Đêm thành phố vốn dĩ chưa bao giờ thực sự ngủ yên, nhưng đêm nay, đối với Tô Nhạc, tiếng còi xe và ánh đèn đường bỗng chốc trở nên chói gắt và đáng sợ đến lạ lùng. Chiếc xe của Phó Diễn lao đi trên đường cao tốc trên cao, ánh đèn vàng vọt hắt qua cửa kính, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên gương mặt tái nhợt của chàng trai trẻ. Tô Nhạc ngồi ở ghế phụ, hai tay đan chặt vào nhau đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cậu không khóc, nhưng hơi thở dồn dập và đôi vai run rẩy đã tố cáo sự hoảng loạn tột độ đang chiếm lấy tâm trí.
Phó Diễn tập trung nhìn đường, bàn tay phải của anh rời khỏi vô lăng trong một giây, khẽ đặt lên mu bàn tay đang siết chặt của Tô Nhạc. Một cái chạm rất nhẹ, mang theo hơi ấm vững chãi của một người đàn ông trưởng thành.
"Hít thở sâu vào, Tô Nhạc. Mọi chuyện vẫn chưa có kết luận cuối cùng. Có thể thiệt hại không nặng nề như cậu nghĩ."
Giọng nói của Phó Diễn trầm thấp và điềm tĩnh, giống như một liều thuốc an thần tiêm thẳng vào mạch máu đang căng cứng của Tô Nhạc. Cậu quay sang nhìn anh, bờ môi run rẩy khẽ mấp máy:
"Anh không hiểu đâu... Toàn bộ số tạp chí kỷ niệm mười năm, những bài phỏng vấn độc quyền mà tôi đã mất nửa năm để theo đuổi, cả những bộ ảnh chưa kịp sao lưu bản cứng... Nếu tất cả mất sạch, tôi không chỉ mất việc, mà là mất đi tất cả tâm huyết của mình."
Phó Diễn không đáp lời bằng những câu an ủi sáo rỗng. Anh biết rằng trong những tình huống này, sự thật và hành động có giá trị hơn vạn lời nói. Anh nhấn thêm ga, chiếc xe xé màn đêm tiến về phía quận trung tâm, nơi khói đen đang bốc lên nghi ngút từ một tòa nhà văn phòng hiện đại.
Khi họ đến nơi, hiện trường là một sự hỗn độn kinh hoàng. Ba chiếc xe cứu hỏa đang hoạt động hết công suất, tiếng nước phun xối xả át cả tiếng người hò hét. Mùi khét của nhựa cháy, giấy mực và bụi bặm bao trùm cả một vùng không gian. Tô Nhạc vừa mở cửa xe đã định lao thẳng vào phía bên trong, nhưng một bàn tay rắn chắc đã kịp thời giữ cậu lại.
"Cậu điên rồi sao? Cảnh sát đã phong tỏa hiện trường, cậu vào đó lúc này chỉ làm vướng chân họ thôi!" Phó Diễn gắt nhẹ, giữ chặt vai Tô Nhạc.
"Nhưng đồ đạc của tôi! Máy tính của tôi ở tầng bốn!" Tô Nhạc gào lên, đôi mắt đỏ ngầu vì khói và vì sự tuyệt vọng.
"Đứng yên đây. Để tôi đi hỏi tình hình."
Phó Diễn dùng sự điềm tĩnh và vẻ ngoài chững chạc của mình để tiếp cận một nhân viên cứu hỏa đang nghỉ ngơi bên lề đường. Sau vài phút trao đổi, anh quay lại chỗ Tô Nhạc, sắc mặt có chút dịu đi.
"Đám cháy bắt nguồn từ chập điện ở phòng kho tầng hai. Tầng bốn của cậu chỉ bị ảnh hưởng bởi khói và hệ thống phun nước tự động. Lửa chưa lan tới đó. Tuy nhiên, toàn bộ thiết bị điện tử có lẽ đã bị hỏng do nước."
Tô Nhạc nghe xong, đôi chân như khuỵu xuống. Cậu ngồi bệt xuống vỉa hè, mặc kệ chiếc quần jean đắt tiền dính đầy bụi than. Hỏng do nước... đối với dữ liệu máy tính, nước cũng tàn phá không kém gì lửa. Cậu vùi mặt vào lòng bàn tay, những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng rơi xuống, hòa cùng bụi bặm trên gương mặt lấm lem.
Phó Diễn đứng bên cạnh, im lặng như một pho tượng. Anh không giỏi trong việc dỗ dành người khác, đặc biệt là khi người đó đang ở trong trạng thái suy sụp hoàn toàn. Anh nhìn đồng hồ, lúc này đã là gần bốn giờ sáng. Sau khi xác nhận đám cháy đã được khống chế hoàn toàn và nhân viên tòa nhà đang bắt đầu thống kê thiệt hại sơ bộ, Phó Diễn cúi xuống, nắm lấy khuỷu tay Tô Nhạc lôi dậy.
