MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCĂN HỘ SỐ 302Chương 15: Bản thảo định mệnh và người hàng xóm bí ẩn

CĂN HỘ SỐ 302

Chương 15: Bản thảo định mệnh và người hàng xóm bí ẩn

3,191 từ · ~16 phút đọc

Sau lời cầu hôn đầy xúc động dưới ánh trăng, không khí ở tầng ba khu chung cư cũ như được bao phủ bởi một lớp mật ngọt ngào. Tô Nhạc bắt đầu bận rộn với những kế hoạch cho "mái ấm chung". Cậu dành hàng giờ để nghiên cứu các bản thiết kế nội thất, say sưa bàn bạc với Phó Diễn về việc phá bỏ bức tường ngăn cách giữa hai căn hộ 301 và 302 để tạo ra một không gian rộng lớn, nơi chú mèo Mập có thể tự do chạy nhảy mà không gặp bất cứ rào cản nào.

Thế nhưng, giữa lúc niềm hạnh phúc đang lên ngôi, một sự thay đổi lặng lẽ đã diễn ra tại căn hộ 303 – căn phòng vốn dĩ bỏ trống từ rất lâu sau khi một bà cụ người Hoa chuyển đi.

Vào một buổi sáng sớm, khi sương mù còn chưa tan hết trên những ngọn cây bàng ngoài cửa sổ hành lang, những tiếng động trầm đục của việc di chuyển đồ đạc đã đánh thức Phó Diễn. Anh vốn là người nhạy cảm với âm thanh từ những năm tháng trực đêm tại phòng khám. Khoác lên mình chiếc áo len mỏng, anh mở cửa bước ra ngoài, định bụng sẽ chào hỏi người hàng xóm mới theo phép lịch sự tối thiểu.

Tại hành lang, một người đàn ông trung niên với vóc dáng gầy gò, mái tóc muối tiêu xõa xuống vầng trán cao đang lúi húi đẩy một thùng sách lớn. Ông ta mặc một chiếc áo khoác thun cũ kỹ, đeo cặp kính cận dày cộm và toát ra một mùi hương pha trộn giữa thuốc lá sợi và mùi giấy cũ.

"Chào ông, tôi là Phó Diễn ở căn hộ 302. Rất vui được gặp hàng xóm mới." Phó Diễn mỉm cười, đưa tay định giúp đỡ.

Người đàn ông ngẩng đầu lên. Ánh mắt ông ta sắc sảo một cách kỳ lạ, như thể đang nhìn thấu qua lớp da thịt để quan sát bộ xương phía trong. Ông ta không bắt tay, chỉ khẽ gật đầu, giọng khàn đặc như tiếng giấy nhám chà trên mặt gỗ:

"Tôi là Trần Hàn. Một kẻ viết lách lang thang tìm chỗ trú ngụ. Xin lỗi vì đã làm phiền sự yên tĩnh của anh, bác sĩ."

Phó Diễn hơi khựng lại. Anh chưa hề giới thiệu mình là bác sĩ. "Ông Trần biết tôi sao?"

Trần Hàn khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Một bác sĩ thú y vừa nổi tiếng sau vụ cứu người tại Singapore... không khó để nhận diện trong một khu chung cư nhỏ thế này. Hơn nữa, những tình tiết trong cuộc đời anh... rất có 'mùi vị' của một tiểu thuyết ăn khách."

Nói đoạn, ông ta quay người bước vào căn hộ 303, đóng cửa lại một cách dứt khoát, để lại Phó Diễn đứng lặng giữa hành lang với một cảm giác bất an mơ hồ.

Những ngày sau đó, sự hiện diện của Trần Hàn bắt đầu trở thành một bóng ma ám ảnh nhịp sống của cặp đôi. Ông ta không gây ồn ào, không giao thiệp, nhưng mỗi khi Tô Nhạc hay Phó Diễn bước ra khỏi cửa, họ đều cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn mình qua khe cửa khép hờ của căn 303.

Tô Nhạc, với bản năng của một biên tập viên thời trang luôn nhạy cảm với những chi tiết bất thường, là người đầu tiên phát hiện ra sự trùng hợp kỳ quái.

Vào một buổi tối, khi đang lướt mạng để tìm cảm hứng cho bài viết mới, cậu tình cờ thấy một diễn đàn văn học đang xôn xao về một tác phẩm mạng có tên là "Căn hộ của những kẻ vá tim". Tác giả ký tên là "Kẻ Độc Hành".

