Linh bước qua Gương với sự quyết tâm: đây là nơi cô thuộc về. Cô không chấp nhận Đôi Mắt Nút Áo, nhưng cô sẽ không bao giờ quay lại sự tẻ nhạt của thế giới thực. Cô tin rằng mình đủ thông minh để khai thác sự hoàn hảo của Thế Giới Gương mà không phải trả giá.
Người Mẹ Gương chào đón cô bằng một nụ cười rạng rỡ và một chiếc bánh dâu tây khổng lồ. "Con đã trở lại, Linh yêu. Mẹ biết con sẽ làm thế mà."
Linh cảm thấy sự ấm áp giả tạo của Mẹ Gương bao trùm lấy mình. Cô tận hưởng sự chiều chuộng: Bố Gương chơi piano cả ngày theo ý thích của cô, Mẹ Gương may cho cô những bộ váy lộng lẫy. Linh bắt đầu quên đi sự thật về đôi mắt nút áo và những lời cảnh báo của Mèo Đen. Cô cố gắng lấp đầy sự trống rỗng bên trong bằng sự hoàn hảo bên ngoài.
Tuy nhiên, Linh cảm thấy một sự kỳ lạ nhỏ bé. Căn hộ trong Thế Giới Gương dường như rộng lớn hơn mỗi khi cô quay lại. Những hành lang dài hơn, những căn phòng mới xuất hiện, tất cả đều được thiết kế để phục vụ sở thích của cô. Đây không chỉ là một căn hộ, mà là một mê cung được xây dựng xung quanh những khao khát của Ái Linh.