"Về thôi. Cậu đứng đây cũng không làm khô được máy tính đâu."
Tô Nhạc ngước lên, đôi mắt sưng húp:
"Tôi không về. Tôi phải đợi để vào lấy ổ cứng."
"Nghe này," Phó Diễn cúi thấp người, nhìn thẳng vào mắt cậu, "Cậu đang kiệt sức. Nếu cậu ngất ở đây, tôi sẽ phải đưa cậu vào bệnh viện thay vì đưa về nhà. Về nhà tắm rửa, ngủ một chút, sáng mai tôi sẽ đưa cậu quay lại. Tôi hứa."
Sự kiên định trong ánh mắt của Phó Diễn khiến Tô Nhạc không thể phản kháng. Cậu lảo đảo bước theo anh lên xe, đầu óc trống rỗng như một tờ giấy trắng bị cháy sém.
Trên đường về, không ai nói với ai lời nào. Phó Diễn thỉnh thoảng liếc nhìn sang người bên cạnh, thấy Tô Nhạc đã ngủ thiếp đi vì quá mệt mỏi, đầu tựa vào cửa kính xe, gương mặt vẫn còn vương những vệt đen của tro tàn. Một cảm giác xót xa len lỏi vào tim vị bác sĩ thú y vốn dĩ luôn giữ khoảng cách với thế giới. Anh nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng, phóng khoáng và có phần tùy tiện kia, Tô Nhạc là một người lao động cực kỳ nghiêm túc và trân trọng thành quả của mình.
Về đến chung cư, Phó Diễn không đánh thức Tô Nhạc ngay. Anh để cậu ngủ thêm mười phút trong xe, rồi mới khẽ lay nhẹ vai cậu.
"Tô Nhạc, đến nhà rồi."
Cậu giật mình tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn quanh một hồi mới nhận ra thực tại. Họ cùng nhau đi vào thang máy. Khi đến tầng ba, thay vì để Tô Nhạc về căn hộ 301, Phó Diễn lại giữ tay cậu lại ở cửa căn hộ 302.
"Sang nhà tôi. Nhà cậu chắc chắn chẳng có gì ăn được, và cậu cần người trông chừng."
Tô Nhạc định từ chối, nhưng mùi hương quen thuộc của căn hộ số 302 và tiếng "meo meo" chào đón của Mập từ bên trong vọng ra đã đánh gục mọi sự tự trọng cuối cùng. Cậu lủi thủi bước vào, giống như một chú cún lạc đường tìm thấy mái hiên trú ẩn.
Phó Diễn đưa cho cậu một bộ quần áo ngủ sạch sẽ, vẫn còn thoang thoảng mùi nước xả vải dịu nhẹ.
"Vào tắm đi. Tắm nước nóng lâu một chút cho giãn cơ. Tôi sẽ chuẩn bị gì đó để cậu ăn trước khi ngủ."
Tô Nhạc cầm bộ quần áo, lí nhí nói lời cảm ơn rồi đi vào phòng tắm. Dưới làn nước nóng, cậu cuối cùng cũng để mình òa khóc thật to. Tiếng nước chảy át đi tiếng nức nở, nhưng nó không xóa đi được sự sợ hãi về một tương lai mịt mờ khi công việc gặp sự cố lớn.
Khi cậu bước ra ngoài, tóc vẫn còn ẩm ướt, trên bàn ăn đã có một bát mì sợi nghi ngút khói với vài lát thịt nguội và một quả trứng chần hoàn hảo. Phó Diễn đang ngồi ở sofa, trên tay là chiếc laptop của anh, ngón tay gõ nhịp liên tục trên bàn phím.
"Ăn đi, rồi đi ngủ. Tôi đã liên hệ với một người bạn chuyên về phục hồi dữ liệu. Sáng mai chúng ta sẽ mang ổ cứng của cậu qua đó."
Tô Nhạc sững người, chiếc đũa trên tay run lên:
"Anh... anh tìm người giúp tôi sao?"
Phó Diễn không ngẩng đầu lên, giọng vẫn thản nhiên:
"Cậu là người chăm sóc Mập cùng tôi. Nếu cậu thất nghiệp và không có tiền mua cát cho nó, tôi sẽ là người phải chịu khổ. Vậy nên coi như tôi đang tự giúp chính mình thôi."
