MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCĂN HỘ SỐ 302Chương 6: Ranh giới của sự kỳ vọng và bóng đêm phòng khám

CĂN HỘ SỐ 302

Chương 6: Ranh giới của sự kỳ vọng và bóng đêm phòng khám

2,205 từ · ~12 phút đọc

Khi tiếng cửa căn hộ số 302 đóng sập lại, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Tô Nhạc đứng ngây người giữa phòng khách, hơi ấm từ bờ vai của Phó Diễn dường như vẫn còn vương lại trên gò má cậu. Chú mèo Mập khẽ vươn vai, đưa đôi mắt vàng nhạt nhìn về phía cửa như thể cũng đang thắc mắc tại sao "người cha nghiêm khắc" của nó lại rời đi vội vã đến vậy.

Tô Nhạc ngồi xuống sofa, tay vân vê chiếc điều khiển tivi nhưng tâm trí đã bay theo chiếc xe của Phó Diễn. Cậu biết công việc bác sĩ thú y luôn đầy rẫy những tình huống khẩn cấp, nhưng cái cách Phó Diễn biến đổi sắc mặt từ dịu dàng sang lạnh lùng chuyên nghiệp chỉ trong một giây khiến cậu cảm thấy giữa họ vẫn còn một bức tường vô hình. Cậu muốn giúp anh, muốn chia sẻ gánh nặng với anh, nhưng rốt cuộc cậu chỉ là một biên tập viên thời trang không biết gì về y thuật.

"Không được, mình không thể ngồi yên ở đây."

Tô Nhạc bật dậy, vơ lấy chiếc áo khoác và chìa khóa. Cậu tự nhủ rằng mình chỉ đến để mang cho anh một tách cà phê nóng, hoặc đơn giản là để chắc chắn rằng anh không bỏ bữa đêm. Cậu khóa cửa căn hộ 302, cẩn thận dặn dò Mập đi ngủ sớm, rồi lao xuống hầm gửi xe.

Đường phố lúc nửa đêm thưa thớt bóng người. Ánh đèn cao áp hắt xuống mặt đường những vệt sáng dài hun hút. Phòng khám thú y Bình An nằm ở góc một con phố yên tĩnh, lúc này vẫn sáng trưng ánh đèn huỳnh quang. Khi Tô Nhạc vừa đỗ xe, cậu thấy một chiếc xe sang trọng màu đen biển số ngoại tỉnh cũng vừa dừng lại ngay trước cửa phòng khám.

Tô Nhạc nép vào sau một gốc cây lớn, bản năng của một biên tập viên khiến cậu luôn quan sát kỹ lưỡng mọi thứ xung quanh. Bước ra khỏi chiếc xe đen là một người đàn ông trung niên uy nghi trong bộ vest xám và một người phụ nữ sang trọng với gương mặt phảng phất nét u buồn. Họ bước vào phòng khám với dáng vẻ không giống những chủ nuôi thú cưng đang lo lắng cho vật nuôi, mà giống như những người đang đi đòi lại một thứ gì đó thuộc về mình.

Bên trong phòng khám, mùi thuốc sát trùng nồng nặc hơn thường lệ. Phó Diễn đang đứng ở khu vực sảnh, tay vẫn còn đeo găng tay y tế dính một chút máu khô. Trước mặt anh là người y tá trực đêm đang lúng túng đứng sang một bên.

"Bố, mẹ. Sao hai người lại ở đây vào giờ này?"

Giọng nói của Phó Diễn vang lên, không phải sự điềm tĩnh thường thấy mà là một sự mệt mỏi pha chút đề phòng. Tô Nhạc nhẹ nhàng đẩy cửa lách vào khu vực chờ phía sau một tấm bình phong lớn, tim cậu đập thình thịch.

Người đàn ông trung niên, ông Phó, lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực:

"Diệp Lan gọi điện cho mẹ con, nói rằng con vẫn đang vùi đầu vào cái phòng khám nhỏ bé này và từ chối lời mời về quản lý bệnh viện đa khoa của gia đình. Ta đã cho con năm năm để dạo chơi với sở thích viển vông này, Phó Diễn. Đã đến lúc con phải quay về với trách nhiệm của mình."

Phó Diễn siết chặt nắm tay, đôi mắt sau lớp kính trở nên đanh lại:

"Đây không phải là sở thích viển vông. Con là một bác sĩ, và mạng sống của những sinh vật này cũng quan trọng như con người. Bệnh viện của bố đã có đủ những người thừa kế sáng giá, con không cần thiết phải ở đó để làm đẹp thêm hồ sơ gia đình."

"Làm đẹp hồ sơ?" Người phụ nữ, bà Phó, nghẹn ngào lên tiếng. "Phó Diễn, con vẫn còn trách bố mẹ chuyện của em trai con sao? Con học thú y chỉ vì muốn chống đối lại sự kỳ vọng của chúng ta, hay vì con vẫn chưa thể tha thứ cho chính mình?"

