MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCĂN HỘ SỐ 302Chương 2: Tiếng nhạc lúc ba giờ sáng và sự kiên nhẫn của bác sĩ thú y

CĂN HỘ SỐ 302

Chương 2: Tiếng nhạc lúc ba giờ sáng và sự kiên nhẫn của bác sĩ thú y

3,047 từ · ~16 phút đọc

Sau đêm đầu tiên đầy biến động với sự xuất hiện của chú mèo mướp nhỏ, bầu không khí tại tầng ba của khu chung cư dường như đã có một sự dịch chuyển ngầm mà cả Phó Diễn và Tô Nhạc đều chưa kịp gọi tên. Buổi sáng hôm sau, thành phố đón chào một ngày mới bằng cái nắng gắt gỏng của mùa hè miền nhiệt đới. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng trong căn hộ số 302, rọi thẳng vào gương mặt vẫn còn chút mệt mỏi của Phó Diễn.

Theo đúng thói quen, anh thức dậy vào lúc sáu giờ ba mươi phút sáng. Tuy nhiên, thay vì đi thẳng vào phòng tắm để thực hiện quy trình vệ sinh cá nhân nghiêm ngặt, bước chân của Phó Diễn lại vô thức hướng về phía góc phòng khách, nơi chiếc ổ tạm bợ của chú mèo mướp đang nằm. Chú mèo, giờ đã được Tô Nhạc đặt tên là Mập, đang cuộn tròn như một nắm len nhỏ, hơi thở đều đặn. Vết thương ở chân sau của nó đã khô mặt, không có dấu hiệu sưng tấy hay nhiễm trùng.

Phó Diễn khẽ thở phào. Anh ngồi xuống, dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ lớp lông xám vằn của nó. Một bác sĩ thú y dày dặn kinh nghiệm như anh lẽ ra không nên quá xúc động trước một ca bệnh đơn giản thế này, nhưng chẳng hiểu sao, sự hiện diện của Mập trong căn hộ vốn dĩ trống trải của anh lại mang đến một cảm giác rất khác. Nó giống như một mảnh ghép nhỏ vừa vặn được đặt vào một kẽ hở mà bấy lâu nay anh cố tình lờ đi.

Đúng lúc đó, một âm thanh không mấy hài hòa vang lên từ phía bên kia bức tường.

"Rầm!"

Tiếp sau đó là một chuỗi những âm thanh hỗn loạn: tiếng kim loại va chạm, tiếng kêu oai oái của một người đàn ông, và rồi là tiếng nhạc Jazz được bật lên với âm lượng khá lớn. Phó Diễn nhíu mày, nhìn đồng hồ. Sáu giờ bốn mươi lăm phút sáng. Có vẻ như người hàng xóm ở căn hộ 301 đã bắt đầu một ngày mới theo cách "ồn ào" nhất có thể.

Phó Diễn đứng dậy, thay quần áo và chuẩn bị bữa sáng. Anh vẫn giữ đúng nguyên tắc: một lát bánh mì đen, một quả trứng ốp la chín tới và một tách cà phê đen không đường. Trong khi chờ cà phê nhỏ giọt, anh nghe thấy tiếng gõ cửa. Không cần nhìn qua mắt mèo, anh cũng biết đó là ai. Chỉ có một người duy nhất ở cái tòa nhà này gõ cửa theo kiểu nhịp điệu không theo một quy tắc nào như thế.

Anh mở cửa. Tô Nhạc đứng đó, vẫn là bộ dạng ngái ngủ với mái tóc rối bời như tổ chim, trên tay cầm một chiếc đĩa có hai miếng bánh quy bị cháy cạnh.

"Chào buổi sáng, bác sĩ Phó! Anh dậy sớm thật đấy. Tôi vừa mới thử nướng bánh nhưng có vẻ lò nướng của căn hộ này hơi... nhạy cảm quá mức. Anh xem, tôi mang quà cảm ơn tối qua đến đây."

Phó Diễn nhìn hai miếng bánh đen thui trên đĩa, rồi nhìn sang gương mặt hớn hở của Tô Nhạc. Anh thầm nghĩ, nếu ăn thứ này vào, có lẽ anh sẽ phải tự cấp cứu cho chính mình trước khi đến phòng khám.

