Ngày hôm sau, khi đang ngồi vẽ vời ở hiên nhà, Hoàng (cậu bé hàng xóm), một cậu bé bằng tuổi nhưng có vẻ ngoài lập dị, đeo kính gọng dày và luôn mặc áo khoác rộng thùng thình, xuất hiện. Hoàng có biệt tài là biết mọi câu chuyện huyền bí, ma mị trong khu phố cổ.
Hoàng thấy Linh đang nhìn chăm chú vào phòng kho. Cậu thì thầm: "Cậu không nên tò mò về căn phòng đó, Linh."
Linh nhíu mày: "Cậu biết gì à?"
Hoàng kể về những lời đồn đại: "Người ta nói, căn hộ này từng thuộc về một gia đình thợ may. Cô con gái của họ biến mất. Và bà mẹ, trước khi phát điên, đã kể về một chiếc gương biết nói. Chiếc gương đó chứa Bà Gương (Béladonna), người chuyên ăn cắp linh hồn trẻ con. Bà ta sẽ tạo ra một thế giới hoàn hảo để dụ dỗ. Nhưng để ở lại, cậu phải chấp nhận Đôi Mắt Nút Áo."
Linh, vốn là một người thông minh và thực tế, gạt đi: "Toàn là chuyện nhảm nhí! Cậu nên đi đọc sách khoa học đi, Hoàng." Tuy nhiên, lời cảnh báo về Đôi Mắt Nút Áo đã gieo một hạt giống sợ hãi và tò mò vào tâm trí Linh. Cô nhận ra Hoàng, dù kỳ quặc, nhưng đang nói về chiếc gương.