Sau vài ngày ở lại Thế Giới Gương, sự hoàn hảo bắt đầu rạn nứt. Người Mẹ Gương không còn dịu dàng và kiên nhẫn như trước.
Khi Linh nhắc đến công việc của bố mẹ ở thế giới thực, hay sự tò mò về cuộc sống bên ngoài căn hộ, Người Mẹ Gương trở nên lạnh lùng. "Đừng nói về những thứ tẻ nhạt và vô vị đó nữa, Linh. Ở đây, con chỉ cần tận hưởng. Mẹ không thích những câu hỏi không hoàn hảo."
Mẹ Gương bắt đầu đặt ra những luật lệ nghiêm ngặt: Linh phải thức dậy đúng giờ, phải ăn hết mọi món bà nấu, và phải mặc những bộ quần áo bà may. Sự tự do của Linh bị thay thế bằng một sự hoàn hảo bị kiểm soát.
Trong một lần cố gắng mở cửa sổ để nhìn ra ngoài, Linh thấy khung cảnh bên ngoài không phải là khu phố cổ Hà Nội rực rỡ, mà là một mạng nhện đen khổng lồ giăng kín. Cô bé nhận ra, cô không phải đang sống trong một thế giới mới, mà là đang bị giam cầm trong một cái bẫy.