"Cảm ơn lòng tốt của cậu, nhưng tôi đã có bữa sáng rồi. Và lần sau, nếu cậu muốn nướng bánh, hãy nhớ bật máy hút mùi. Mùi khét đang bắt đầu lan ra hành lang rồi đấy."

Tô Nhạc hít hà không khí, rồi cười gượng gạo:

"Ồ, đúng thật. Xin lỗi nhé, tôi chưa quen với cái bếp này lắm. À mà, Mập sao rồi? Nó có quấy rầy giấc ngủ của anh không?"

"Nó rất ngoan. Ngoan hơn người nhặt nó về nhiều," Phó Diễn trả lời với một chút mỉa mai ngầm. "Cậu vào đây xem nó đi, tôi sắp phải đi làm rồi."

Tô Nhạc lách người vào nhà, ngay lập tức lao đến chỗ chú mèo. Nhìn cậu trai trẻ quỳ rạp dưới sàn, thủ thỉ trò chuyện với sinh vật nhỏ bé bằng cái giọng điệu nũng nịu, Phó Diễn bỗng cảm thấy không gian xung quanh bớt đi phần lạnh lẽo. Tô Nhạc dường như mang theo một loại năng lượng rực rỡ, dù nó đôi khi hơi hỗn loạn, nhưng lại cực kỳ có sức sống.

"Anh Phó này, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Việc nuôi Mập là do tôi khởi xướng, nên tôi không thể cứ để nó phiền anh mãi được. Nhưng căn hộ của tôi hiện tại... ừm, nói sao nhỉ, nó vẫn chưa thực sự 'an toàn' cho một chú mèo bị thương. Hay là thế này đi, chúng ta lập một bản thỏa thuận nuôi chung?"

Phó Diễn nhướn mày, rót cà phê vào tách:

"Thỏa thuận nuôi chung? Cậu định thực hiện nó như thế nào?"

Tô Nhạc đứng bật dậy, lấy từ trong túi quần ra một mẩu giấy nhăn nhúm:

"Tôi đã phác thảo qua rồi đây. Mập sẽ tạm trú tại căn hộ 302 của anh vì ở đây sạch sẽ và anh là bác sĩ, có thể chăm sóc nó tốt nhất. Đổi lại, tôi sẽ chịu trách nhiệm chi trả toàn bộ tiền thức ăn, cát vệ sinh và các chi phí y tế. Ngoài ra, mỗi ngày tôi sẽ sang đây dọn dẹp ổ cho nó và... ừm, nấu cơm tối cho anh? Coi như là phí thuê chỗ ở cho Mập?"

Phó Diễn suýt chút nữa thì sặc cà phê. Anh nhìn Tô Nhạc bằng ánh mắt nghi ngại:

"Cậu định nấu cơm cho tôi? Dựa trên trình độ nướng bánh lúc nãy của cậu, tôi có quyền lo ngại cho tuổi thọ của mình."

Tô Nhạc bĩu môi, hai má hơi phồng lên:

"Đừng coi thường tôi nhé! Bánh quy là tai nạn thôi, còn món mặn tôi nấu hơi bị đỉnh đấy. Hồi còn ở ký túc xá, tôi là đầu bếp chính của cả phòng đấy nhé. Anh cứ thử một lần đi, nếu không ngon tôi sẽ... tôi sẽ tự nguyện đi đổ rác cho anh trong vòng một tháng!"

Phó Diễn im lặng một hồi. Thực ra, việc có người nấu cơm tối cũng không phải là ý tồi. Dạo này công việc ở phòng khám khá bận rộn, anh thường xuyên phải ăn đồ đóng hộp hoặc những món đơn giản qua ngày. Quan trọng hơn, anh nhận thấy chú mèo Mập thực sự cần một môi trường ổn định để hồi phục, và căn hộ của Tô Nhạc – theo như những gì anh hình dung qua đống tạp chí đổ nát hôm qua – chắc chắn không phải là nơi lý tưởng.

"Được rồi. Nhưng tôi có điều kiện. Cậu chỉ được sang đây vào những khung giờ nhất định. Không được tự ý động vào đồ đạc của tôi, và quan trọng nhất, không được mang sự lộn xộn của cậu lây lan sang nhà tôi."

