An chạy như một kẻ điên dại. Những cành cây thông sắc nhọn quệt vào mặt, vào tay, để lại những vết xước rướm máu, nhưng cô không thấy đau. Trong đầu cô chỉ còn vang vọng tiếng súng chát chúa và bóng lưng đơn độc của Khương tan dần vào màn sương muối. Mỗi bước chân cô giẫm lên lớp băng mỏng ven suối là một lần trái tim cô thắt lại. Cô đang chạy về phía sự sống, nhưng cảm giác như mình đang để lại linh hồn ở phía sau, nơi người đàn ông ấy đang đơn độc đối mặt với tử thần.
Tiếng súng thưa dần rồi tắt hẳn. Sự im lặng bao trùm lấy đại ngàn còn đáng sợ hơn cả tiếng nổ. An gục xuống bên một gốc cổ thụ, hơi thở đứt quãng, lồng ngực đau thắt như có ai bóp nghẹt. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình—đôi bàn tay vừa mới đêm qua còn đan chặt vào những ngón tay thô ráp của Khương, cảm nhận từng nhịp mạch đập nóng hổi của anh. Giờ đây, chúng chỉ còn dính đầy bùn đất và tuyết lạnh.
Trạm kiểm lâm bỏ hoang hiện ra trong tầm mắt, cũ kỹ và xám xịt như một ngôi mộ giữa rừng sâu. An bò vào bên trong, đóng chặt cửa gỗ, hơi ấm nhân tạo ít ỏi bên trong khiến cô rùng mình. Cô cuộn tròn trong một góc tối, ôm lấy đôi vai vẫn còn vương mùi hương của Khương.
Cơn đói và sự kiệt sức bắt đầu tấn công, nhưng tâm trí cô lại bị xâm chiếm bởi những hồi ức nóng bỏng. Trong bóng tối của trạm kiểm lâm, An nhắm mắt lại và ngay lập tức, cảm giác về bàn tay của Khương lại hiện về. Cô nhớ cách anh siết lấy eo cô, cách bờ môi khô nồng mùi khói thuốc áp chế sự bướng bỉnh của cô, và cả cách anh nhìn cô—một ánh nhìn chứa đựng sự khao khát trần trụi nhưng lại đầy rẫy sự dịu dàng đau đớn.
Sự cấm kỵ của mối quan hệ này không chỉ nằm ở hoàn cảnh trốn chạy, mà còn ở cách nó đánh thức phần "người" nhất, bản năng nhất trong cô. Một nữ họa sĩ luôn sống trong thế giới của những quy chuẩn thẩm mỹ, giờ đây lại khao khát sự thô bạo, sự chiếm hữu của một kẻ không tên. Cô đưa tay chạm vào những vết đỏ ám muội trên cổ mình, vết tích của một đêm trắng mà cô biết mình sẽ mang theo suốt đời như một vết sẹo không bao giờ lành.
"Anh nhất định phải sống..." – Cô thì thầm vào khoảng không, hơi thở hóa thành làn sương mỏng.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân sột soạt trên lớp tuyết ngoài cửa trạm khiến An đóng băng toàn thân. Tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cô nín thở, tay nắm chặt lấy chiếc đèn pin nhỏ—vũ khí duy nhất của cô lúc này.
Tiếng bước chân nặng nề, không đều nhịp, nghe như tiếng một người đang kéo lê thân xác đi trong tuyệt vọng. Một tiếng va chạm nhẹ vào cửa, rồi tất cả im bặt. An lấy hết can đảm, run rẩy tiến lại gần khe cửa nhỏ. Qua khe nứt của gỗ, cô thấy một bóng người cao lớn đang đổ gục xuống bậc thềm đá.
Chiếc áo khoác đen bạc màu rách nát, mái tóc bết lại vì tuyết và máu.
"Khương?" – An thốt lên, thanh âm vỡ vụn.
Cô cuồng loạn đẩy cửa ra. Khương nằm đó, gương mặt tái xanh, hơi thở chỉ còn là những tiếng khò khè yếu ớt. Một bàn tay anh vẫn nắm chặt khẩu súng đã hết đạn, tay kia ôm lấy mạn sườn đẫm máu. Khi thấy An, một tia sáng mờ nhạt lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của anh. Anh cố nở một nụ cười nhạt nhẽo, một nụ cười mang vị của tử thần.
"Tôi đã bảo... cô phải đi cơ mà..."
An không nghe gì nữa, cô kéo anh vào trong trạm, dùng tất cả sức lực của một người phụ nữ đang yêu để che chắn cho anh. Cô tháo lớp áo ngoài của anh ra, và lần này, trước mắt cô không chỉ là vết thương cũ, mà là một vết đạn sâu hoắm nơi mạn sườn.
Sợ hãi? Có. Kinh tởm? Không.
Trong giây phút ấy, An không còn thấy một kẻ tội đồ hay một sát nhân. Cô chỉ thấy người đàn ông của mình, người đã dùng mạng sống để đổi lấy tự do cho cô. Cô cúi xuống, áp môi mình vào vầng trán lạnh ngắt của anh, nước mắt rơi lã chã lên lồng ngực phập phồng của Khương.
"Đừng bỏ tôi, Khương. Anh đã chiếm lấy tôi rồi, anh không được phép biến mất."
Khương đưa bàn tay run rẩy, đầy máu lên vuốt ve gương mặt cô. Sự chạm nhau của làn da trong hoàn cảnh này không còn mang vẻ gợi cảm thuần túy, mà là một sự gắn kết thiêng liêng và đau đớn. Dưới ánh sáng lờ mờ của trạm kiểm lâm, hai linh hồn tội lỗi lại một lần nữa hòa vào nhau, giữa mùi máu tanh nồng và hơi ấm của sự sống đang dần cạn kiệt.
Bên ngoài, tuyết lại bắt đầu rơi, phủ kín những dấu chân dẫn đến trạm kiểm lâm, như muốn giấu kín bí mật của họ vào lòng đất lạnh. Nhưng bên trong, ngọn lửa của một tình yêu cấm kỵ vẫn đang cháy âm ỉ, đầy liều lĩnh và không hối tiếc.