Sau cơn bão hỏa hoạn tại tòa soạn, cuộc sống của Tô Nhạc dường như đã bước vào một giai đoạn "tăng tốc" mới. Những ngày sau đó, cậu bận rộn đến mức gần như chỉ thấy bóng dáng mình lướt qua gương mỗi sáng sớm trước khi lao ra khỏi cửa với chiếc USB quý giá. Việc phục hồi nốt 5% dữ liệu còn thiếu yêu cầu cậu phải đi gặp gỡ các cộng tác viên, phỏng vấn lại một số nhân vật và thậm chí là thức trắng đêm để biên tập lại những trang bản thảo bị lỗi pixel. Thế nhưng, dù bận đến mấy, cứ đúng sáu giờ ba mươi phút chiều, Tô Nhạc luôn xuất hiện tại cửa căn hộ số 302 với một túi đồ ăn tươi ngon trên tay.
Mối quan hệ giữa Phó Diễn và Tô Nhạc đã hình thành một nhịp điệu kỳ lạ mà cả hai đều ngầm chấp nhận. Nó giống như một sự cộng sinh hoàn hảo giữa một kẻ cần sự ấm áp và một người cần sự trật tự để neo đậu tâm hồn. Phó Diễn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, vẫn buông những lời nhận xét sắc sảo về lối sống của Tô Nhạc, nhưng ánh mắt anh khi nhìn bóng lưng cậu bận rộn trong bếp đã dần bớt đi sự khắt khe, thay vào đó là một sự dung túng thầm lặng.
Mọi chuyện có lẽ sẽ cứ êm đềm trôi qua như thế nếu như không có sự xuất hiện của một nhân vật khiến trật tự trong lòng Tô Nhạc bị đảo lộn.
Sáng thứ Bảy, Phó Diễn không đi làm. Đây là ngày nghỉ hiếm hoi của anh trong tháng. Anh đang nhàn nhã ngồi bên ban công, thưởng thức tách trà bá tước và đọc cuốn tạp chí L’Style số mới nhất mà Tô Nhạc đã hãnh diện mang sang tặng tối qua. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cây bàng ngoài đường phố, rọi vào những trang giấy thơm mùi mực mới. Phó Diễn dừng lại khá lâu ở trang biên tập của Tô Nhạc, khẽ mỉm cười khi thấy phong cách hành văn đầy cảm hứng và có chút bay bổng của cậu hàng xóm.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên.
Phó Diễn đặt tách trà xuống, thầm nghĩ chắc lại là Tô Nhạc sang mượn dụng cụ nấu ăn hoặc đơn giản là muốn khoe khoang về một bộ phim mới nào đó. Anh thong thả ra mở cửa, nhưng người đứng trước mặt anh lại không phải là chàng biên tập viên tóc rối.
Đó là một người phụ nữ xinh đẹp, diện bộ đồ công sở thanh lịch với chiếc áo sơ mi lụa màu xanh ngọc và chân váy bút chì. Mái tóc của cô được búi gọn gàng, toát lên vẻ thông minh và chuyên nghiệp. Trên tay cô là một lồng vận chuyển thú cưng cao cấp và một giỏ quà sang trọng.
"Chào anh, bác sĩ Phó. Đã lâu không gặp!" Cô gái nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh sự niềm nở.
Phó Diễn thoáng sững người, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh:
"Diệp Lan? Sao cô lại biết địa chỉ nhà tôi?"
"Anh quên là chúng ta có chung nhóm bạn đại học sao? Tìm địa chỉ của 'nam thần' khoa Thú y khóa 25 đâu có khó đến thế." Diệp Lan cười khẽ, tự nhiên bước vào nhà sau khi Phó Diễn lùi lại nhường lối. "Tôi vừa từ chi nhánh ở Singapore về, nghe nói anh mở phòng khám riêng rất thành công nên muốn ghé thăm. Sẵn tiện, chú mèo Ba Tư của tôi dạo này hơi lười ăn, muốn nhờ chuyên gia xem giúp một chút."