Không gian bỗng chốc đông đặc lại. Tô Nhạc nín thở. Em trai? Tai nạn năm mười tám tuổi? Những mảnh ghép mà Phó Diễn vừa chia sẻ lúc tối bỗng chốc hiện về, đau đớn và sắc lẹm.

"Đừng nhắc đến em ấy ở đây." Phó Diễn gằn giọng, từng chữ như rít qua kẽ răng. "Em ấy mất vì sự áp đặt quá mức của bố. Con học nghề này vì con muốn được tự do cứu chữa theo cách của mình, không phải để làm một quân cờ trong đế chế y tế của bố."

Ông Phó bước tới một bước, đối diện với con trai:

"Tự do? Cái giá của sự tự do là con phải sống lủi thủi trong một căn hộ chung cư cũ, hằng ngày đối mặt với những con thú bệnh tật và những người hàng xóm không cùng đẳng cấp sao? Ta nghe nói con đang dây dưa với một cậu thanh niên làm ở tòa soạn tạp chí nào đó. Con định dùng sự lộn xộn đó để lấp đầy khoảng trống trong lòng mình à?"

Tô Nhạc cảm thấy máu trong người mình như sôi lên. "Không cùng đẳng cấp"? "Dây dưa"? Cậu định lao ra khỏi tấm bình phong để cãi lý, nhưng rồi cậu khựng lại khi nghe thấy tiếng cười lạnh của Phó Diễn.

"Bố đã điều tra cả hàng xóm của con sao? Thật nực cười. Nhưng để con nói cho bố biết, cậu ấy là người duy nhất khiến con cảm thấy căn nhà của mình có hơi ấm, điều mà cái bệnh viện lạnh lẽo của bố chưa bao giờ làm được. Bây giờ, mời bố mẹ về cho. Con còn một ca cấp cứu đang chờ."

"Phó Diễn!" Ông Phó quát lớn.

Đúng lúc đó, từ phòng hậu phẫu, một chú chó Golden đang nằm trên cáng khẽ rên rỉ, hơi thở yếu ớt. Vị y tá hớt hải chạy ra:

"Bác sĩ Phó, chỉ số nhịp tim của nó đang giảm nhanh! Chúng ta cần thực hiện sốc điện ngay lập tức!"

Phó Diễn không nhìn bố mẹ mình thêm một giây nào nữa, anh quay ngoắt người, lao vào phòng phẫu thuật. Cánh cửa phòng mổ đóng lại, ánh đèn đỏ rực lên, ngăn cách thế giới của sự áp đặt và thế giới của sự cứu rỗi.

Ông bà Phó đứng lặng giữa sảnh một lúc lâu. Bà Phó khóc không thành tiếng, còn ông Phó thì thở dài, vẻ uy nghi ban nãy dường như sụp đổ một chút trước sự kiên định đến tuyệt tình của con trai. Họ đứng thêm mười phút, rồi lặng lẽ rời đi.

Tô Nhạc bước ra khỏi nơi ẩn nấp, nhìn theo chiếc xe đen khuất dần trong bóng đêm. Cậu cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cậu chưa bao giờ biết Phó Diễn phải gánh vác một áp lực nặng nề đến thế từ gia đình. Một bác sĩ thú y tài giỏi, điềm tĩnh nhưng lại mang trong mình một vết thương lòng chưa bao giờ lành miệng, bị chính những người thân yêu nhất coi thường niềm đam mê.

Cậu đi đến quầy lễ tân, thấy cô y tá đang ngồi thẫn thờ.

"Chào cô, tôi là bạn của bác sĩ Phó. Tôi có thể giúp gì không?"

Cô y tá nhìn thấy Tô Nhạc thì hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng gật đầu:

"Bác sĩ đang trong ca cấp cứu khó khăn nhất. Chú chó bị sốc phản vệ sau phẫu thuật. Nếu anh muốn đợi, xin mời ngồi ở ghế chờ."

Tô Nhạc ngồi xuống chiếc ghế nhựa lạnh ngắt. Cậu không mang cà phê cho anh nữa, vì cậu biết lúc này thứ anh cần là sự tĩnh lặng. Cậu nhìn đồng hồ. Ba giờ sáng. Bốn giờ sáng. Bình minh bắt đầu ló rạng, nhuộm tím cả bầu trời thành phố. Cánh cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra.

Phó Diễn bước ra, mồ hôi đầm đìa trên trán, gương mặt phờ phạc nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia nhẹ nhõm. Anh tháo khẩu trang, loạng choạng đi về phía quầy nước. Khi nhìn thấy Tô Nhạc đang ngồi bó gối trên ghế chờ, anh khựng lại, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên.

"Tô Nhạc? Sao cậu lại ở đây?"

Tô Nhạc đứng dậy, bước nhanh tới bên cạnh anh. Cậu không nói gì, chỉ im lặng cầm lấy bàn tay đang run rẩy vì mệt mỏi của Phó Diễn, siết chặt.

