MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCĂN HỘ SỐ 302Chương 14: Những món quà từ bóng tối và sự bình yên rạn nứt

CĂN HỘ SỐ 302

Chương 14: Những món quà từ bóng tối và sự bình yên rạn nứt

3,132 từ · ~16 phút đọc

Chuyến bay từ Singapore đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất vào một buổi chiều rực nắng vàng hanh hao của những ngày cuối năm. Không khí quê nhà, với cái nóng đặc trưng pha lẫn mùi khói bụi và tiếng còi xe hối hả, bỗng chốc bao lấy Tô Nhạc và Phó Diễn như một vòng tay chào đón thân thuộc. Bước ra khỏi cửa an ninh, Tô Nhạc hít một hơi thật sâu, dù lồng ngực vẫn còn cảm giác hơi nhói khi hít thở quá mạnh, nhưng cậu cảm nhận được dòng máu trong cơ thể mình đang chảy tràn trề sức sống.

"Cuối cùng cũng về đến nhà rồi!" Tô Nhạc khẽ reo lên, bàn tay vẫn đan chặt vào tay Phó Diễn.

Phó Diễn nhìn cậu, ánh mắt không giấu nổi sự cưng chiều nhưng vẫn phảng phất vẻ lo lắng của một vị bác sĩ. Anh điều chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ nhẹ cho cậu, dù thời tiết Sài Gòn lúc này không hề lạnh. "Về nhà rồi, nhưng em vẫn phải tuân thủ nghiêm ngặt chế độ nghỉ ngơi. Đừng tưởng lấy được mảnh đạn ra là đã có thể chạy nhảy như sóc đâu."

"Em biết rồi mà, bác sĩ Phó của em." Tô Nhạc nháy mắt tinh nghịch, nụ cười rạng rỡ của cậu khiến những mệt mỏi sau chuyến đi dài của Phó Diễn dường như tan biến.

Họ bắt taxi về thẳng khu chung cư cũ. Căn hộ 301 và 302 vẫn đứng đó, lặng lẽ và yên bình như chờ đợi chủ nhân trở về. Tuy nhiên, khi bước xuống xe, họ nhìn thấy chị Minh – sếp của Tô Nhạc – đã đứng đợi sẵn ở sảnh từ bao giờ. Trên tay chị không chỉ có giỏ trái cây mà còn là chiếc lồng vận chuyển quen thuộc của chú mèo Mập.

"Meo!"

Vừa nhìn thấy Tô Nhạc, Mập đã cào nhẹ vào lớp lưới, đôi mắt vàng óng ánh lên sự hờn dỗi pha lẫn vui mừng. Tô Nhạc lao đến đón lấy chiếc lồng, bế chú mèo béo ú ra. Mập ngay lập tức rúc vào cổ cậu, kêu rừ rừ như muốn trách móc tại sao lại bỏ rơi nó lâu đến thế.

"Mừng hai đứa quay lại từ cõi chết nhé!" Chị Minh cười, nhưng trong mắt chị lấp lánh niềm xúc động thật sự. "Tô Nhạc, em là chiến thần của tòa soạn chị đấy. Cả cái giới thời trang này đang phát sốt vì vụ em 'đại náo' Singapore để cứu người tình đấy."

"Chị này, đừng trêu em nữa." Tô Nhạc đỏ mặt, lén liếc nhìn Phó Diễn.

Phó Diễn mỉm cười lịch sự chào chị Minh, nhưng khi ánh mắt anh lướt qua thùng thư của căn hộ 302 đặt ở đại sảnh, đôi lông mày anh khẽ nhíu lại. Có một chiếc hộp nhỏ bọc giấy gói màu tím sẫm, không ghi tên người gửi, chỉ có dòng chữ viết tay bằng mực đỏ: "Chào mừng người hùng trở về".

Sau khi tiễn chị Minh về, cả hai cùng vào nhà. Mập chạy tung tăng khắp căn hộ 301, đánh dấu lãnh thổ lại từ đầu. Phó Diễn đặt chiếc hộp màu tím sẫm lên bàn trà. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Bản năng của một người vừa trải qua cơn bão truyền thông và những âm mưu ám hại khiến anh trở nên cực kỳ nhạy cảm.

