Thành phố vào những ngày cuối hạ luôn mang một vẻ ngoài đỏng đảnh và khó chiều. Những cơn mưa rào bất chợt đổ xuống mặt đường nhựa nóng hầm hập, tạo nên một thứ mùi ngai ngái của đất cát và hơi nóng bốc lên, khiến lòng người không khỏi cảm thấy bồn chồn. Trong không gian tù túng của thang máy tòa chung cư cũ nhưng thanh lịch ở quận trung tâm, Phó Diễn đang đứng thẳng lưng, mắt nhìn chăm chằm vào bảng số điện tử đang nhảy chậm chạp.
Phó Diễn là một người đàn ông của những quy tắc. Ở tuổi ba mươi hai, anh sở hữu một phòng khám thú y tư nhân có tiếng, một thân hình cân đối nhờ tập luyện đều đặn, và một lối sống mà nhiều người bạn gọi vui là "kỷ luật thép của quân đội". Anh yêu thích sự ngăn nắp đến mức cực đoan. Trong căn hộ số 302 của anh, mọi thứ từ lọ gia vị trên kệ bếp đến những cuốn sách chuyên ngành trên giá đều được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái hoặc bảng màu. Đối với anh, sự trật tự chính là liều thuốc an thần tốt nhất sau một ngày dài đối mặt với những tiếng sủa, tiếng mèo kêu và những nỗi lo âu của các chủ nuôi thú cưng.
Thang máy dừng lại ở tầng ba với một tiếng "ting" khô khốc. Phó Diễn bước ra, đôi giày da thủ công gõ nhịp đều đặn trên sàn hành lang lát gạch men trắng. Thế nhưng, khi vừa đi được vài bước, bước chân anh bỗng khựng lại. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, tạo thành một nếp nhăn nhỏ giữa trán.
Ngay trước cửa căn hộ số 301, căn hộ vốn đã bỏ trống gần ba tháng nay, giờ đây xuất hiện một cảnh tượng mà Phó Diễn chỉ có thể dùng từ "thảm họa" để mô tả. Ba chiếc thùng giấy lớn nhỏ nằm ngổn ngang, băng keo dán dở dang bung ra như những chiếc xúc tu. Và điều kinh khủng nhất đối với một người ưa sạch sẽ như anh: một túi rác màu đen, có vẻ như chứa toàn vỏ hộp thức ăn nhanh, đang nằm chễm chệ ngay sát ranh giới giữa căn hộ 301 và 302 của anh. Mùi hăng hắc của nước xốt chua ngọt và tỏi bốc lên trong không gian kín của hành lang.
Phó Diễn hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho nhịp tim không tăng lên vì bực bội. Anh lấy chìa khóa, mở cửa bước vào nhà, đặt túi xách xuống ghế sofa một cách cẩn thận rồi đi thẳng vào phòng tắm để rửa tay. Anh tự nhủ rằng có lẽ người hàng xóm mới chỉ vừa mới chuyển đến và họ quá bận rộn để thu dọn. Nhưng mười phút trôi qua, rồi ba mươi phút trôi qua, khi anh đứng bên cửa sổ nhìn xuống dòng xe cộ hối hả, sự hiện diện của túi rác ngoài kia vẫn ám ảnh tâm trí anh như một vết mực trên tờ giấy trắng.
Không thể chịu đựng thêm được nữa, Phó Diễn mở cửa bước ra ngoài. Anh định bụng sẽ nhắc nhở người hàng xóm mới về quy định đổ rác của tòa nhà. Anh đưa tay lên, gõ ba nhịp dứt khoát vào cánh cửa gỗ căn hộ 301.
Một phút trôi qua trong im lặng. Anh gõ thêm lần nữa, lần này mạnh hơn.
"Đến đây, đến đây! Xin đợi một chút!"
Một giọng nói trẻ trung, có chút khàn nhẹ và nghe vô cùng vội vã vang lên từ bên trong. Tiếp sau đó là tiếng đổ vỡ của một thứ gì đó bằng nhựa, tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch, và cuối cùng, cánh cửa bật mở.