Cậu tò mò nhấn vào đọc chương mới nhất. Những dòng chữ hiện ra khiến cậu sởn gai ốc:

"Người hàng xóm lộn xộn vừa nhận được chiếc nhẫn bạch kim dưới ánh trăng. Cậu ta không biết rằng, chiếc nhẫn đó không chỉ là sự ràng buộc của tình yêu, mà còn là sự khởi đầu cho một vòng lặp nợ máu. Khi bức tường ngăn cách hai căn phòng đổ xuống, những bí mật bị chôn giấu trong những viên gạch cũ sẽ trỗi dậy. Và một kẻ báo thù mới sẽ xuất hiện, kẻ đó mang gương mặt của một người nghệ sĩ nhưng trái tim lại chứa đầy tro tàn của sự xăng dầu..."

Tô Nhạc đánh rơi chiếc máy tính bảng xuống nệm. Tim cậu đập thình thịch. Đây không còn là sự trùng hợp ngẫu nhiên nữa. Những chi tiết về chiếc nhẫn bạch kim, việc phá tường, và thậm chí là vụ Lâm Vũ với chai xăng... tất cả đều được miêu tả chi tiết đến rợn người.

"Anh Diễn! Anh vào đây mau!" Tô Nhạc hét lên, giọng run rẩy.

Phó Diễn từ trong bếp chạy vào, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bát. Anh đọc xong đoạn văn trên màn hình, gương mặt lập tức đanh lại. Anh nhớ đến người đàn ông ở căn hộ 303 với đôi mắt sắc lẹm như dao mổ.

"Trần Hàn... ông ta đang theo dõi chúng ta." Phó Diễn trầm giọng.

Anh lập tức sang gõ cửa căn hộ 303. Một hồi lâu sau, cánh cửa mới mở ra. Trần Hàn đứng đó, trên tay là một cuốn sổ tay bìa da đen, đôi mắt ông ta đỏ ngầu vì thiếu ngủ.

"Ông Trần, chúng ta cần nói chuyện về những gì ông đang viết." Phó Diễn không vòng vo, anh chặn cửa bằng một cánh tay vững chãi.

Trần Hàn nhìn anh, rồi nhìn sang Tô Nhạc đang đứng phía sau với gương mặt lo sợ. Ông ta thở dài, lùi lại nhường lối cho họ vào nhà.

Căn hộ 303 khiến Tô Nhạc kinh ngạc. Nó không giống một nơi để ở. Khắp các bức tường không có một bức tranh hay vật trang trí nào, thay vào đó là hàng nghìn tờ giấy ghi chú được dán chằng chịt, liên kết với nhau bằng những sợi dây thừng màu đỏ, tạo thành một mạng nhện thông tin khổng lồ. Ở trung tâm của mạng nhện đó là hình ảnh của Phó Diễn và Tô Nhạc, cùng với những bức ảnh cũ về vụ tai nạn của Phó Vũ và bệnh viện ở Singapore.

"Ông là ai? Tại sao ông lại làm điều này?" Tô Nhạc hỏi, giọng cậu lạc đi vì sợ hãi xen lẫn tức giận.

Trần Hàn ngồi xuống chiếc ghế gỗ duy nhất, rót một chén trà đặc. "Tôi đã nói rồi, tôi là một người viết truyện. Nhưng tôi không viết hư cấu. Tôi viết về 'Chân lý của sự trả giá'. Anh Phó Diễn, anh có bao giờ tự hỏi tại sao bố anh lại đột ngột từ chức và giao bệnh viện cho anh không? Anh có bao giờ tự hỏi tại sao Trương Gia Hào lại dễ dàng phát điên như vậy không?"

Phó Diễn nheo mắt: "Ông định nói gì?"

"Trong thế giới này, không có sự tử tế nào là miễn phí." Trần Hàn lật một trang trong cuốn sổ tay. "Bố anh không từ chức vì hối hận. Ông ta từ chức vì ông ta đang mắc một món nợ lớn với một tổ chức ngầm mà ông ta không thể chi trả, và ông ta muốn anh làm tấm lá chắn. Còn tôi... tôi chỉ là kẻ ghi chép lại cái kết của vở kịch này."

"Ông đang dọa dẫm chúng tôi bằng những lời lẽ điên khùng của một nhà văn sao?" Phó Diễn tiến sát lại, khí thế áp đảo.