"Cái gì thế anh?" Tô Nhạc tò mò tiến lại gần, định đưa tay mở hộp.

"Đợi đã, để anh." Phó Diễn cản tay cậu lại. Anh dùng một con dao nhỏ rạch lớp băng keo.

Khi nắp hộp mở ra, một mùi hương nồng nặc, ngai ngái xộc lên. Bên trong không phải là hoa hay quà chúc mừng. Đó là một con búp bê bằng vải được khâu vá vụng về, hình dáng mô phỏng một bác sĩ đang cầm dao mổ, nhưng điều đáng kinh sợ là trên ngực con búp bê bị đâm thủng một lỗ lớn bằng một chiếc đinh gỉ, quanh lỗ thủng là những vệt sơn đỏ thẫm như máu khô. Kèm theo đó là một mảnh giấy nhỏ với dòng chữ cắt ra từ tạp chí:

"Một trái tim đã vá lại... liệu có bền hơn một trái tim bị nguyền rủa?"

Tô Nhạc lùi lại một bước, gương mặt vốn đã hơi xanh xao vì vừa hồi phục nay lại càng trắng bệch. Cậu cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đây không phải là trò đùa của những kẻ ghét bỏ thông thường, đây là sự đe dọa trực diện và đầy bệnh hoạn.

Phó Diễn lập tức đóng nắp hộp lại, gương mặt anh sa sầm xuống, đôi mắt ánh lên tia nhìn sắc lạnh. Anh kéo Tô Nhạc vào lòng, che chắn cho cậu khỏi cái nhìn của thứ đồ vật quái dị đó.

"Đừng sợ, có lẽ chỉ là một fan cuồng quá khích hoặc một kẻ nào đó chưa phục sau vụ Trương Gia Hào thôi." Phó Diễn nói, nhưng giọng anh không giấu được sự rung động vì giận dữ.

"Nhưng... sao họ biết chúng ta về hôm nay? Sao họ biết về vết thương ở ngực của em?" Tô Nhạc thào phào. "Chuyện mảnh vỡ viên đạn chỉ có chúng ta và bác sĩ ở Singapore biết mà."

Phó Diễn im lặng. Đúng vậy, thông tin về ca phẫu thuật vi phẫu lấy mảnh đạn sát động mạch chủ được giữ kín cực kỳ nghiêm ngặt. Kẻ gửi món quà này không chỉ theo dõi họ, mà còn có khả năng thâm nhập vào những thông tin riêng tư nhất.

Anh mang chiếc hộp ra ngoài ban công, dùng bật lửa đốt trụi nó cùng mẩu giấy. Nhìn ngọn lửa bập bùng thiêu rụi thứ quái gở kia, Phó Diễn thầm thề sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương Tô Nhạc thêm một lần nào nữa.

Những ngày tiếp theo, cuộc sống của họ dường như quay lại quỹ đạo, nhưng sự bình yên ấy mỏng manh như cánh ve sầu. Phó Diễn bắt đầu tiếp nhận công việc tại bệnh viện đa khoa của gia đình theo di chúc của bố, đồng thời vẫn duy trì phòng khám Bình An như một tâm nguyện riêng. Anh thuê thêm vệ sĩ ngầm để bảo vệ khu vực chung cư và theo sát Tô Nhạc mỗi khi cậu ra ngoài.

Tô Nhạc cũng trở lại làm việc bán thời gian tại tòa soạn. Cậu nổi tiếng hơn sau vụ scandal, được giới trẻ hâm mộ như một biểu tượng của lòng dũng cảm. Tuy nhiên, sự nổi tiếng luôn đi kèm với cái giá của nó.