Đập vào mắt Phó Diễn là một chàng trai trẻ với mái tóc hơi rối, vài sợi tóc mái còn dính bết vào trán vì mồ hôi. Cậu ấy mặc một chiếc áo thun quá khổ màu vàng chanh có in hình một nhân vật hoạt hình trừu tượng, chiếc quần short jean rách gối và một tay vẫn còn cầm chiếc cọ vẽ. Điều khiến Phó Diễn chú ý nhất chính là đôi mắt của cậu trai này: chúng rất sáng, tròn và toát lên một vẻ thông minh nhưng lại đầy sự lộn xộn, giống hệt như đống đồ đạc phía sau lưng cậu.
Chàng trai nhìn thấy Phó Diễn thì ngẩn người ra mất vài giây. Cậu chớp mắt, quét một lượt từ mái tóc được vuốt gel cẩn thận đến chiếc sơ mi phẳng phiu và đôi kính gọng kim loại tri thức của người đối diện. Cậu nở một nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng đều tăm tắp hiện ra.
"Chào anh! Anh là người ở căn hộ bên cạnh phải không? Xin lỗi nhé, tôi đang dọn nhà dở thì lại nảy ra một ý tưởng cho bài viết mới nên phải chạy đi ghi lại ngay. Tôi là Tô Nhạc, biên tập viên của tạp chí L'Style. Rất vui được làm hàng xóm với anh!"
Tô Nhạc vừa nói vừa đưa bàn tay đang dính một chút màu vẽ ra định bắt tay. Phó Diễn nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn xuống túi rác dưới chân, lạnh lùng đáp:
"Tôi là Phó Diễn. Chào cậu, nhưng tôi nghĩ niềm vui này sẽ trọn vẹn hơn nếu cậu xử lý túi rác này trước khi mùi của nó thấm qua kẽ cửa nhà tôi."
Nụ cười trên môi Tô Nhạc cứng lại một chút, cậu cúi xuống nhìn cái túi màu đen tội lỗi rồi vỗ trán một cái rõ kêu.
"Ôi trời đất, tôi thật sự xin lỗi! Tôi định mang nó xuống dưới lúc nãy rồi, nhưng điện thoại của tổng biên tập gọi tới, rồi tôi lại mải tìm cái sạc pin... anh biết đấy, cuộc sống của một biên tập viên đôi khi là một mớ hỗn độn có tổ chức."
Phó Diễn khẽ đẩy gọng kính, giọng nói vẫn không chút ấm áp:
"Trong tòa nhà này, chúng ta có quy định về giờ giấc đổ rác và vị trí đặt rác. Việc cậu để rác tràn sang khu vực cửa nhà tôi không được gọi là 'hỗn độn có tổ chức', nó được gọi là thiếu ý thức cộng đồng."
Tô Nhạc hơi bĩu môi, nhưng vẫn nhanh nhẹn cúi xuống xách túi rác lên. Cậu nhìn người đàn ông cao lớn, điển trai nhưng có vẻ mặt khó đằng đằng trước mặt, lòng thầm nghĩ: "Chà, hàng xóm mới là một ông chú già khó tính trong lốt mỹ nam sao?".
"Tôi hiểu rồi, thưa bác sĩ... à không, thưa anh Phó Diễn. Tôi sẽ đi đổ ngay đây. Thật tình là tôi mới chuyển đến nên đầu óc hơi quay cuồng một chút. Anh đừng giận nhé, để bù đắp, hôm nào tôi mời anh uống cà phê được không?"
"Không cần đâu. Chỉ cần cậu giữ đúng vệ sinh chung là được."
Nói đoạn, Phó Diễn quay lưng đi thẳng vào nhà, để lại Tô Nhạc đứng ngơ ngác với túi rác trên tay. Cậu lẩm bẩm một mình:
"Người gì đâu mà cứng nhắc như cái thước kẻ vậy không biết. Đẹp trai thì có đẹp trai thật đấy, nhưng tính cách này chắc là cô đơn lâu ngày rồi đây."