"Dọa dẫm?" Trần Hàn cười khẽ, âm thanh như tiếng lá khô cọ vào nhau. "Vậy hãy xem tình tiết tiếp theo trong bản thảo của tôi nhé. Ngày mai, lúc 10 giờ sáng, tại bệnh viện gia đình của anh, một bệnh nhân cũ sẽ quay lại. Không phải để chữa bệnh, mà để trả lại một 'món quà' mà bố anh đã tặng họ mười năm trước. Nếu anh không tin, cứ việc chờ xem."

Đêm đó, cả Tô Nhạc và Phó Diễn đều không thể chợp mắt. Họ nằm bên nhau, nhưng mỗi tiếng kẽo kẹt của sàn nhà hay tiếng gió rít qua khe cửa đều khiến họ giật mình. Sự hiện diện của Trần Hàn ở ngay vách tường bên cạnh giống như một quả bom nổ chậm.

Sáng hôm sau, bất chấp sự lo lắng của Tô Nhạc, Phó Diễn vẫn quyết định đến bệnh viện. Anh không muốn trốn chạy trước những lời tiên tri quái đản.

10 giờ kém 5 phút.

Phó Diễn ngồi trong phòng làm việc của Giám đốc, mắt không rời khỏi camera an ninh của sảnh chính. Đúng 10 giờ, một người phụ nữ lớn tuổi, ăn mặc giản dị nhưng gương mặt khắc khổ, bước vào sảnh. Bà ta cầm trên tay một chiếc bình sứ nhỏ.

Tim Phó Diễn thắt lại. Anh lập tức chạy xuống sảnh.

"Bà tìm ai ạ?" Anh hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.

Người phụ nữ nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ. "Tôi tìm ông Phó... nhưng nghe nói ông ấy đã nghỉ. Tôi đến đây để trả lại cái này. Đây là tro cốt của con gái tôi. Mười năm trước, bệnh viện này đã từ chối phẫu thuật cho nó chỉ vì chúng tôi không đủ tiền viện phí ngay lúc đó. Ông Phó đã nói 'Bệnh viện không phải nơi làm từ thiện'. Hôm nay tôi mang nó đến đây để ông ấy thấy con gái tôi vẫn luôn ở đây chờ đợi sự tử tế của ông ấy."

Phó Diễn đứng sững người. Tình tiết trùng khớp đến rợn người với những gì Trần Hàn nói. Anh nhận lấy bình sứ từ đôi bàn tay run rẩy của người phụ nữ, cảm nhận được cái lạnh lẽo của nỗi đau đã kéo dài một thập kỷ.

Anh đưa người phụ nữ vào phòng khách, lắng nghe câu chuyện của bà, dùng tư cách Giám đốc mới để xin lỗi và lập một quỹ từ thiện mang tên con gái bà ngay lập tức. Nhưng trong đầu anh, hình bóng của Trần Hàn với mạng nhện dây thừng màu đỏ cứ hiện lên không dứt.

Khi Phó Diễn trở về chung cư vào buổi chiều, anh thấy Tô Nhạc đang đứng ở hành lang, gương mặt tái mét. Cửa căn hộ 303 đang mở toang.

"Ông ta đi rồi, anh Diễn." Tô Nhạc thào phào.

Phó Diễn bước vào bên trong. Căn phòng trống rỗng. Những tờ giấy ghi chú, những sợi dây thừng màu đỏ đều đã biến mất sạch sẽ, cứ như thể Trần Hàn chưa bao giờ tồn tại ở đó. Chỉ duy nhất trên chiếc ghế gỗ để lại một tập bản thảo dày, bìa ghi: "Kết cục của sự tử tế".

Tô Nhạc run rẩy mở trang cuối cùng của tập bản thảo.

"Cái chết không phải là sự trả giá đắt nhất. Sự trả giá đắt nhất là phải sống trong sự ngờ vực về chính người mình yêu thương nhất. Bí mật cuối cùng không nằm ở Singapore, không nằm ở Phó Vũ. Nó nằm ở trong ngăn kéo khóa kín của người hàng xóm lộn xộn. Một tờ giấy xét nghiệm ADN bị giấu kín..."

Tô Nhạc nhìn Phó Diễn, đôi mắt cậu tràn ngập sự bàng hoàng. Phó Diễn cũng nhìn cậu, sự ngờ vực lần đầu tiên len lỏi vào ánh mắt của họ.