"Tôi lo cho Mập... và lo cho anh nữa." Tô Nhạc nói dối một cách vụng về, nhưng ánh mắt chân thành của cậu đã phản bội lại lời nói đó.

Phó Diễn nhìn cậu, rồi nhìn quanh sảnh vắng lặng. Anh nhận ra bố mẹ mình đã đi rồi. Sự mệt mỏi đổ ập xuống khiến anh không còn muốn giữ vẻ ngoài cứng nhắc nữa. Anh tựa người vào tường, để mặc cho Tô Nhạc nắm tay mình.

"Cậu... cậu nghe thấy hết rồi phải không?"

Tô Nhạc im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu:

"Một chút. Nhưng Phó Diễn này, tôi không quan tâm bố anh nói gì về 'đẳng cấp' hay 'sự lộn xộn'. Tôi chỉ biết là đêm nay, anh đã cứu được một mạng sống. Và đối với tôi, anh là người hùng vĩ đại nhất."

Phó Diễn khẽ cười, một nụ cười chua chát:

"Người hùng sao? Một kẻ trốn chạy khỏi gia đình để đi chữa bệnh cho mèo, trong khi em trai mình thì mất vì lỗi lầm của chính mình... Cậu thấy tôi có giống người hùng không?"

Tô Nhạc xoay người lại, đứng đối diện với anh, hai tay đặt lên vai anh, ép anh phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Phó Diễn, nhìn tôi này. Tai nạn của em trai anh không phải lỗi của anh. Sự kỳ vọng của bố mẹ anh không phải là xiềng xích của anh. Anh là Phó Diễn, là bác sĩ thú y giỏi nhất tôi từng biết, là người đã nấu cháo cho tôi khi tôi tuyệt vọng nhất. Nếu anh thấy thế giới của mình lạnh lẽo, thì cứ để tôi lộn xộn một chút, làm phiền anh một chút. Tôi sẽ không để anh phải sống lủi thủi một mình đâu."

Dưới ánh bình minh nhạt nhòa len qua khe cửa, Phó Diễn nhìn chàng trai trẻ trước mặt. Tô Nhạc trông thật nhỏ bé, nhưng những lời cậu nói lại mang theo một sức nặng ngàn cân, phá tan lớp băng giá bao phủ trái tim anh suốt mười mấy năm qua. Một cảm xúc mãnh liệt trào dâng, Phó Diễn bất thình lình kéo Tô Nhạc vào lòng, ôm thật chặt.

Cái ôm lần này không còn là sự vô thức như ở cửa hàng máy tính, mà là một sự chủ động tìm kiếm sự ủi an. Tô Nhạc hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng vòng tay ôm lại anh, vỗ về tấm lưng rộng nhưng đang run rẩy của vị bác sĩ.

Họ đứng đó rất lâu giữa sảnh phòng khám, mặc kệ thời gian trôi qua, mặc kệ những rạn nứt ngoài kia. Sự tử tế đã đưa họ đến gần nhau, nhưng chính sự thấu hiểu và sẻ chia đau thương mới là thứ xi măng gắn kết hai tâm hồn lại một cách bền vững nhất.

"Về nhà thôi." Phó Diễn thì thầm vào tai cậu, hơi thở ấm áp khiến Tô Nhạc rùng mình nhẹ.

"Về nhà. Mập chắc đang đợi chúng ta đấy."

Họ cùng nhau bước ra khỏi phòng khám. Lần này, Phó Diễn để Tô Nhạc cầm lái. Trên xe, anh ngủ thiếp đi vì kiệt sức, đầu tựa vào vai Tô Nhạc. Cậu biên tập viên trẻ vừa lái xe vừa mỉm cười, lòng tràn đầy quyết tâm. Cậu biết con đường phía trước với gia đình Phó Diễn sẽ còn nhiều gian nan, nhưng chỉ cần người đàn ông này chịu mở lòng, cậu sẵn sàng cùng anh đối mặt với tất cả.

Về đến chung cư, khi thang máy dừng lại ở tầng ba, họ thấy một bóng người đang đứng đợi sẵn trước cửa căn hộ 302.

Là Diệp Lan.

Nhưng lần này, trông cô không còn vẻ kiêu sa, đắc thắng. Gương mặt cô đẫm nước mắt, trên tay cầm một phong bì cũ kỹ.

"Phó Diễn, tôi xin lỗi. Tôi không ngờ bác trai lại đến đây... Tôi không cố ý làm lộ địa chỉ của anh. Nhưng anh cần phải xem cái này. Đây là bức thư cuối cùng của em trai anh gửi cho tôi trước khi cậu ấy mất. Cậu ấy... cậu ấy chưa bao giờ trách anh."

Mối quan hệ giữa họ lại một lần nữa bị rung chuyển bởi những mảnh vỡ từ quá khứ. Nhưng giờ đây, Phó Diễn không còn đứng một mình. Anh nắm chặt lấy tay Tô Nhạc, hít một hơi sâu và bước tới.