Tối hôm đó, Phó Diễn không thể tập trung đọc cuốn sách về bệnh lý xương khớp ở mèo như mọi khi. Đầu óc anh thỉnh thoảng lại hiện lên gương mặt của cậu thanh niên tên Tô Nhạc kia. Một người làm biên tập thời trang sao? Thảo nào gu ăn mặc lại lòe loẹt và lối sống lại tùy tiện đến thế. Anh ghét nhất là những người không biết quản lý cuộc đời mình, để mọi thứ trôi dạt theo cảm xúc nhất thời. Anh đi đến bên tường, nơi ngăn cách hai căn hộ, và chợt nghe thấy tiếng nhạc Jazz nhè nhẹ vọng lại. Tiếng nhạc không quá lớn, nhưng trong sự tĩnh mịch của đêm khuya, nó giống như một sợi tơ vướng vào thính giác của anh.
"Ít nhất thì cậu ta cũng có gu âm nhạc không tệ," Phó Diễn thầm nghĩ, rồi lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó đi. Anh tắt đèn, nằm xuống giường và chìm vào giấc ngủ theo đúng khung giờ 11 giờ đêm hằng ngày.
Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ không bao giờ vận hành theo cách mà Phó Diễn mong muốn.
Sáng hôm sau, khi Phó Diễn vừa mở cửa để đi làm, anh lại thấy Tô Nhạc. Chàng trai trẻ lúc này đang khổ sở với một chiếc xe đẩy chất đầy những chồng tạp chí dày cộp. Một chiếc hộp trên cùng dường như đang chực chờ rơi xuống.
"Này, cẩn thận!"
Phó Diễn lên tiếng cảnh báo, nhưng đã quá muộn. Chiếc hộp đổ nhào, hàng chục cuốn tạp chí bóng loáng trượt ra sàn hành lang. Tô Nhạc thở dài một tiếng thườn thượt, vai rũ xuống đầy mệt mỏi. Cậu ngồi thụp xuống bắt đầu nhặt nhạnh.
Phó Diễn đứng đó, nhìn đồng hồ. Anh vẫn còn mười lăm phút trước khi ca phẫu thuật đầu tiên bắt đầu. Anh thở hắt ra một hơi, bước tới và cúi xuống nhặt giúp cậu một xấp tạp chí.
"Cảm ơn anh, anh Phó. Anh đúng là cứu tinh của tôi," Tô Nhạc ngước lên, đôi mắt lấp lánh sự cảm kích.
"Lần sau cậu nên chia nhỏ đồ ra mà vận chuyển, hoặc dùng băng keo cố định lại. Cậu luôn làm việc theo kiểu trông chờ vào vận may như thế này à?" Phó Diễn vừa nhặt vừa nhận xét bằng giọng điệu khô khốc.
Tô Nhạc cười hì hì, không có vẻ gì là giận dỗi:
"Đôi khi vận may cũng là một loại năng lực mà. Mà anh làm nghề gì thế? Sáng sớm đã ăn mặc chỉnh tề, trông anh giống như một giáo sư đại học hoặc luật sư vậy."
"Tôi là bác sĩ thú y."
Mắt Tô Nhạc sáng rực lên như đèn pha:
"Bác sĩ thú y? Tuyệt thật đấy! Tôi cực kỳ yêu động vật. Tôi còn đang định tìm một nơi để nhận nuôi một chú mèo đây, nhưng dạo này bận quá chưa có thời gian đi xem."
Phó Diễn xếp xấp tạp chí cuối cùng vào hộp, rồi đứng dậy phủi bụi trên quần áo:
"Nuôi thú cưng cần sự trách nhiệm và tính kỷ luật rất cao. Nếu cậu còn không thể quản lý nổi túi rác của mình hay đống tạp chí này, tôi khuyên cậu đừng nên làm khổ thêm bất kỳ sinh vật nào khác."
