Linh bắt đầu tìm kiếm lối thoát. Cô phát hiện ra một cánh cửa nhỏ bị giấu sau bức màn nhung trong phòng ngủ của mình.
Cô mở cánh cửa và bước vào một căn phòng đồ chơi kỳ lạ. Căn phòng đầy rẫy những món đồ chơi cũ, hỏng hóc, nhưng chúng lại phát ra những tiếng thì thầm yếu ớt. Linh nhận ra, đây là căn phòng chứa những kỷ vật của những đứa trẻ khác.
Các đồ chơi đó là phương tiện giao tiếp của Linh Hồn Nút Áo – linh hồn của những đứa trẻ bị Mụ Gương lừa gạt.
Một chiếc búp bê cũ kỹ, không còn mắt, thầm thì: "Đi đi, cô bé. Bà ta đang theo dõi..."
Một chiếc xe đồ chơi bị gãy bánh xe nói: "Cứu chúng tôi... Bà ta đã lấy đi đôi mắt của chúng tôi... và linh hồn của chúng tôi..."
Linh nhận ra, Mụ Gương không chỉ muốn đôi mắt của cô, mà còn muốn linh hồn cô. Sự hoàn hảo này được xây dựng trên sự đau khổ của những nạn nhân khác. Nỗi sợ hãi đã chuyển thành quyết tâm phải chiến đấu.