Sự cô đơn và sự tò mò đã chiến thắng. Buổi chiều hôm đó, bố mẹ Linh đi làm nhiệm vụ nghiên cứu ở tỉnh, để lại Linh một mình. Tiếng mưa rơi rả rích càng khiến Linh thêm khao khát một nơi trú ẩn hoàn hảo.
Linh dùng chiếc chìa khóa bướm đêm mở cửa phòng kho. Cô đến trước chiếc gương. Chiếc gương không còn mờ ảo nữa, mà phát ra một ánh sáng xanh nhạt, lấp lánh như sương.
Linh nhớ lại lời của Hoàng và cố gắng trấn an bản thân: "Chỉ là một giấc mơ thôi. Chỉ là một căn phòng khác." Cô đưa tay chạm vào mặt gương. Lần này, bàn tay cô không chạm vào bề mặt kính lạnh lẽo, mà chạm vào một chất lỏng ấm áp như sáp ong.
Linh, nhắm mắt lại, đẩy mạnh. Cô không đi qua, mà cảm giác như cô bơi qua một đường hầm ngắn, ấm áp và có mùi hương của bánh dâu tây và hoa hồng.
Khi mở mắt ra, Linh đã đứng trong một căn hộ y hệt căn hộ của mình, nhưng mọi thứ đều rực rỡ và mới tinh. Mọi sự tẻ nhạt đã biến mất. Sàn nhà sáng bóng, tường được sơn màu vàng chanh tươi mới. Thế Giới Gương hiện ra.