MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCảm Xúc Trong Căn Nhà HoangChương 6

Cảm Xúc Trong Căn Nhà Hoang

Chương 6

1,010 từ · ~6 phút đọc

Bình minh ở vùng cao nguyên không mang theo sắc hồng ấm áp của hy vọng. Nó hiện ra bằng một dải màu xám xịt, nhợt nhạt, xuyên qua màn sương muối dày đặc và hắt vào trong hốc đá một luồng sáng lạnh lẽo. Ánh sáng ấy tàn nhẫn phơi bày thực tại: bộ quần áo rách nát, những vết bầm tím trên làn da trắng sứ của An, và gương mặt tái nhợt vì mất máu của Khương.

An choàng tỉnh khi cảm nhận được sự chuyển động bên cạnh. Khương đang cố gắng đứng dậy. Từng múi cơ trên lồng ngực anh căng lên, run rẩy dưới áp lực của cơn đau. Vết thương trên vai đã đóng vảy đen, dính chặt vào lớp vải áo, nhưng mỗi nhịp thở của anh vẫn nặng nề như mang theo cả nghìn cân đá.

"Anh không được cử động mạnh!" An vội vã chồm tới, giữ lấy cánh tay anh.

Khương nhìn cô, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng cái nhìn vẫn sắc bén như một loài dã thú chưa bao giờ đầu hàng. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, dùng lực bóp nhẹ như để chứng minh mình vẫn còn sức chiến đấu.

"Tuyết đã ngừng rơi." Khương nói, giọng khàn đặc, hướng ánh mắt về phía cửa hang. "Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta. Nếu mặt trời lên cao, chúng sẽ tìm thấy dấu chân trên tuyết dễ dàng hơn."

Anh lôi từ trong túi quần ra một mẩu bánh lương khô đã nát vụn và một bình nước thép. Khương bẻ một nửa đưa cho An, ánh mắt dịu đi đôi chút khi nhìn thấy những vệt đỏ ám muội trên cổ cô – minh chứng cho sự cuồng nhiệt đầy tuyệt vọng đêm qua.

"Ăn đi. Cô cần sức để xuống núi."

An cầm lấy miếng bánh, nhưng cổ họng cô khô khốc, nghẹn lại. Cô nhìn Khương, người đàn ông vừa mới đây còn chiếm hữu cô bằng tất cả bản năng hoang dại, giờ đây lại đang chuẩn bị đưa cô vào một cuộc chạy đua với tử thần.

"Khương, nếu chúng ta thoát khỏi đây... anh sẽ đi đâu?"

Khương dừng lại một nhịp khi đang kiểm tra lại con dao găm. Một thoáng do dự lướt qua gương mặt sắt đá ấy, nhưng rồi nó nhanh chóng bị thay thế bởi vẻ lãnh đạm thường thấy.

"Tôi không có điểm đến, An. Những kẻ như tôi chỉ có hành trình, không có đích đến." Anh tiến lại gần, nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Đêm qua là một sai lầm ngọt ngào nhất trong đời tôi. Nhưng khi ra khỏi cánh rừng này, cô phải quên nó đi. Cô có cuộc sống của cô, và tôi có nấm mồ của tôi."

"Tôi không thể quên!" An thốt lên, giọng cô nghẹn ngào. "Làm sao tôi có thể quên được hơi ấm của anh khi ngoài kia chỉ toàn là giá băng?"

Khương không trả lời bằng lời nói. Anh áp sát cô vào vách đá, đặt một nụ hôn sâu, nồng nặc vị của máu và sự cay đắng lên môi cô. Đó là nụ hôn của sự đoạn tuyệt, một sự chiếm hữu cuối cùng trước khi lý trí lấy lại quyền kiểm soát. Bàn tay anh luồn vào tóc cô, siết chặt như muốn khắc ghi cảm giác này vào tâm khảm.

Họ bắt đầu rời khỏi hốc đá. Không gian bên ngoài im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng tuyết lạo xạo dưới chân. Khương đi trước, mỗi bước đi của anh đều để lại một vệt máu mờ nhạt trên tuyết trắng. An đi sát phía sau, lòng nặng trĩu.

Đột nhiên, Khương dừng khựng lại, anh thô bạo đẩy An vào sau một gốc cây thông lớn. Từ phía thung lũng bên dưới, tiếng động cơ xe jeep lại vang lên, lần này gần hơn rất nhiều. Những bóng đen đang tủa ra như bầy kiến, lùng sục từng bụi rậm.

"Chúng đến rồi." Khương rít qua kẽ răng. Anh rút khẩu súng đen bóng ra, kiểm tra băng đạn. Chỉ còn ba viên.

"An, nghe cho kỹ đây." Khương quay lại nhìn cô, lần đầu tiên cô thấy trong mắt anh một sự khẩn thiết đến đau đớn. "Men theo con suối đóng băng phía bên trái, đi khoảng hai cây số cô sẽ thấy một trạm kiểm lâm bỏ hoang. Trốn vào đó và đợi đến chiều tối mới được ra ngoài. Đừng lo cho tôi."

"Không! Tôi không bỏ anh lại!" An nắm chặt lấy vạt áo anh, nước mắt trào ra lã chã.

"Đi ngay!" Khương gầm lên, đẩy mạnh cô về phía bụi rậm. "Sự hiện diện của cô chỉ làm tôi vướng chân thôi! Cô muốn cả hai cùng chết ở đây sao?"

Lời nói tuyệt tình của anh như một nhát dao đâm vào tim An, nhưng cô nhìn thấy đôi tay anh đang run lên vì kiềm chế. Anh đang dùng cách đau đớn nhất để bảo vệ mạng sống cho cô.

Tiếng súng nổ chát chúa vang lên từ phía sau. Khương không nhìn lại, anh lao ra khỏi chỗ nấp, nổ súng đánh lạc hướng kẻ thù, lôi kéo chúng về hướng ngược lại với đường đi của cô.

An nhìn theo bóng lưng đơn độc của anh đang khuất dần sau làn sương muối. Trái tim cô vỡ vụn, nhưng cô biết mình không được phép lãng phí sự hy sinh của anh. Cô bắt đầu chạy, chạy về phía con suối đóng băng, mỗi bước chân đều mang theo dư vị của nụ hôn cháy bỏng và hơi ấm cấm kỵ của đêm trắng.

Sau lưng cô, tiếng súng vẫn nổ đều đặn, xé nát sự tĩnh lặng của đại ngàn, và bóng dáng của người lạ mặt trong căn nhà hoang giờ đây chỉ còn là một vết sẹo sâu hoắm trong ký ức của một nữ họa sĩ đã lỡ đánh mất linh hồn mình giữa vực thẳm.