Đúng lúc này, cửa căn hộ 301 bật mở. Tô Nhạc bước ra, tay cầm một túi rác (lần này cậu đã nhớ đổ đúng giờ) và một túi cam tươi định sang ép nước cho Phó Diễn. Cậu khựng lại khi thấy một người phụ nữ lạ mặt đang đứng giữa phòng khách nhà 302, còn Phó Diễn thì đang đứng cạnh cô ấy trong trang phục mặc nhà giản dị – một cảnh tượng mà trước nay Tô Nhạc vẫn luôn mặc định là "đặc quyền" của riêng mình.
Tô Nhạc cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cậu lúng túng đứng ở cửa, không biết nên tiến vào hay lùi lại.
"Ơ... anh Phó, có khách ạ?"
Phó Diễn quay lại, thấy Tô Nhạc thì khẽ gật đầu:
"Chào cậu. Đây là Diệp Lan, bạn học cũ của tôi, cũng là một bác sĩ thú y. Diệp Lan, đây là Tô Nhạc, hàng xóm của tôi."
Diệp Lan quay sang nhìn Tô Nhạc, ánh mắt cô mang theo sự tò mò của một người phụ nữ nhạy cảm. Cô mỉm cười lịch sự:
"Chào cậu. Hàng xóm của Phó Diễn sao? Chắc cậu phải là người rất kiên nhẫn mới chịu đựng được tính khí của anh ấy nhỉ? Tôi nhớ hồi đại học, không ai dám ngồi cạnh anh ấy trong thư viện quá mười phút vì áp lực từ sự nghiêm túc quá mức đâu."
Tô Nhạc nặn ra một nụ cười, nhưng trong lòng bỗng chốc dâng lên một cảm giác khó chịu mà chính cậu cũng không giải thích được. Cậu thấy Diệp Lan thật xinh đẹp, thật giỏi giang, và quan trọng nhất là cô ấy có chung "ngôn ngữ" với Phó Diễn. Họ nói về những loại thuốc mới, về những ca phẫu thuật phức tạp ở Singapore, và về những người bạn cũ mà Tô Nhạc hoàn toàn không biết là ai.
"Tôi... tôi chỉ sang đưa ít cam cho anh Phó thôi. Hai người cứ tự nhiên nhé." Tô Nhạc đặt túi cam xuống bàn ăn một cách vội vã, định quay lưng đi.
"Này, không cần vội thế. Nếu cậu rảnh thì ở lại dùng trà luôn. Diệp Lan có mang theo ít bánh ngọt từ Singapore về đấy." Phó Diễn lên tiếng, giọng anh vẫn đều đều nhưng có ý giữ cậu lại.
Tô Nhạc vốn là người hướng ngoại và ham vui, nhưng lúc này cậu chỉ muốn biến mất. Cảm giác mình là "kẻ thừa" trong chính không gian mà cậu vốn tưởng là thân thuộc thật chẳng dễ chịu chút nào. Thế nhưng, tính hiếu thắng của một biên tập viên thời trang không cho phép cậu rút lui dễ dàng như vậy.
"Vậy thì tốt quá, tôi cũng đang muốn thử xem bánh ngoại quốc khác bánh tôi làm thế nào." Tô Nhạc ngồi xuống sofa, đối diện với Diệp Lan.
Cuộc trò chuyện sau đó là một cực hình đối với Tô Nhạc. Diệp Lan và Phó Diễn trao đổi với nhau bằng những thuật ngữ chuyên môn: nào là chỉ số bạch cầu, nào là phản ứng sau tiêm chủng, nào là các phương pháp điều trị tâm lý cho thú cưng bị ngược đãi. Tô Nhạc ngồi đó, thỉnh thoảng lại vuốt ve chú mèo Mập đang nhảy lên lòng mình, cảm thấy mình giống như một đứa trẻ lạc vào buổi hội thảo khoa học.
