Bà Lan (mẹ Linh thật) cuối cùng cũng nhận thấy sự khác lạ và sự ám ảnh của Linh với phòng kho. Bà quyết định hành động.
Khi Linh đang ngủ, Bà Lan lén vào phòng kho. Bà nhìn thấy chiếc gương bị lộ ra, và mặc dù không cảm nhận được điều gì siêu nhiên, Bà nhận thấy sự nguy hiểm và bí ẩn. Bà Lan lấy chiếc chìa khóa bướm đêm, sau đó dùng dây xích và ổ khóa lớn khóa chặt cánh cửa phòng kho lại.
Sáng hôm sau, Linh thức dậy và phát hiện ra điều đó. Cô gào lên trong sự tuyệt vọng. Cô cảm thấy bị phản bội bởi chính mẹ mình. "Mẹ đang tước đoạt lối thoát của con! Mẹ không hiểu con buồn thế nào!"
Bà Lan cố gắng giải thích: "Linh, con đã thay đổi. Mẹ lo cho con."
Linh, trong cơn giận dữ, hét lên: "Con ghét mẹ! Con ghét cuộc sống tẻ nhạt này! Mẹ muốn con phải sống trong buồn chán mãi mãi sao?"
Trong cơn giận dữ cực độ, Linh đột nhiên cảm thấy một luồng năng lượng tâm linh phát ra từ tay mình, hướng về cánh cửa đã bị khóa. Cô tìm thấy một chiếc khuy áo cũ (một cái nút) trong túi quần. Cô dùng chiếc khuy đó mở khóa cánh cửa phòng kho một lần nữa, bằng một loại ma thuật tâm linh vô thức.
Cô bước qua Gương lần cuối, không phải để chơi, mà để trốn thoát khỏi thực tế mà cô không muốn đối diện.