MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCĂN HỘ SỐ 302Chương 5: Đêm trắng và những sợi tơ kẽ hở

CĂN HỘ SỐ 302

Chương 5: Đêm trắng và những sợi tơ kẽ hở

2,529 từ · ~13 phút đọc

Ánh đèn từ chiếc đèn bàn trong căn hộ số 302 hắt xuống mặt gỗ sồi một quầng sáng vàng vọt, nhưng đủ để soi rõ những chồng hồ sơ và ảnh in thử đang nằm ngổn ngang. Kim đồng hồ đã nhích qua con số hai giờ sáng. Sự tĩnh lặng của đêm khuya bao trùm lấy không gian, chỉ còn nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt và tiếng gõ phím đều đặn của Phó Diễn.

Tô Nhạc ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào cạnh sofa, gương mặt phờ phạc vì thiếu ngủ nhưng đôi mắt lại đỏ rực sự uất ức. Trước mặt cậu là bài báo điện tử của tạp chí đối thủ "Mode & More" với dòng tít chói mắt: "Nghi vấn đạo nhái: L’Style và sự cạn kiệt ý tưởng?". Bên dưới bài viết là những hình ảnh so sánh giữa bộ ảnh "Giao thoa đô thị" của Tô Nhạc và một dự án của một nghệ sĩ trẻ tại Pháp đã công bố trên một blog cá nhân từ hai năm trước.

"Tôi không hề biết đến sự tồn tại của cái blog đó, Phó Diễn. Tôi thề!" Tô Nhạc lên tiếng, giọng cậu khản đặc, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo ngủ của mình. "Stylist mà tôi thuê là Vy Vy, cô ấy nói rằng những concept này được lấy cảm hứng từ những chuyến đi thực tế ở vùng ngoại ô. Tôi đã tin cô ấy hoàn toàn."

Phó Diễn không ngẩng đầu lên, ngón tay anh vẫn đang lướt nhanh trên các trang web lưu trữ dữ liệu quốc tế. Anh không dùng những lời an ủi đầy cảm xúc, vì anh biết lúc này Tô Nhạc cần sự thật và logic để cứu vãn danh dự hơn là một cái ôm vỗ về.

"Sự tin tưởng trong ngành sáng tạo đôi khi là một con dao hai lưỡi, Tô Nhạc. Cậu không sai khi tin đồng nghiệp, nhưng cậu sai khi không thực hiện quy trình kiểm tra chéo." Phó Diễn dừng lại, xoay màn hình laptop về phía cậu. "Nhìn này. Tôi đã dùng phần mềm truy xuất lịch sử kỹ thuật số. Bài đăng trên blog của nghệ sĩ người Pháp kia thực chất đã được chỉnh sửa ngày giờ phát hành. Nó trông có vẻ như được đăng từ hai năm trước, nhưng mã nguồn lại cho thấy những hình ảnh này chỉ mới được tải lên cách đây ba ngày."

Tô Nhạc sững sờ, cậu vội vàng bò dậy, ghé sát mắt vào màn hình. Những dòng code khô khan đối với cậu bỗng chốc trở thành những vị cứu tinh.

"Nghĩa là... nghĩa là có người đã tạo ra hiện trường giả để vu khống tôi?"

"Đúng vậy. Và để làm được điều này, kẻ đó phải có quyền truy cập vào bản thảo của cậu sớm hơn ngày dự kiến phát hành, đồng thời phải có mối liên hệ với nghệ sĩ kia hoặc chính là người tạo ra cái blog giả mạo đó." Phó Diễn đưa tay lên day day thái dương, sự mệt mỏi bắt đầu hiện rõ trên gương mặt anh. "Vấn đề là, tại sao họ lại nhắm vào cậu? Một biên tập viên nội dung dù có năng lực nhưng chưa đến mức là cái gai trong mắt của một tập đoàn lớn như Mode & More."

Tô Nhạc ngồi phịch xuống ghế, đầu óc quay cuồng. Cậu bắt đầu lục lại ký ức, những buổi họp tòa soạn, những lời tán dương, và cả những ánh mắt đố kỵ ẩn hiện sau những nụ cười đồng nghiệp. Sự lộn xộn trong lối sống của Tô Nhạc thường khiến người ta quên mất rằng cậu có một trực giác cực kỳ nhạy bén với lòng người.