Tô Nhạc giơ tay chào kiểu quân đội, mắt sáng rực:

"Rõ! Tuân lệnh bác sĩ! Tôi hứa sẽ giữ cho căn hộ 302 này luôn trong tình trạng 'vô trùng' như phòng phẫu thuật của anh."

Thế nhưng, lời hứa của Tô Nhạc cũng giống như những bản thảo truyện tranh mà cậu thường biên tập: đầy rẫy những biến số không lường trước được.

Ba ngày đầu tiên diễn ra khá suôn sẻ. Tô Nhạc sang nhà Phó Diễn vào lúc sáu giờ chiều, mang theo một túi đầy thức ăn mèo và rau củ tươi. Cậu thực hiện đúng cam kết, chỉ quanh quẩn ở bếp và góc của Mập. Những bữa cơm mà cậu nấu thực sự khiến Phó Diễn bất ngờ. Đó là những món ăn gia đình đơn giản nhưng hương vị lại đậm đà và mang chút gì đó ấm áp của hơi thở cuộc sống – thứ mà bấy lâu nay căn bếp của Phó Diễn thiếu vắng.

Tuy nhiên, sự khác biệt giữa một kẻ kỷ luật và một kẻ phóng khoáng bắt đầu bộc lộ rõ nét vào ngày thứ tư.

Phó Diễn đang có một ca trực đêm tại phòng khám vì một chú chó Golden bị ngộ độc thực phẩm. Anh trở về nhà vào lúc hai giờ sáng trong tình trạng kiệt sức. Tất cả những gì anh muốn lúc này là một vòi sen nước nóng và chiếc giường êm ái. Nhưng khi bước ra khỏi thang máy, anh nghe thấy một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía hành lang.

Đó không phải là tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng thường ngày. Đó là tiếng đập thình thịch của nhạc điện tử (EDM), kèm theo đó là tiếng cười nói huyên náo và tiếng bước chân chạy nhảy. Nguồn gốc của âm thanh không đâu khác chính là căn hộ 301.

Phó Diễn đứng trước cửa nhà mình, cảm thấy thái dương bắt đầu giật liên hồi. Anh mở cửa vào nhà, định lờ đi để đi ngủ, nhưng tiếng nhạc bass mạnh đến mức khiến những chiếc tách sứ trên kệ bếp của anh cũng phải rung rinh theo. Anh nhìn sang phía Mập, chú mèo đang run rẩy nép sát vào góc ổ, đôi tai cụp xuống đầy sợ hãi.

Sự kiên nhẫn của Phó Diễn chính thức chạm ngưỡng giới hạn.

Anh không kịp thay quần áo, đi thẳng sang cửa nhà 301 và gõ cửa dồn dập. Không ai nghe thấy. Anh gõ mạnh hơn, gần như là đấm vào cánh cửa. Cuối cùng, tiếng nhạc cũng nhỏ dần, và cánh cửa hé mở.

Tô Nhạc hiện ra với gương mặt đỏ gay, trên đầu đội một chiếc tai mèo phát sáng, tay cầm một lon bia. Phía sau cậu, hai ba người bạn trẻ khác cũng đang trong tình trạng tương tự, giữa phòng là một đống vỏ lon, túi snack và những tờ bản thảo vương vãi khắp nơi.

"Ôi, bác sĩ Phó! Anh về rồi sao? Xin lỗi nhé, hôm nay tạp chí của chúng tôi vừa đạt mốc doanh thu kỷ lục, chúng tôi đang ăn mừng một chút... Anh vào làm một lon không?"

Phó Diễn nhìn thẳng vào mắt Tô Nhạc, giọng nói lạnh đến mức có thể đóng băng cả hành lang:

"Cậu có biết bây giờ là mấy giờ không?"

Tô Nhạc liếc nhìn đồng hồ trên tường, gãi đầu cười hì hì:

"Ba giờ sáng... À, có hơi muộn một chút, nhưng mà niềm vui thì không có múi giờ mà anh!"

"Niềm vui của cậu đang làm khổ con mèo mà cậu nói rằng cậu rất yêu quý. Nó đang run cầm cập ở nhà tôi vì tiếng ồn từ đây phát ra. Và nếu cậu chưa biết, thì tôi cũng là con người, tôi cần ngủ để sáng mai còn đi cứu những sinh vật khác."

