Tiếng đập cửa dồn dập như muốn phá tan những tấm gỗ mục nát cuối cùng. An cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại nơi cổ họng, đôi tay cô siết chặt lấy vạt áo ba lỗ đẫm mùi khói của Khương. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt Khương lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt anh không còn chút dư vị nào của cuộc tình tự ban nãy, chỉ còn lại bản năng của một con thú săn mồi đang bị dồn vào đường cùng.
"Nghe này," Khương thì thầm, giọng thấp đến mức chỉ mình An nghe thấy, "Khi tôi xông ra, cô phải chạy ngay về phía cửa sổ nhỏ ở góc sau. Có một lối mòn dẫn xuống vực, cứ men theo đó mà chạy, đừng nhìn lại."
"Còn anh?" An run rẩy, nước mắt chực trào ra.
Khương không trả lời. Anh thô bạo ấn vào tay cô chiếc đèn pin nhỏ và bao diêm. Ánh mắt anh nhìn cô trong giây lát—một cái nhìn chứa đựng sự dằn vặt và cả một chút khao khát không cam lòng. Anh bất ngờ siết chặt gáy cô, đặt một nụ hôn nóng bỏng nhưng ngắn ngủi lên trán cô như một lời từ biệt tàn khốc.
"Chạy đi!"
Cánh cửa chính bật tung sau một cú đạp nghìn cân. Hai bóng đen cầm súng xông vào, ánh đèn pin cực mạnh quét qua căn phòng như những lưỡi dao ánh sáng. Khương không đợi chúng định hình, anh lao ra như một cơn lốc. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên cùng tiếng gầm của anh. Một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn đêm—tiếng súng.
An kinh hoàng, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng đã đánh thức bản năng sinh tồn. Cô lao về phía cửa sổ như một kẻ mất trí. Gỗ mục cứa vào da thịt cô đau nhói, nhưng cô không cảm thấy gì cả. Cô leo đại qua khung cửa, ngã nhào xuống lớp tuyết dày bên ngoài. Cái lạnh buốt giá ngay lập tức bao trùm lấy cơ thể cô, nhưng tiếng hét và tiếng đánh đấm bên trong căn nhà hoang còn đáng sợ hơn thế gấp nhiều lần.
An chạy. Đôi giày leo núi giẫm lên lớp tuyết sụt sùi, hơi thở cô hóa thành những làn khói trắng xóa trong không gian âm độ. Phía sau cô, ánh đèn của những chiếc xe jeep bắt đầu quét qua sườn núi.
"Khương!" Cô gào thét trong lòng, đôi chân dường như không còn thuộc về mình nữa.
Bất ngờ, một bóng đen lao ra từ bụi rậm phía sau, chộp lấy eo cô và vật ngã cô xuống tuyết. An định hét lên thì một bàn tay to lớn, nóng hổi đã bịt chặt miệng cô lại. Mùi hương quen thuộc ấy—mùi khói, mùi mồ hôi và mùi máu tanh nồng.
"Là tôi!" Giọng Khương rít qua kẽ răng.
Anh đang thở dốc, một bên vai áo đã rách nát, máu đỏ tươi thấm ra, tương phản gay gắt với màu tuyết trắng. Khương không để cô kịp hỏi han, anh kéo cô đứng dậy, đẩy cô đi sâu hơn vào hẻm núi dốc đứng.
"Chúng đông hơn tôi tưởng. Chúng ta phải xuống vực."
"Nhưng... anh bị thương rồi!" An thốt lên, nhìn vào vết thương đang rỉ máu trên vai anh.
"Chưa chết được." Khương gằn giọng, bàn tay anh siết chặt lấy tay cô, nóng rực như muốn thiêu cháy lớp da mỏng manh.
Cuộc trốn chạy giữa đêm bão tuyết là một sự hành xác thực sự. Họ trượt dài trên những sườn dốc cheo leo, hơi thở đan xen vào nhau trong sự hoảng loạn. Khi ánh đèn của kẻ thù đã xa dần, Khương kéo An vào một hốc đá hẹp dưới chân vách núi. Đây là một không gian chật hẹp, chỉ vừa đủ cho hai người ép sát vào nhau.
Khương đổ gục xuống, lưng tựa vào đá lạnh, hơi thở nặng nề và đứt quãng. An vội vàng quỳ xuống cạnh anh, đôi tay run rẩy xé dải áo của mình để băng bó vết thương cho anh. Trong bóng tối của hốc đá, sự gần gũi này lại mang một sắc thái hoàn toàn khác với lúc ở căn nhà hoang. Nó không còn là sự khám phá tò mò, mà là sự gắn kết của hai kẻ cùng chung số phận.
"Tại sao anh không bỏ tôi lại?" An thì thầm, nước mắt rơi xuống bàn tay đầy vết chai của Khương. "Nếu không có tôi, anh đã chạy nhanh hơn."
Khương mở mắt, ánh nhìn của anh trong đêm tối vẫn sáng quắc và đầy áp chế. Anh đưa bàn tay không bị thương lên, vuốt ve khuôn mặt đầy vết trầy xước của An. Ngón tay anh dừng lại ở môi cô, mơn trớn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự chiếm hữu điên rồ.
"Vì tôi đã lỡ nếm vị của cô rồi," Khương nói, giọng khàn đặc đầy nguy hiểm, "Và tôi không có thói quen chia sẻ món đồ của mình cho ai khác, kể cả tử thần."
Anh kéo cô sát vào mình. Trong cái lạnh thấu xương của hẻm núi, khi cái chết vẫn đang lùng sục ngoài kia, sự va chạm của hai cơ thể lại bùng lên một ngọn lửa dục vọng khác thường. Cảm giác tội lỗi vì đã kéo một người vô tội vào vũng bùn, cùng với sự kích thích của hoóc-môn khi vừa thoát chết, khiến Khương không kìm lòng được mà áp môi mình vào cổ cô.
Nụ hôn của anh lúc này mang vị của máu và sự cuồng dã. An rùng mình, đôi tay cô ôm lấy đầu anh, cảm nhận được sự run rẩy của người đàn ông sắt đá này. Giữa vách đá lạnh lẽo, họ tìm thấy nhau trong một sự kết nối bản năng nhất, trần trụi nhất.
Tiếng súng lại vang lên từ phía xa, nhưng lúc này, trong hốc đá nhỏ hẹp, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch đan xen và hơi ấm nồng nàn của hai linh hồn đang tự sưởi ấm cho nhau bằng những khao khát cấm kỵ.