"Nếu không phải vì cạnh tranh thị phần, thì chỉ có thể là vì... vị trí Tổng biên tập sắp tới." Tô Nhạc lẩm bẩm. "Chị Minh, sếp trực tiếp của tôi, vừa có tin đồn sẽ được bổ nhiệm vào vị trí đó. Tôi là người thân tín nhất của chị ấy. Nếu tôi ngã, uy tín của chị ấy trong việc quản lý nhân sự cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."

Phó Diễn gật đầu, sự phân tích của anh đi theo một hướng khác:

"Và người được lợi nhất nếu chị Minh không được bổ nhiệm là ai?"

"Là anh Thái – Trưởng phòng kinh doanh. Anh ta luôn cho rằng tạp chí nên đi theo hướng thương mại hóa hoàn toàn thay vì giữ lại những giá trị nghệ thuật mà tôi và chị Minh đang theo đuổi." Tô Nhạc thở hắt ra, cảm thấy lòng người còn đáng sợ hơn cả hỏa hoạn.

Đêm dần trôi về sáng. Phó Diễn không đi ngủ, anh lặng lẽ vào bếp pha một ấm trà gừng mật ong nóng hổi mang ra đặt trước mặt Tô Nhạc.

"Uống đi. Cậu cần tỉnh táo để đối mặt với buổi họp sáng mai. Tôi đã sao lưu toàn bộ bằng chứng về việc thay đổi mã nguồn blog vào chiếc USB này. Cậu hãy mang nó đến tòa soạn và yêu cầu một buổi đối chất trực tiếp."

Tô Nhạc nhìn tách trà bốc khói, rồi nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện mình. Phó Diễn vẫn vậy, sơ mi phẳng phiu dù đã mặc cả đêm, ánh mắt sắc sảo nhưng chứa đựng một sự bao dung thầm lặng. Cậu chợt nhận ra, trong những giờ phút tăm tối nhất, người đứng cạnh cậu lại là một bác sĩ thú y vốn chẳng liên quan gì đến giới truyền thông thời trang. Sự tử tế của anh không phô trương, nó thấm vào từng hành động, từng sự giúp đỡ tỉ mỉ.

"Phó Diễn... tại sao anh lại giúp tôi nhiều như vậy? Anh hoàn toàn có thể đi ngủ và mặc kệ tôi tự bơi trong đống rắc rối này."

Phó Diễn im lặng một chút, anh nhìn ra phía ban công, nơi bầu trời đang dần chuyển sang màu xanh xám của rạng đông.

"Tôi đã nói rồi, tôi ghét sự lộn xộn. Và một vụ vu khống bất công là sự lộn xộn lớn nhất đối với công lý. Hơn nữa..." Anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tô Nhạc, giọng nói có chút trầm xuống. "Mập sẽ rất buồn nếu thấy người nhặt nó về bị đuổi việc và không còn tâm trạng để chơi với nó mỗi tối."

Tô Nhạc khẽ cười, một nụ cười ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cậu biết, Mập chỉ là cái cớ. Phó Diễn đang học cách quan tâm đến một người khác theo cách riêng của anh – khô khan, lý tính nhưng lại vững chãi hơn bất kỳ lời thề thốt nào.

Sáng hôm sau, Tô Nhạc xuất hiện tại tòa soạn với một diện mạo hoàn toàn khác. Không còn là chàng biên tập viên trẻ con, hay đùa nghịch, cậu mặc một bộ suit chỉnh tề, tóc tai được vuốt lại gọn gàng. Sự tự tin và quyết liệt trong ánh mắt của cậu khiến những đồng nghiệp vốn đang xì xào bàn tán phải im lặng.

Buổi họp diễn ra căng thẳng đúng như dự kiến. Anh Thái – Trưởng phòng kinh doanh – liên tục dùng những lời lẽ nặng nề để công kích lòng tự trọng của Tô Nhạc, yêu cầu cậu phải từ chức ngay lập tức để giữ hình ảnh cho tạp chí.

"Tô Nhạc, cậu còn trẻ, sai lầm là khó tránh khỏi. Nhưng đạo nhái là một vết nhơ không thể tẩy rửa. Cậu nên tự trọng mà rời đi trước khi chúng tôi mời luật sư vào cuộc." Anh Thái nhấp một ngụm nước, vẻ mặt đắc thắng.