Nụ cười trên mặt Tô Nhạc tắt ngấm. Cậu quay lại nhìn đống lộn xộn trong phòng mình, rồi nhìn sang vẻ mặt mệt mỏi nhưng đầy thịnh nộ của Phó Diễn. Sự hối lỗi bắt đầu hiện rõ trên gương mặt cậu.

"Tôi... tôi xin lỗi. Tôi thực sự không nghĩ là nó lại ồn đến thế sang bên nhà anh. Tôi sẽ bảo các bạn về ngay."

Phó Diễn không nói thêm lời nào, anh quay lưng đi thẳng. Anh không phải là người thích tranh cãi, nhưng anh thất vọng. Anh đã bắt đầu tin rằng Tô Nhạc là một người có trách nhiệm hơn vẻ bề ngoài, nhưng hành động này lại chứng minh điều ngược lại.

Sáng hôm sau, Phó Diễn dậy sớm hơn thường lệ. Anh không muốn chạm mặt Tô Nhạc ở hành lang. Khi anh chuẩn bị mở cửa đi làm, anh thấy một mảnh giấy dán trên cửa nhà mình.

"Gửi bác sĩ Phó. Tôi thực sự vô cùng hối hận về chuyện tối qua. Tôi đã quá phấn khích mà quên mất sự yên tĩnh của anh và Mập. Để tạ tội, tối nay tôi sẽ làm món sườn xào chua ngọt 'bí truyền' của gia đình. Mong anh cho tôi một cơ hội sửa sai. Tái bút: Tôi đã tặng Mập một bộ đồ chơi mới để đền bù tổn thất tinh thần cho nó rồi ạ."

Phó Diễn nhìn mảnh giấy, khẽ thở dài. Anh vò nát mảnh giấy định vứt đi, nhưng rồi lại ngập ngừng, cuối cùng lại nhét nó vào túi áo.

Cả ngày hôm đó ở phòng khám, hình ảnh Tô Nhạc với chiếc tai mèo phát sáng cứ hiện lên trong đầu anh. Anh nhận ra rằng, mình vốn dĩ đã sống trong một thế giới quá tĩnh lặng, đến mức một chút ồn ào nhỏ cũng khiến anh cảm thấy bị đe dọa. Nhưng ngược lại, thế giới của Tô Nhạc lại quá náo nhiệt, đến mức cậu đôi khi quên mất rằng không phải ai cũng có thể chịu đựng được tần số đó.

Sáu giờ chiều, Phó Diễn trở về nhà. Anh đứng trước cửa, do dự một chút rồi mới mở khóa.

Mùi thơm nồng nàn của gừng, hành tỏi và nước xốt chua ngọt ngào ngạt lan tỏa khắp căn phòng. Tô Nhạc đang đứng trong bếp, đeo một chiếc tạp đề màu hồng nhạt (có lẽ cậu ta mới mua), tay đang đảo chảo một cách chuyên nghiệp. Mập thì đang vờn một quả cầu lông mới ngay dưới chân cậu. Một cảnh tượng hòa hợp đến lạ lùng.

Tô Nhạc nghe thấy tiếng cửa, quay lại nhìn anh với vẻ mặt rụt rè:

"Anh về rồi ạ? Anh... anh còn giận không?"

Phó Diễn đặt túi xách xuống, tháo kính ra lau. Anh nhìn căn bếp sạch sẽ, nhìn chú mèo đang vui vẻ, rồi nhìn vào đôi mắt đang mong chờ của người đối diện.

"Món sườn đó có thực sự là bí truyền không?"

Tô Nhạc ngẩn người một giây, rồi reo lên:

"Chắc chắn rồi! Cam đoan ngon nhất thành phố này luôn!"

"Vậy thì mang ra đây. Tôi đang rất đói."

Bữa tối hôm đó diễn ra trong một bầu không khí khá yên tĩnh, nhưng không phải là sự yên tĩnh gượng ép. Họ cùng nhau ăn, cùng nhau chăm sóc Mập. Tô Nhạc bắt đầu kể cho Phó Diễn nghe về áp lực của ngành thời trang, về việc cậu phải đối mặt với những "drama" mỗi ngày để giữ cho tờ tạp chí không bị lỗi thời. Còn Phó Diễn, lần đầu tiên sau nhiều năm, anh kể cho ai đó nghe về lý do anh chọn nghề bác sĩ thú y.

