Linh quay lại căn hộ thực, người đẫm mồ hôi. Cô nhìn thấy chiếc chìa khóa bướm đêm trên tay. Cô nhìn vào phòng khách tẻ nhạt, nghe tiếng gõ bàn phím khô khan của mẹ cô. Mọi thứ trở nên mờ nhạt và kém hấp dẫn hơn bao giờ hết sau khi cô trải nghiệm sự rực rỡ của Thế Giới Gương.
Linh tự nhủ: "Mình không thể chấp nhận đôi mắt nút áo. Nhưng mình vẫn có thể quay lại để ăn bánh dâu tây, để chơi đàn piano với Bố Gương."
Sự tò mò và lòng tham về những điều hoàn hảo đã bị kích thích. Linh bắt đầu quay lại Thế Giới Gương thường xuyên hơn. Cô dành vài giờ mỗi ngày ở đó, rồi quay về thế giới thực khi cảm thấy sợ hãi. Cô bắt đầu coi thường thế giới thực của mình và đánh giá thấp những nỗ lực của bố mẹ.
Bố mẹ cô nhận thấy sự khác biệt: Linh trở nên cáu kỉnh, lơ đãng, và luôn trốn vào phòng kho. Họ lo lắng, nhưng quá bận rộn để thực sự tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra.