Thế Giới Gương giống như phiên bản nâng cấp hoàn hảo của căn hộ thực. Trên bàn ăn, không phải là món mì gói lạnh tanh mà Linh thường phải ăn một mình, mà là một bữa ăn thịnh soạn với món Bún chả nóng hổi, thịt nướng thơm lừng, kèm theo kem dâu tây, món khoái khẩu của Linh.
Linh ngạc nhiên: "Ai đã nấu món này?"
Một giọng nói dịu dàng, ấm áp vang lên: "Là mẹ nấu đấy, Linh yêu."
Người Mẹ Gương xuất hiện. Bà ấy có khuôn mặt y hệt mẹ Linh (Bà Lan), nhưng mái tóc được búi gọn gàng, bộ váy lụa quý phái, và quan trọng nhất: bà ấy đang cười. Bà không hề cau có hay bận rộn với chiếc máy tính nào.
Mẹ Gương ôm Linh một cách dịu dàng, thứ mà Linh đã lâu không cảm nhận được. "Chào mừng con, Linh yêu. Ở đây, mọi thứ đều là vì con. Con muốn gì, mẹ sẽ làm cho con."
Linh, xúc động đến rơi nước mắt, ăn ngấu nghiến bữa ăn. Cô bé cảm thấy cuối cùng cô cũng được quan tâm và yêu thương. Mọi thứ thật hoàn hảo, nhưng Linh không thể không chú ý đến Đôi Mắt Nút Áo của Mẹ Gương – hai chiếc nút áo đen khâu chặt, lấp lánh như than đá.