"Ngăn kéo khóa kín?" Phó Diễn nhắc lại, giọng anh lạnh đi vài phần. "Tô Nhạc, em có ngăn kéo nào khóa kín sao?"

Tô Nhạc lùi lại, đôi tay cậu giấu sau lưng. Cậu có một ngăn kéo như thế thật. Một ngăn kéo mà cậu đã thề sẽ mang theo xuống mồ vì sợ rằng nếu Phó Diễn biết được, thế giới của họ sẽ sụp đổ.

Không khí trong căn hộ 302 bỗng chốc trở nên đặc quánh và ngạt thở. Phó Diễn không nói thêm lời nào, anh đi thẳng vào phòng ngủ của Tô Nhạc. Anh đứng trước chiếc tủ gỗ nhỏ ở góc phòng, nơi có một ngăn kéo duy nhất được khóa bằng một ổ khóa đồng cũ kỹ.

"Tô Nhạc, mở nó ra." Giọng Phó Diễn không phải là một yêu cầu, đó là một mệnh lệnh của sự tổn thương.

"Anh Diễn, làm ơn... đừng xem nó. Nó không thay đổi tình cảm của em dành cho anh. Nó chỉ là một quá khứ mà em muốn chôn vùi để bảo vệ chúng ta." Tô Nhạc nức nở, cậu chạy đến ôm lấy cánh tay anh, cố gắng ngăn cản.

"Bảo vệ chúng ta bằng sự lừa dối sao?" Phó Diễn xoay người lại, ánh mắt anh rực lên nỗi đau mà Tô Nhạc chưa từng thấy, thậm chí còn dữ dội hơn cả đêm ở Singapore. "Trần Hàn nói đúng. Tôi đã dành cả đời để đi tìm sự thật, để chuộc lỗi cho những sai lầm của mình. Tôi không thể xây dựng tương lai với em trên một hố đen bí mật nữa."

Phó Diễn dùng một lực mạnh bẻ gãy ổ khóa nhỏ. Ngăn kéo bật ra.

Bên trong không có vàng bạc hay bảo vật. Chỉ có một phong bì thư cũ kỹ, bên trong là một tờ giấy xét nghiệm ADN đã úa màu theo thời gian và một tấm ảnh chụp một người phụ nữ trẻ đang bế một đứa bé.

Phó Diễn cầm tờ giấy lên. Những dòng chữ nhảy múa trước mắt anh:

Mẫu A: Phó Vũ (đã mất) Mẫu B: Tô Nhạc Kết quả: Có quan hệ huyết thống anh em cùng cha khác mẹ. Tỉ lệ: 99.9%

Chiếc phong bì rơi khỏi tay Phó Diễn như một phiến đá ngàn cân. Anh nhìn Tô Nhạc, người đang quỳ sụp xuống sàn nhà, khóc không thành tiếng.

"Hóa ra... đó là lý do em xuất hiện ở căn hộ 301 sao?" Phó Diễn cười, một điệu cười điên dại và đau đớn. "Em không phải là người hàng xóm tình cờ. Em là đứa con rơi của bố tôi. Em là em trai của Phó Vũ. Em tiếp cận tôi để làm gì? Để trả thù cho người mẹ bị bỏ rơi của em? Hay để đòi lại cái gia sản mà bố tôi đã nợ mẹ con em?"

"Không phải! Không phải như vậy anh Diễn!" Tô Nhạc gào lên, cậu cố gắng nắm lấy gấu áo anh. "Em mới biết chuyện này sau khi chúng ta yêu nhau! Em tìm thấy những bức di thư của mẹ sau khi bà mất. Em chuyển đến đây ban đầu đúng là vì muốn biết người anh trai Phó Diễn của mình là người thế nào, nhưng em đã thực sự yêu anh! Em sợ... em sợ nếu anh biết chúng ta là anh em, anh sẽ lại một lần nữa rơi vào vực thẳm dằn vặt vì Phó Vũ..."

"Đừng gọi tên Phó Vũ!" Phó Diễn hất tay cậu ra. "Em có biết em đang làm gì không? Chúng ta... chúng ta đã..."

Anh không thể thốt ra từ đó. Sự thật này tàn nhẫn hơn bất kỳ viên đạn nào của Trương Gia Hào, nghiệt ngã hơn bất kỳ âm mưu nào của Mode & More. Định mệnh đã chơi một vố đau đớn lên hai linh hồn vừa mới tìm thấy sự cứu rỗi.