Lời nói của Phó Diễn sắc sảo và thẳng thắn đến mức khiến bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại. Tô Nhạc cầm chiếc hộp lên, nụ cười trên môi nhạt đi. Cậu nhìn thẳng vào mắt Phó Diễn, lần này không còn là vẻ cợt nhả thường thấy mà là một sự nghiêm túc hiếm hoi.
"Anh Phó, tôi biết anh là người nguyên tắc, và có lẽ anh thấy tôi rất lộn xộn. Nhưng sự lộn xộn của tôi không đồng nghĩa với việc tôi thiếu trách nhiệm. Đôi khi những người quá ngăn nắp lại là những người sợ hãi sự thay đổi nhất. Dù sao thì cũng cảm ơn anh đã giúp."
Tô Nhạc gật đầu chào rồi đẩy xe đi về phía thang máy. Phó Diễn đứng lặng giữa hành lang, câu nói của cậu thanh niên trẻ tuổi cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. "Sợ hãi sự thay đổi?". Anh hừ lạnh một tiếng, tự nhủ rằng đó chỉ là lời ngụy biện của kẻ lười biếng.
Anh đến phòng khám Bình An trong tâm trạng không mấy thoải mái. Những bệnh nhân bốn chân của anh hôm nay dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng của vị bác sĩ nên chúng đều tỏ ra ngoan ngoãn một cách lạ thường. Cô y tá trẻ nhìn thấy vẻ mặt của Phó Diễn thì khẽ hỏi:
"Bác sĩ Phó, hôm nay anh có chuyện gì không vui sao?"
Phó Diễn vừa đeo khẩu trang vừa đáp:
"Không có gì, chỉ là gặp một người hàng xóm hơi phiền phức thôi."
Ngày làm việc trôi qua nhanh chóng với những ca khám bệnh và phẫu thuật. Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những tòa nhà cao tầng của thành phố, Phó Diễn lái xe trở về nhà. Anh ghé qua một siêu thị nhỏ gần chung cư để mua ít rau củ và thịt ức gà cho bữa tối. Cuộc sống của anh là một vòng lặp hoàn hảo: đi làm, cứu chữa động vật, đi chợ, nấu ăn, đọc sách và đi ngủ. Anh hài lòng với sự đơn điệu đó, cho đến khi anh bước ra khỏi hầm gửi xe và nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi xổm cạnh bụi cây gần lối vào sảnh chính.
Đó là Tô Nhạc. Cậu ấy vẫn mặc bộ đồ hồi sáng, nhưng giờ đây trông cậu ấy còn thê thảm hơn. Trên tay cậu là một chiếc hộp carton nhỏ, và cậu đang cố gắng dùng chiếc khăn tay của mình để lau chùi thứ gì đó bên trong.
Phó Diễn định phớt lờ và đi tiếp, nhưng tiếng kêu "meo meo" yếu ớt phát ra từ chiếc hộp đã níu chân anh lại. Bản năng của một bác sĩ thú y trỗi dậy mạnh mẽ hơn bất kỳ sự nguyên tắc nào. Anh tiến lại gần, bóng của anh bao trùm lấy Tô Nhạc.
"Cậu đang làm gì ở đây?"
Tô Nhạc ngước lên, gương mặt cậu lấm lem vết bẩn, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ lo lắng:
"Anh Phó! Anh về rồi. May quá, anh xem này, tôi vừa thấy chú mèo này ở bãi rác phía sau tòa nhà. Nó bị thương ở chân, có vẻ như bị ai đó vứt bỏ hoặc bị xe quẹt trúng. Nó cứ run rẩy mãi, tôi không biết phải làm sao..."
Phó Diễn cúi xuống nhìn vào trong hộp. Đó là một chú mèo mướp nhỏ, lông lá bết bát, đôi mắt vàng nhạt tràn đầy sự sợ hãi. Một bên chân sau của nó đang rỉ máu, thấm đỏ cả một góc chiếc khăn tay của Tô Nhạc.