Tô Nhạc biết anh đang nói dối. Phó Diễn là kiểu người sẽ không bao giờ thừa nhận sự quan tâm của mình một cách trực tiếp. Cậu cúi xuống húp một ngụm nước mì, cảm thấy vị ngọt thanh và ấm áp lan tỏa từ cổ họng xuống đến tận dạ dày. Đây không phải là món sườn xào "bí truyền" của cậu, nhưng nó là món ăn ngon nhất mà cậu từng được ăn trong đời.
Ăn xong, Tô Nhạc kiệt sức đến mức không thể đi về nhà mình nổi. Phó Diễn chỉ tay về phía phòng ngủ phụ vốn là phòng đọc sách của anh.
"Ngủ ở đó đi. Có chăn gối sạch rồi."
Đêm đó, giữa sự tĩnh lặng của căn hộ số 302, hai con người với hai trạng thái tâm lý đối lập cùng nằm dưới một mái nhà. Phó Diễn nằm trên giường mình, mắt nhìn trần nhà, tai lắng nghe tiếng trở mình khe khẽ từ phòng bên cạnh. Anh chợt nhận ra cuộc sống của mình đã thay đổi quá nhiều kể từ khi có sự xuất hiện của "hố đen rắc rối" tên Tô Nhạc này. Anh, một kẻ tôn sùng sự cô đơn và trật tự, giờ đây lại đang bận lòng vì sự nghiệp của một người hàng xóm mới quen chưa đầy một tháng.
Sáng hôm sau, đúng bảy giờ, Phó Diễn gõ cửa phòng Tô Nhạc. Chàng trai trẻ bước ra với đôi mắt vẫn còn hơi sưng nhưng tinh thần đã ổn định hơn rất nhiều. Họ nhanh chóng quay lại hiện trường vụ cháy.
Sau khi làm việc với ban quản lý tòa nhà và lấy được chiếc ổ cứng đẫm nước từ văn phòng, họ đến thẳng cửa hàng phục hồi dữ liệu của bạn Phó Diễn. Đó là một gã đàn ông đeo kính dày cộm, sống giữa một đống linh kiện máy tính hỗn độn – thứ mà bình thường sẽ khiến Phó Diễn phải nhíu mày, nhưng hôm nay anh lại nhìn nó với sự kỳ vọng.
"Tỉ lệ cứu được là bao nhiêu?" Phó Diễn hỏi.
Gã bạn đẩy kính, lầm bầm:
"Ổ cứng này là loại đời mới, khả năng chống nước khá tốt. Nhưng quan trọng là cậu ta chưa bật máy sau khi nó bị ướt, đó là một quyết định thông minh. Đợi tôi ba tiếng."
Ba tiếng đồng hồ đó đối với Tô Nhạc dài như ba thế kỷ. Họ ngồi trong một quán cà phê nhỏ đối diện. Tô Nhạc cứ liên tục khuấy tách cà phê đã nguội ngắt, chân rung liên hồi vì lo lắng.
"Này," Phó Diễn đặt tay lên bàn, ngăn cái chân đang rung của Tô Nhạc lại. "Cậu có tin vào định luật Murphy không? Thứ gì có thể tồi tệ, nó sẽ tồi tệ. Nhưng cũng có một định luật khác trong y khoa, đó là sự sống luôn tìm được lối thoát ở những nơi chúng ta ít ngờ tới nhất."
Tô Nhạc nhìn anh, khẽ cười khổ:
"Bác sĩ Phó, anh đang cố gắng an ủi tôi bằng triết học và y khoa đấy à?"
"Tôi đang nói sự thật. Cậu đã nỗ lực hết mình cho số tạp chí đó, và sự nỗ lực thường có một loại 'từ trường' riêng để bảo vệ kết quả. Tin tôi đi."
Khi họ quay lại cửa hàng, gã bạn của Phó Diễn giơ một chiếc USB lên và mỉm cười:
"Cứu được 95%. Một vài file ảnh bị lỗi pixel nhưng phần lớn bản thảo và tư liệu gốc vẫn còn nguyên. Cậu may mắn đấy, chàng trai."
Tô Nhạc suýt chút nữa đã nhảy cẫng lên ôm chầm lấy gã kỹ thuật viên, nhưng rồi cậu khựng lại, xoay người lại và ôm chầm lấy Phó Diễn.
Cái ôm diễn ra bất ngờ đến mức Phó Diễn đứng sững người như bị điện giật. Anh có thể ngửi thấy mùi hương dầu gội của mình trên tóc Tô Nhạc, cảm nhận được hơi ấm và sự rung động vì vui mừng từ lồng ngực của cậu truyền sang. Đôi bàn tay của anh lơ lửng giữa không trung một hồi lâu, trước khi nhẹ nhàng vỗ về lên lưng cậu.