"Phó Diễn này, dự án cứu hộ động vật hoang dã ở miền Trung tháng tới anh vẫn tham gia chứ? Tôi đã đăng ký một suất rồi, hy vọng chúng ta lại được cùng đội như hồi thực tập." Diệp Lan nghiêng đầu nhìn Phó Diễn, ánh mắt tràn đầy sự kỳ vọng.
Phó Diễn nhấp một ngụm trà, khẽ liếc nhìn sang phía Tô Nhạc đang cúi đầu mân mê tai mèo:
"Tôi vẫn đang cân nhắc. Dạo này phòng khám hơi bận, và tôi cũng có một vài... cam kết cá nhân tại đây."
"Cam kết cá nhân?" Diệp Lan nhướn mày, rồi cô nhìn sang Tô Nhạc, cười ẩn ý. "Ồ, tôi hiểu rồi. Có lẽ là việc chăm sóc chú mèo mướp này cùng cậu hàng xóm tốt bụng đây sao?"
Tô Nhạc nghe đến đây, không hiểu sao cảm thấy lòng tự ái bùng lên. Cậu ngẩng lên, nụ cười tươi tắn nhưng mang theo chút gai góc:
"Đúng thế chị Diệp Lan ạ. Mập nhà chúng tôi tuy không phải mèo quý tộc như bé Ba Tư kia, nhưng nó cũng cần sự chăm sóc đặc biệt lắm. Với lại, anh Phó còn phải quản lý thực đơn buổi tối của tôi nữa, thiếu anh ấy chắc tôi chết đói mất."
Lời nói của Tô Nhạc có chút sặc mùi thuốc súng, khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo. Diệp Lan là người tinh tế, cô nhận ra sự chiếm hữu ngầm trong câu nói của chàng trai trẻ. Cô khẽ cười, không đáp lại mà chỉ quay sang hỏi Phó Diễn về một loại thiết bị xét nghiệm mới.
Buổi gặp gỡ kết thúc sau hai tiếng đồng hồ. Khi tiễn Diệp Lan ra cửa, Phó Diễn vẫn giữ thái độ lịch thiệp nhưng đúng mực. Quay trở vào nhà, anh thấy Tô Nhạc đang đứng bên cửa sổ, bóng lưng có chút cô đơn.
"Cậu sao thế? Không thích bánh ngọt à?" Phó Diễn tiến lại gần, giọng nói có chút dịu đi.
Tô Nhạc quay lại, bĩu môi:
"Bánh ngọt quá, tôi không quen. Với lại, bác sĩ Diệp Lan đó thật là giỏi nhỉ? Xinh đẹp, tài năng, lại còn hiểu anh đến thế. Hai người trông cứ như... một cặp trời sinh ấy."
Phó Diễn khẽ nhếch môi, anh bước tới đứng cạnh cậu, cùng nhìn xuống dòng xe cộ bên dưới.
"Cậu đang mỉa mai tôi hay đang tự ti đấy? Diệp Lan chỉ là đồng nghiệp cũ. Chúng tôi có chung quan điểm về nghề nghiệp, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi hợp nhau về mọi thứ."
"Thì cũng hơn một biên tập viên chỉ biết làm hỏng lò nướng và đặt rác sai chỗ như tôi chứ gì?" Tô Nhạc lẩm bẩm, giọng nói nhỏ dần nhưng vẫn đầy vẻ hờn dỗi.
Phó Diễn xoay người lại, đối diện với Tô Nhạc. Ở khoảng cách gần này, anh có thể thấy những sợi tóc tơ của cậu đang rung rinh theo hơi thở, thấy đôi mắt tròn xoe vốn luôn tràn đầy năng lượng giờ đây lại nhuốm màu u sầu. Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến anh đưa tay lên, gõ nhẹ vào trán cậu một cái.
"Tô Nhạc, cậu thông minh trong công việc nhưng sao trong cuộc sống lại ngốc thế? Nếu tôi muốn ở cạnh một người giống hệt mình về sự kỷ luật và chuyên môn, tôi đã chọn sống ở phòng khám luôn rồi. Cậu có biết tại sao tôi lại để cậu nấu cơm cho tôi mỗi ngày không?"