Nhìn thấy vết thương, vẻ lạnh lùng trên mặt Phó Diễn biến mất, thay vào đó là sự chuyên nghiệp và nghiêm túc. Anh đặt túi đồ ăn xuống đất, ngồi xổm cạnh Tô Nhạc, đôi bàn tay to lớn nhưng vô cùng nhẹ nhàng đưa vào trong hộp để kiểm tra vết thương cho chú mèo.
"Xương chân không bị gãy, nhưng vết rách khá sâu, cần phải khâu và sát trùng ngay lập tức. Nếu để lâu sẽ bị nhiễm trùng và hoại tử."
Tô Nhạc cuống quýt:
"Vậy tôi phải đưa nó đi đâu bây giờ? Giờ này chắc các phòng khám đều đóng cửa rồi..."
Phó Diễn nhìn chú mèo nhỏ đang rúc vào tay mình tìm kiếm hơi ấm, rồi nhìn sang gương mặt đang sắp phát khóc của Tô Nhạc. Anh thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự nhượng bộ mà chính anh cũng không nhận ra.
"Đưa nó lên nhà tôi. Tôi có mang theo bộ dụng cụ sơ cứu và thuốc sát trùng chuyên dụng ở trong xe."
Tô Nhạc ngẩn người, lắp bắp:
"Nhà... nhà anh? Anh không sợ nó làm bẩn căn hộ sạch bong của anh sao?"
Phó Diễn đứng dậy, xách túi đồ ăn của mình lên, giọng nói khôi phục lại vẻ điềm tĩnh:
"Giữa việc làm bẩn sàn nhà và việc cứu một mạng sống, tôi biết cái nào quan trọng hơn. Đi thôi, đừng đứng đó ngây ra nữa."
Tô Nhạc vội vàng ôm chiếc hộp đứng dậy, chạy lạch bạch theo sau Phó Diễn. Lúc này, dưới ánh đèn hành lang vàng vọt, cậu chợt thấy tấm lưng của người đàn ông này không còn quá lạnh lẽo và cứng nhắc như cậu tưởng. Có một thứ gì đó mềm mại hơn, ấm áp hơn đang ẩn giấu đằng sau lớp vỏ bọc hoàn hảo kia.
Bước vào căn hộ số 302, Tô Nhạc không khỏi trầm trồ trước sự ngăn nắp đến kinh ngạc. Mọi thứ đều bóng loáng, không một hạt bụi. Thế nhưng cậu không có thời gian để tham quan lâu. Phó Diễn nhanh chóng trải một tấm lót y tế lên bàn ăn, yêu cầu Tô Nhạc đặt chú mèo lên đó.
"Giữ chặt hai chân trước của nó, nhưng đừng bóp quá mạnh. Tôi cần làm sạch vết thương."
Tô Nhạc run rẩy làm theo. Cậu nhìn cách Phó Diễn tập trung làm việc: đôi mắt sau lớp kính trở nên sắc sảo, từng động tác rửa vết thương, bôi thuốc và khâu lại đều nhịp nhàng như một vũ điệu của sự chính xác. Phó Diễn lúc này không còn là người hàng xóm khó tính thường hay soi xét túi rác của cậu nữa, mà là một người thầy thuốc thực thụ, tỏa ra một sức hút kỳ lạ của sự tử tế.
Sau gần một tiếng đồng hồ, chú mèo nhỏ cuối cùng cũng được băng bó cẩn thận. Nó dường như đã bớt đau, nằm im lìm trên tấm lót y tế, thỉnh thoảng khẽ cựa quậy cái đuôi nhỏ.
"Xong rồi. Nó cần được nghỉ ngơi và ăn một chút gì đó dễ tiêu hóa," Phó Diễn vừa tháo găng tay y tế vừa nói.
