Linh cảm thấy bối rối về Đôi Mắt Nút Áo. Cô hỏi một cách thận trọng: "Mẹ Gương, tại sao mắt mẹ lại... như thế ạ?"
Người Mẹ Gương mỉm cười dịu dàng: "Ồ, đây là mắt của mẹ ở thế giới này, Linh. Chúng nhìn mọi thứ rõ ràng hơn, đẹp đẽ hơn. Chúng là chìa khóa để mở ra sự hoàn hảo. Con có thích đôi mắt này không?"
Người Mẹ Gương tiếp tục chiều chuộng Linh. Bà dẫn cô bé đến phòng ngủ, nơi có một chiếc giường công chúa, và những món đồ chơi mà Linh đã ao ước. Người Cha Gương cũng xuất hiện. Ông ấy không làm việc, chỉ chơi đàn piano và kể chuyện cười cho Linh nghe. Ông ấy cũng có Đôi Mắt Nút Áo.
Mọi thứ đều là sự bù đắp hoàn hảo cho cuộc sống thực. Nhưng sự hoàn hảo đó khiến Linh cảm thấy lạnh sống lưng. Cô bé nhận ra sự khác biệt lớn nhất: dù hoàn hảo đến đâu, Đôi Mắt Nút Áo vẫn tạo ra một rào cản vô hình, không có bất kỳ sự ấm áp hay tình cảm nào được phản ánh qua chúng. Cô bé quyết định đây không phải là nơi để cô ở lại vĩnh viễn.