Trong một lần quay lại Thế Giới Gương, Linh gặp một con Mèo Đen to lớn, có bộ lông mượt mà như nhung. Lần này, con mèo có thể nói chuyện. Giọng nói của nó trầm và khinh khỉnh.
"Cô bé ngu ngốc," Mèo Đen nói. "Cô nghĩ đó là một trò chơi sao? Mụ Gương (Béladonna) không bao giờ cho đi thứ gì miễn phí. Bà ta đang đeo bám cô."
Mèo Đen tiết lộ sự thật: "Mụ ta là một phù thủy tinh thần, bà ta tạo ra thế giới này bằng cách ăn cắp linh hồn trẻ con. Bà ta giữ chúng lại, và thế giới của bà ta được nuôi dưỡng bằng sự đau khổ và khao khát của những đứa trẻ bị lãng quên."
Mèo Đen dẫn Linh đến một bức tường, nơi có những bức ảnh cũ kỹ, mờ ảo của những đứa trẻ đã biến mất trong khu phố cổ. "Những đứa trẻ này đều đã chấp nhận đôi mắt nút áo. Chúng vẫn ở đây, bị giam cầm vĩnh viễn."
Linh sợ hãi tột độ. Cô nhận ra mình không phải là người duy nhất bị nhắm đến, và Người Mẹ Gương hoàn hảo kia chỉ là một cái bẫy. Cô quyết định đây là lần cuối cùng cô quay lại.