Tô Nhạc bình tĩnh đứng dậy, cậu cắm chiếc USB của Phó Diễn vào máy chiếu.

"Thưa mọi người, thưa anh Thái. Tôi cũng nghĩ rằng chúng ta nên mời luật sư, nhưng là để kiện Mode & More vì tội vu khống và nghệ sĩ người Pháp kia vì tội giả mạo bằng chứng số. Mời mọi người nhìn lên màn hình."

Từng dòng bằng chứng kỹ thuật hiện ra. Sự im lặng bao trùm phòng họp. Gương mặt của anh Thái dần chuyển từ đắc thắng sang tái mét. Tô Nhạc không dừng lại ở đó, cậu đưa ra bằng chứng về những giao dịch chuyển khoản đáng ngờ từ một tài khoản phụ của Mode & More cho Stylist Vy Vy – người đã trực tiếp đưa Concept cho cậu.

Sự thật đã được phơi bày. Vy Vy đã bị mua chuộc để đưa cho Tô Nhạc một Concept được chuẩn bị sẵn nhằm mục đích vu khống sau này. Và kẻ đứng sau giật dây không ai khác chính là sự bắt tay giữa phòng kinh doanh của L'Style và tạp chí đối thủ.

Buổi họp kết thúc bằng sự ra đi của anh Thái và Stylist Vy Vy. Tô Nhạc bước ra khỏi phòng họp, cảm thấy đôi vai mình nhẹ bẫng. Cậu nhận được cái ôm siết chặt từ chị Minh và những lời xin lỗi của các đồng nghiệp khác. Nhưng trong giây phút vinh quang đó, người đầu tiên cậu muốn gọi điện thông báo chính là Phó Diễn.

Tuy nhiên, khi cậu cầm điện thoại lên, một thông báo tin nhắn từ Phó Diễn đã nằm sẵn ở đó từ mười phút trước:

"Tôi đã chuẩn bị món cá hồi áp chảo cho bữa tối. Nếu cậu thắng, chúng ta sẽ ăn mừng. Nếu cậu thua, chúng ta sẽ ăn để lấy sức đấu tiếp. Về sớm nhé."

Tô Nhạc đứng giữa hành lang tòa soạn, nước mắt chực trào ra. Không phải vì tủi thân, mà vì cậu nhận ra mình đã thực sự tìm thấy một chốn bình yên giữa thành phố ồn ào này.

Cậu chạy nhanh về nhà, bỏ qua cả bữa tiệc mừng của tòa soạn. Khi thang máy mở ra ở tầng ba, cậu thấy Phó Diễn đang đứng trước cửa nhà mình, tay cầm một chiếc túi rác. Cảnh tượng y hệt như ngày đầu tiên họ gặp nhau, nhưng lần này, Phó Diễn không còn nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng nữa.

"Anh lại đi đổ rác à?" Tô Nhạc vừa cười vừa chạy đến, nhảy bổ vào ôm lấy cổ Phó Diễn.

Phó Diễn bị bất ngờ, anh lùi lại một bước để giữ thăng bằng, chiếc túi rác suýt chút nữa thì rơi xuống sàn. Anh định mắng cậu là "đồ trẻ con", nhưng khi thấy đôi mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ của Tô Nhạc, lời mắng mỏ bỗng chốc biến mất.

"Thắng rồi sao?" Anh hỏi, giọng nói có chút dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.

"Thắng lớn luôn! Anh đúng là thiên tài, Phó Diễn ạ! Không có chiếc USB đó, chắc giờ này tôi đang ngồi ở xó xỉnh nào đó mà khóc rồi."

Phó Diễn khẽ hắng giọng, nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra nhưng vẫn giữ lấy khuỷu tay để cậu đứng vững.

"Được rồi, vào nhà đi. Mùi cá hồi sẽ không ngon nếu để nguội đâu."

Bữa tối hôm đó là một bữa tiệc thực sự. Không có rượu sâm panh, chỉ có nước cam ép và những món ăn thanh đạm, nhưng không gian tràn ngập sự thấu hiểu. Họ kể cho nhau nghe về những diễn biến trong ngày, về sự sụp đổ của những kẻ dối trá.