Tô Nhạc ngơ ngác:
"Vì... vì tôi nấu ngon?"
"Cũng là một lý do. Nhưng lý do chính là vì thế giới của cậu có màu sắc mà thế giới của tôi không có. Sự lộn xộn của cậu, dù đôi khi phiền phức, nhưng nó làm tôi cảm thấy mình đang thực sự sống, chứ không phải đang vận hành như một cỗ máy."
Tô Nhạc sững sờ. Đây là lần đầu tiên Phó Diễn nói một câu dài như thế, và cũng là lần đầu tiên anh bộc lộ suy nghĩ thật lòng về sự hiện diện của cậu. Cảm giác ấm áp bỗng chốc trào dâng, thổi bay toàn bộ sự ghen tị và khó chịu lúc nãy. Cậu nhìn anh, đôi mắt bắt đầu lấp lánh trở lại.
"Thật sao? Anh không thấy tôi phiền thật à?"
"Phiền thì vẫn phiền," Phó Diễn khoanh tay trước ngực, lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, "nhưng tôi nghĩ mình đã bắt đầu hình thành kháng thể với sự phiền phức đó rồi."
Tô Nhạc cười hì hì, cậu nhảy bổ đến choàng tay qua vai Phó Diễn, mặc kệ sự cứng nhắc của anh.
"Vậy thì tối nay anh phải ăn hết hai bát cơm đấy nhé! Để chứng minh là kháng thể của anh hoạt động tốt!"
Phó Diễn định đẩy cậu ra, nhưng cuối cùng anh lại để yên. Anh nhận ra rằng, dù có bao nhiêu "vị khách không mời" như Diệp Lan xuất hiện, thì vị trí của Tô Nhạc trong căn hộ này – và có lẽ là trong lòng anh – đã trở nên rất đặc biệt.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Tối hôm đó, khi đang chuẩn bị bữa cơm, Tô Nhạc nhận được một tin nhắn từ đồng nghiệp. Sắc mặt cậu bỗng chốc trở nên nghiêm trọng.
"Có chuyện gì vậy?" Phó Diễn đang giúp cậu nhặt rau, ngẩng lên hỏi.
"Số tạp chí đặc biệt... có người tố cáo chúng tôi đạo nhái ý tưởng bộ ảnh bìa. Toàn bộ bản thảo vừa mới phục hồi xong đang bị đình chỉ để điều tra."
Phó Diễn cau mày: "Đạo nhái? Cậu đã kiểm tra kỹ nguồn gốc chưa?"
Tô Nhạc lắc đầu, tay run run nắm chặt điện thoại:
"Đây là bộ ảnh tôi phối hợp với một stylist tự do. Tôi hoàn toàn tin tưởng cô ấy. Nhưng người tố cáo lại là một tạp chí lớn đối thủ. Nếu không giải quyết được việc này, danh tiếng của tôi trong ngành sẽ mất trắng."
Lần này, sóng gió không còn là một vụ hỏa hoạn khách quan, mà là một đòn tấn công trực diện vào danh dự nghề nghiệp của Tô Nhạc. Phó Diễn nhìn chàng trai trẻ đang run rẩy, anh đặt nắm rau xuống, đi tới nắm lấy đôi vai cậu, siết chặt.
"Tô Nhạc, nhìn tôi này. Lần trước chúng ta cứu được dữ liệu từ đống tro tàn, lần này chúng ta sẽ tìm ra sự thật từ đống bùn nhơ này. Cậu không một mình, hiểu chứ?"
Tô Nhạc nhìn vào đôi mắt kiên định của Phó Diễn, cảm thấy một luồng sức mạnh âm thầm truyền sang. Trong bóng tối của sự nghi ngờ và cáo buộc, sự tử tế của người đàn ông này giống như một ngọn hải đăng duy nhất dẫn lối cho cậu.