏ dần, nhường chỗ cho một tiếng động lạ—tiếng động cơ xe jeep gầm rú từ phía xa, rồi tiếng bước chân giẫm lên lớp tuyết dày, chậm chạp và thận trọng.

Trái tim An như nhảy vọt lên đến cổ họng. Sự nguy hiểm mà Khương nhắc tới đã đến sớm hơn dự kiến. Anh xoay người lại, áp sát cơ thể cô vào bức tường gỗ lạnh lẽo. Trong bóng tối, hơi thở nóng hổi của anh phả lên mặt cô, nồng nặc mùi thuốc lá và sự căng thẳng tột độ.

"Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được tiếng nào." – Anh thì thầm vào tai cô, môi anh chạm nhẹ vào vành tai khiến cô run rẩy. Khương siết chặt eo cô, một tay cầm dao, tay kia ôm chặt lấy đầu cô áp vào ngực mình.

An nghe thấy tiếng tim Khương đập thình thịch, mạnh mẽ và dồn dập như tiếng trống trận. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết đang cận kề, sự sợ hãi và dục vọng một lần nữa hòa quyện vào nhau. Cô bám chặt lấy áo anh, cảm nhận được từng thớ cơ bắp của anh đang căng cứng như dây đàn.

Cánh cửa gỗ mục nát mà An đã đẩy vào lúc chiều giờ đây rung lên bần bật bởi những cú đập mạnh mẽ từ bên ngoài.

"Mở cửa! Chúng tôi biết mày ở trong đó!" – Một giọng nói thô thiển vang lên.

An nhắm nghiền mắt, cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể Khương. Sự cấm kỵ bây giờ không còn là đạo đức, mà là sự tồn tại. Cô và kẻ lạ mặt nguy hiểm này giờ đây đã buộc chung vào một sợi dây định mệnh, giữa ranh giới mỏng manh của sự sống và cái chết, nơi những nụ hôn vụng trộm và những lần chạm vào nhau trần trụi vừa rồi chính là lời tạ từ cuối cùng hoặc là khởi đầu của một cuộc đào tẩu đầy tội lỗi.