Tô Nhạc bò đến bên chân anh, gương mặt đẫm lệ: "Anh Diễn, chúng ta không có lỗi. Mẹ em đã bị bố anh lừa dối, bà ấy cũng là nạn nhân. Em không muốn tiền bạc, em không muốn gì cả. Em chỉ muốn anh thôi. Làm ơn, đừng vì sự sai trái của thế hệ trước mà giết chết tình yêu của chúng ta..."

Phó Diễn nhìn chàng trai dưới chân mình. Người hàng xóm lộn xộn đã mang ánh sáng đến cuộc đời anh, giờ đây lại chính là lời nhắc nhở sống động nhất về sự phản bội và tội lỗi của cha mình. Anh cảm thấy ghê tởm chính dòng máu đang chảy trong người mình, ghê tởm cái bệnh viện mà anh vừa tiếp nhận, và ghê tởm cả sự hạnh phúc mà anh vừa chạm tay vào.

Anh không nói thêm một lời nào nữa, lẳng lặng thu dọn một vài vật dụng cá nhân, cầm lấy chìa khóa xe và bước ra khỏi cửa.

"Phó Diễn! Anh đi đâu? Đừng bỏ em lại!"

Tiếng gọi của Tô Nhạc xé lòng vang vọng khắp hành lang tầng ba, nhưng chỉ có tiếng thang máy khô khốc đáp lại.

Đêm đó, căn hộ 302 chìm trong bóng tối lạnh lẽo. Chú mèo Mập đứng trước cửa phòng ngủ, khẽ cào vào cánh cửa gỗ, miệng kêu lên những tiếng thảm thiết như cảm nhận được sự tan vỡ của chủ nhân.

Tô Nhạc ngồi bó gối giữa đống đổ nát của ngăn kéo tủ. Cậu cầm tấm ảnh của mẹ mình lên. Trong ảnh, bà mỉm cười hiền hậu, nhưng đôi mắt lại đượm buồn. Cậu chợt nhớ lại lời của Trần Hàn trong bản thảo: "Sự trả giá đắt nhất là sống trong sự ngờ vực".

Phải chăng Trần Hàn chính là kẻ đã âm thầm gửi những bằng chứng này cho mẹ cậu năm xưa? Hay ông ta chỉ là một quân cờ trong một bàn cờ lớn hơn của những kẻ muốn tiêu diệt gia tộc họ Phó?

Tô Nhạc lau nước mắt, đôi mắt cậu ánh lên một vẻ quyết tuyệt. Cậu sẽ không để tình yêu này kết thúc như một câu chuyện trinh thám rẻ tiền. Cậu sẽ tìm Trần Hàn, tìm ra sự thật đằng sau vụ ngoại tình của bố Phó Diễn và minh oan cho tình cảm của chính mình.

Cậu đứng dậy, đi sang căn hộ 303 đã trống rỗng. Trên mặt sàn bê tông, cậu thấy một mẩu giấy nhỏ còn sót lại mà Phó Diễn không chú ý.

Đó là một địa chỉ cũ ở ngoại ô: "Trang trại Hoa Hồng – Nơi sự thật bắt đầu".

Cùng lúc đó, Phó Diễn đang lái xe điên cuồng trong màn đêm. Anh không biết mình đi đâu, cho đến khi chiếc xe dừng lại trước cổng bệnh viện tâm thần thành phố. Anh bước vào bên trong, đi về phía khu vực chăm sóc đặc biệt, nơi có một người đàn bà đã nằm đó suốt hai mươi năm, không nói không cười.

Đó là mẹ của anh. Người mà anh luôn nghĩ rằng bị tâm thần vì cái chết của Phó Vũ.

Anh quỳ xuống bên giường bà, nắm lấy bàn tay gầy guộc. "Mẹ... mẹ có biết Tô Nhạc không? Mẹ có biết bố đã làm gì mẹ con mình không?"

Người đàn bà đột ngột mở mắt. Đôi mắt bà không hề điên dại, mà sáng rực một cách tỉnh táo và tràn đầy thù hận. Bà mấp máy môi, giọng nói thều thào nhưng rõ ràng:

"Trốn đi... Phó Diễn. Tô Nhạc... nó không phải em con. Nó là... cái bẫy."