Tô Nhạc thở phào nhẹ nhõm, cậu ngồi bệt xuống sàn nhà, mồ hôi nhễ nhại:
"Cảm ơn anh nhiều lắm, bác sĩ Phó. Thật sự, tôi không biết phải nói gì hơn. Anh cứu nó, cũng là cứu lấy lương tâm của tôi tối nay."
Phó Diễn nhìn cậu trai đang ngồi dưới sàn, quần áo bẩn thỉu, mặt mũi nhem nhuốc nhưng nụ cười lại vô cùng chân thành. Một cảm xúc lạ lẫm len lỏi vào lòng anh. Sự hiện diện của Tô Nhạc và chú mèo nhỏ này đã phá vỡ hoàn toàn bầu không khí tĩnh lặng và trật tự vốn có của căn hộ số 302. Nhưng kỳ lạ thay, anh không cảm thấy khó chịu như mình hằng tưởng tượng.
"Này," Phó Diễn lên tiếng, giọng anh có chút ngập ngừng.
"Dạ?" Tô Nhạc ngước lên nhìn anh.
"Cậu đi rửa mặt đi. Trông cậu giống như vừa mới lăn lộn ở bãi rác cùng con mèo đó vậy. Sau đó... nếu cậu không chê, có thể ở lại ăn một chút cháo trắng cùng tôi. Tôi nấu hơi nhiều."
Tô Nhạc sững người, rồi đôi mắt cậu cong lại thành hình trăng khuyết, nụ cười rạng rỡ tỏa sáng hơn cả ánh đèn điện trong phòng.
"Được chứ! Tôi đang đói sắp xỉu đây. Anh Phó, anh đúng là một người tốt bụng nhất mà tôi từng gặp, dù cái miệng của anh hơi độc một chút!"
Phó Diễn quay đi, che giấu một thoáng bối rối trên khuôn mặt.
"Nói nhiều quá, đi rửa mặt ngay."
Đêm đó, trong căn hộ số 302, lần đầu tiên có tiếng cười nói vang lên bên cạnh tiếng Jazz trầm bổng. Chú mèo mướp nhỏ nằm ngủ yên bình trong góc phòng, không hề hay biết rằng mình chính là khởi đầu cho một sợi dây liên kết vô hình giữa hai tâm hồn vốn dĩ thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Tô Nhạc vừa húp cháo vừa kể về những dự án tạp chí điên rồ của mình, còn Phó Diễn ngồi đối diện, thỉnh thoảng lại đưa ra một vài nhận xét sắc sảo và hài hước một cách thâm thúy. Anh nhận ra rằng, sự lộn xộn của Tô Nhạc đôi khi cũng có những mảng màu sắc rất thú vị, và có lẽ, việc để cuộc đời mình "lệch nhịp" một chút cũng không phải là điều gì quá tệ hại.
Khi Tô Nhạc rời đi để trở về căn hộ 301 của mình, cậu không quên quay lại nháy mắt với Phó Diễn:
"Ngủ ngon nhé, bác sĩ thú y khó tính. Hẹn gặp lại anh và Mập vào ngày mai!"
"Mập? Cậu đặt tên cho nó rồi à?"
"Phải, nhìn nó thế này chắc chắn sau này sẽ mập mạp lắm. Chào anh!"
Phó Diễn đóng cửa lại, đứng nhìn căn hộ một lượt. Trên bàn vẫn còn dư vị của bát cháo ấm nóng, và trong không khí vẫn còn vương chút mùi hương năng động của chàng trai trẻ kia. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười mà chính anh cũng không nhận ra là nó đã xuất hiện sau bao nhiêu năm sống trong những quy tắc khô khan.
Mối quan hệ hàng xóm của họ đã bắt đầu như thế – không phải bằng những lời xã giao sáo rỗng, mà bằng một túi rác bị đặt nhầm và một mạng sống nhỏ bé được cứu kịp lúc. Những ngày tiếp theo, chắc chắn sẽ còn nhiều điều bất ngờ đang chờ đón họ phía sau cánh cửa của căn hộ số 302.