Linh Hồn Nút Áo, bằng cách điều khiển những món đồ chơi, kể cho Linh nghe về quá khứ của chúng. Chúng là những đứa trẻ đến từ những thời đại khác nhau, tất cả đều cảm thấy bị bố mẹ bỏ rơi hoặc không được yêu thương.
Chúng giải thích: Mụ Gương (Béladonna) lợi dụng những khao khát bị bỏ rơi của chúng để tạo ra thế giới hoàn hảo này. Khi chúng chấp nhận Đôi Mắt Nút Áo, linh hồn chúng bị hút cạn, và Mụ Gương sử dụng chúng để duy trì sự sống. Mụ ta thực chất là một sinh vật hút cạn cảm xúc và khát vọng.
Một Linh Hồn Nút Áo tiết lộ: "Mụ Gương không thể tạo ra, mụ ta chỉ có thể bắt chước. Bà ta không có tình yêu, bà ta chỉ có sự khao khát được yêu thương... sự khao khát biến thành sự chiếm hữu..."
Linh hiểu rằng, Mụ Gương là một thực thể cô đơn, bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo đến mức biến mình thành một con quái vật. Cô bé nhận ra, sự tẻ nhạt của thế giới thực chính là sự an toàn, còn sự hoàn hảo ở đây là cái bẫy chết người.