"Này Phó Diễn," Tô Nhạc đột ngột dừng đũa, nhìn anh bằng ánh mắt nghiêm túc. "Tại sao anh lại giỏi về công nghệ thông tin đến thế? Một bác sĩ thú y thông thường sẽ không thể truy xuất mã nguồn nhanh như vậy được."

Phó Diễn im lặng một lúc, anh đặt đũa xuống, đôi mắt thoáng qua một nỗi buồn xa xăm.

"Em trai tôi... nó từng là một thiên tài về máy tính. Nhưng nó đã mất trong một vụ tai nạn giao thông năm mười tám tuổi. Toàn bộ những gì tôi biết về máy tính là do nó dạy tôi lúc nó còn sống. Tôi học nó để cảm thấy mình vẫn còn một sợi dây liên kết với em mình."

Tô Nhạc lặng người. Cậu chưa bao giờ nghe Phó Diễn nhắc về gia đình, và cậu cũng không ngờ rằng đằng sau sự kỷ luật và cứng nhắc kia lại là một nỗi đau sâu sắc đến thế. Cậu vươn tay qua bàn, nắm lấy bàn tay của Phó Diễn.

"Tôi xin lỗi... tôi không biết."

"Không sao. Chuyện cũng đã lâu rồi." Phó Diễn khẽ bóp nhẹ tay cậu như một lời trấn an. "Bây giờ tôi đã có Mập, và có một người hàng xóm luôn làm phiền mình mỗi tối. Có lẽ em tôi ở trên kia cũng thấy yên tâm phần nào."

Tô Nhạc nhìn anh, lòng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Cậu không còn muốn làm "người hàng xóm" nữa. Cậu muốn là một điều gì đó nhiều hơn thế. Nhưng cậu biết, với một người như Phó Diễn, mọi thứ cần có thời gian và sự kiên nhẫn.

Đêm đó, sau khi ăn xong, họ cùng nhau ngồi trên sofa xem một bộ phim cũ. Mập nằm cuộn tròn giữa hai người, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng gừ gừ mãn nguyện. Tô Nhạc cảm thấy đầu mình dần nặng trĩu, cậu vô thức tựa đầu vào vai Phó Diễn.

Phó Diễn hơi cứng người lại, nhưng anh không đẩy cậu ra. Anh để yên cho cậu tựa vào mình, cảm nhận hơi thở đều đặn và mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc của cậu. Anh nhận ra rằng, sự lộn xộn của Tô Nhạc không hề phá vỡ trật tự của anh, mà nó đang tái cấu trúc lại trật tự đó thành một thứ gì đó ấm áp và có ý nghĩa hơn.

Thế nhưng, cuộc sống luôn biết cách đưa ra những thử thách mới. Khi bộ phim gần kết thúc, điện thoại của Phó Diễn rung lên. Một cuộc gọi từ phòng khám.

"Bác sĩ Phó, chú chó Golden mà anh phẫu thuật tuần trước... nó có biến chứng cấp tính. Chủ nuôi đang đưa nó đến phòng khám, anh có thể tới ngay không?"

Phó Diễn ngay lập tức đứng dậy, vẻ chuyên nghiệp và lạnh lùng quay trở lại. Anh nhìn Tô Nhạc lúc này đã tỉnh hẳn:

"Tôi phải đi. Cậu ở nhà trông Mập nhé. Chìa khóa tôi để trên kệ, nếu mệt cứ ngủ lại đây."

Tô Nhạc nhìn bóng lưng Phó Diễn vội vã rời đi, cậu không còn cảm thấy buồn hay ghen tị như lần Diệp Lan xuất hiện. Cậu hiểu rằng, đó chính là con người anh – một người luôn đặt trách nhiệm và mạng sống lên hàng đầu. Và đó cũng chính là lý do cậu yêu... à không, cậu trân trọng anh đến vậy.

Nhưng Tô Nhạc không biết rằng, ở phòng khám lúc này, không chỉ có bệnh nhân, mà còn có một rắc rối khác đang chờ đợi Phó Diễn. Một rắc rối mang tên "quá khứ" mà Diệp Lan chỉ là một phần nhỏ trong đó.