"Hồi nhỏ tôi có một chú chó tên là Lu. Nó bị bệnh nặng nhưng vùng quê tôi ở lúc đó không có bác sĩ nào cứu được. Tôi đã thề rằng khi lớn lên, tôi sẽ không để những sinh vật nhỏ bé phải ra đi chỉ vì sự thiếu hụt kiến thức của con người."

Tô Nhạc chống cằm nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ:

"Anh Phó, anh biết không, anh thực sự rất ngầu khi nói về đam mê của mình. Trông anh lúc đó... ừm, bớt đáng sợ hơn hẳn."

Phó Diễn khẽ cười, một nụ cười khô khan đặc trưng:

"Vậy ý cậu là bình thường tôi rất đáng sợ?"

"À thì... một chút thôi. Kiểu như một vị quan tòa đang sẵn sàng tuyên án bất cứ ai dám làm rơi một hạt bụi xuống sàn nhà anh vậy."

Cuộc đối thoại cứ thế tiếp diễn, tự nhiên và gần gũi. Phó Diễn nhận ra rằng, việc có thêm một sự hiện diện của "sự lộn xộn" mang tên Tô Nhạc trong nhà cũng không đến mức tệ hại như anh nghĩ. Thậm chí, anh bắt đầu quen với việc có người đợi mình về mỗi tối, quen với mùi thức ăn nóng hổi thay vì mùi thuốc khử trùng lạnh lẽo.

Mối quan hệ giữa họ không phát triển theo kiểu sấm sét hay kịch tính. Nó giống như cách Phó Diễn chăm sóc một vết thương cho thú cưng: từng chút một, tỉ mỉ và kiên nhẫn. Còn Tô Nhạc, cậu giống như một cơn gió mùa hạ, đôi khi thổi hơi mạnh khiến người ta khó chịu, nhưng lại mang theo hương vị của sự tự do và niềm vui.

Tuy nhiên, cuộc sống không bao giờ dừng lại ở những bữa cơm êm đềm.

Vào cuối chương, khi Tô Nhạc chuẩn bị ra về, cậu nhận được một cuộc điện thoại. Gương mặt cậu bỗng chốc tái nhợt, chiếc điện thoại suýt nữa thì rơi khỏi tay.

"Cái gì? Anh nói lại đi... Tòa soạn bị cháy sao?"

Phó Diễn đứng bật dậy, sự nhạy bén của một bác sĩ khiến anh ngay lập tức nhận ra có chuyện chẳng lành. Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai Tô Nhạc để trấn an.

"Có chuyện gì vậy?"

Tô Nhạc ngước lên, đôi mắt vốn dĩ luôn lấp lánh giờ đây chứa đầy sự hoảng loạn và tuyệt vọng:

"Phó Diễn... văn phòng của tôi... toàn bộ số bản thảo và tư liệu cho số tạp chí đặc biệt... đều nằm ở đó cả."

Sự tử tế giữa người với người không chỉ thể hiện qua những bữa cơm hay những lời hỏi thăm, mà nó còn được thử thách qua những lúc hoạn nạn. Phó Diễn nhìn chàng trai đang run rẩy trước mặt, anh biết rằng đây chính là lúc "sự kỷ luật" của anh cần phải trở thành điểm tựa cho "sự hỗn loạn" của cậu.

"Lấy chìa khóa xe của tôi. Tôi sẽ đưa cậu đến đó ngay lập tức."

Dưới ánh đèn đường lướt nhanh qua cửa kính xe, Phó Diễn cầm lái với sự điềm tĩnh thường thấy, nhưng bàn tay anh thỉnh thoảng lại siết chặt vô lăng hơn một chút. Anh không chỉ lo lắng cho những bản thảo kia, mà anh đang lo lắng cho chính người đang ngồi bên cạnh mình. Một chương mới trong mối quan hệ của họ đang mở ra, không còn là những va chạm vụn vặt của hàng xóm, mà là sự đồng hành thực sự giữa những bão giông của cuộc đời.