"Được rồi, lấy dữ liệu đi. Mọi người đang nhìn kìa."
Tô Nhạc buông anh ra, mặt đỏ bừng nhưng nụ cười rạng rỡ đã quay trở lại. Cậu cầm chiếc USB như cầm một báu vật vô giá.
Trên đường về, không khí trong xe đã trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn. Tô Nhạc líu lo không ngừng về việc cậu sẽ phải làm gì để hoàn thiện 5% dữ liệu bị mất, về việc cậu sẽ cảm ơn tổng biên tập như thế nào, và tất nhiên, về việc cậu nợ Phó Diễn một ân huệ lớn lao.
"Anh Phó, anh muốn gì cũng được! Kể từ hôm nay, anh là đại ân nhân của tôi. Hay là tôi bao anh ăn cơm cả đời nhé?"
Phó Diễn khẽ nhếch môi, một nụ cười hài hước ngầm hiện lên:
"Cả đời? Cậu định hành hạ dạ dày của tôi bằng món bánh quy cháy cạnh đó mãi sao?"
"Ấy, tôi đã nói là món mặn tôi nấu rất đỉnh mà! Tối nay tôi sẽ chứng minh cho anh thấy!"
Khi họ trở về đến hành lang tầng ba, chú mèo Mập đang ngồi đợi sẵn trước cửa căn hộ 302. Nó kêu lên một tiếng thật to như để chúc mừng sự trở về của hai người cha.
Bước vào nhà, Tô Nhạc ngay lập tức lao vào bếp. Cậu làm việc với một sự hứng khởi chưa từng có. Tiếng dao thái rau củ đều đặn trên thớt, tiếng dầu mỡ sôi xèo xèo trong chảo, và tiếng nhạc Jazz lại vang lên từ chiếc loa nhỏ. Phó Diễn ngồi ở sofa, nhìn bóng lưng gầy nhưng đầy năng lượng của Tô Nhạc trong bếp, chợt nhận ra rằng căn hộ của anh giờ đây không còn chỉ là một nơi để ở. Nó đã bắt đầu có hơi ấm của một "tổ ấm".
Bữa tối hôm đó là món cá thu kho tộ và canh cải xanh. Đơn giản, bình dị nhưng chứa đựng toàn bộ sự biết ơn của Tô Nhạc. Trong lúc ăn, Tô Nhạc chợt dừng đũa, nhìn Phó Diễn bằng ánh mắt chân thành:
"Phó Diễn, thực sự... cảm ơn anh. Không chỉ vì chuyện dữ liệu, mà vì anh đã không để tôi một mình lúc tôi thảm hại nhất."
Phó Diễn gắp một miếng cá, chậm rãi nhai rồi mới trả lời:
"Sự tử tế không phải là thứ để mang ra cân đo đong đếm. Tôi giúp cậu vì tôi muốn thấy căn hộ 301 có người ở, thay vì một đống rác và sự im lặng đáng sợ. Với lại..." anh liếc nhìn Mập đang ăn ngon lành ở góc phòng, "con mèo này cần một người chủ vui vẻ."
Tô Nhạc cười hì hì, cậu biết thừa Phó Diễn lại đang dùng "vỏ bọc" để che đậy sự dịu dàng của mình.
"Này, anh Phó, anh có bao giờ nghĩ đến việc sẽ nuôi thêm một sinh vật gì đó... to lớn hơn một chút không? Ví dụ như một người hàng xóm chẳng hạn?"
Phó Diễn suýt nghẹn, anh ngước lên nhìn gương mặt đầy ý cười của Tô Nhạc.
"Cậu ăn nhanh đi. Ăn xong thì về nhà mà dọn dẹp đống tạp chí của cậu. Đừng có ở đây mà nói nhảm."
Tô Nhạc thè lưỡi trêu chọc rồi tiếp tục ăn. Cậu biết, dù Phó Diễn có nói lời cay đắng đến đâu, thì cánh cửa căn hộ 302 giờ đây đã luôn mở rộng đón chờ cậu.
Đêm đó, sau khi Tô Nhạc về nhà, Phó Diễn đứng bên ban công nhìn sang ban công nhà bên cạnh. Ánh đèn phòng khách của căn hộ 301 vẫn sáng, và anh có thể thấy bóng dáng Tô Nhạc đang miệt mài bên máy tính. Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng như gió đêm. Sự kỷ luật của anh cuối cùng đã bị sự hỗn loạn của Tô Nhạc đánh bại một cách tâm phục khẩu phục. Và anh nhận ra, đôi khi sự cứu rỗi không đến từ những điều vĩ đại, mà đến từ một bát mì nóng và một cái ôm bất ngờ giữa đêm đen.