Vào một buổi chiều muộn, khi Tô Nhạc đang ngồi trong một quán cà phê quen thuộc gần tòa soạn để hoàn thành bài viết cho số báo đặc biệt, cậu cảm thấy có ai đó đang nhìn mình. Cậu ngẩng lên, nhìn qua cửa kính ra con phố tấp nập. Giữa dòng người qua lại, cậu thoáng thấy một người đàn ông mặc áo khoác trùm đầu màu xám, đứng im lìm bên kia đường, đôi mắt giấu sau cặp kính râm đen kịt hướng thẳng về phía cậu.

Tô Nhạc rùng mình, vội vàng thu dọn laptop và gọi cho Phó Diễn.

"Anh Diễn... em thấy có người theo dõi."

"Em đứng yên đó, đừng đi đâu cả. Anh đến ngay!" Giọng Phó Diễn vang lên gấp gáp qua điện thoại.

Chỉ mười phút sau, chiếc xe của Phó Diễn đã đỗ xịch trước quán. Anh lao vào bên trong, nắm lấy tay Tô Nhạc, bàn tay anh siết chặt đến mức cậu thấy hơi đau, nhưng sự hiện diện của anh khiến nỗi sợ hãi trong cậu dịu xuống. Anh nhìn quanh, nhưng người đàn ông áo xám đã biến mất như một bóng ma.

Khi họ về đến nhà, một món quà khác lại đang đợi sẵn ở khe cửa căn hộ 301.

Lần này là một lồng chim nhỏ, bên trong là một con chim sẻ bằng gỗ được điêu khắc tinh xảo, nhưng đôi mắt của con chim được đính bằng hai viên hồng ngọc đỏ như máu. Dưới đáy lồng là một chiếc máy nghe nhạc cũ kỹ.

Phó Diễn thận trọng bấm nút phát.

Tiếng nhạc cổ điển dìu dặt vang lên, nhưng xen lẫn trong đó là những tiếng thì thầm rùng rợn: "Ngươi đã cứu được nó một lần... nhưng ngươi có cứu được nó mãi mãi không? Kẻ vá tim chỉ là kẻ trộm thời gian của tử thần. Ta sẽ đòi lại món nợ đó."

Phó Diễn đập mạnh chiếc máy nghe nhạc xuống sàn. Mảnh nhựa văng tung tóe. Anh không thể giữ bình tĩnh được nữa. Kẻ này đang chơi trò chơi tâm lý với họ, và hắn đang nhắm vào nỗi sợ lớn nhất của Phó Diễn: nỗi sợ không thể bảo vệ được người mình yêu.

"Tô Nhạc, từ mai em ở nhà. Anh sẽ làm thủ tục cho em làm việc từ xa hoàn toàn." Phó Diễn nói, giọng anh run lên vì áp lực.

"Không, anh Diễn. Nếu chúng ta trốn chạy, hắn sẽ càng lấn tới." Tô Nhạc ôm lấy anh, cố gắng truyền sự bình tĩnh cho người đàn ông đang cận kề sự sụp đổ. "Hắn muốn chúng ta sợ hãi. Hắn muốn anh phát điên. Chúng ta phải tìm ra hắn."

Tô Nhạc nhìn vào con chim gỗ với đôi mắt hồng ngọc. Cậu là một biên tập viên thời trang, cậu có con mắt tinh tường về những món đồ thủ công mỹ nghệ. Cậu cầm con chim lên, quan sát kỹ phần chân của nó. Ở đó có một ký hiệu cực nhỏ: một hình tam giác lồng trong một vòng tròn.

"Ký hiệu này... em đã thấy ở đâu đó rồi." Tô Nhạc nhíu mày suy nghĩ. "Đúng rồi! Trong bộ sưu tập phụ kiện của một nhà thiết kế trẻ triển vọng mà em từng phỏng vấn hai năm trước. Cậu ta tên là Lâm Vũ, một thiên tài về điêu khắc gỗ nhưng có tâm lý cực kỳ bất ổn."

Phó Diễn lập tức lấy điện thoại ra, gọi cho thám tử tư mà anh từng thuê. "Tìm cho tôi thông tin về một người tên Lâm Vũ, nhà thiết kế điêu khắc. Kiểm tra xem cậu ta có liên quan gì đến Singapore hoặc gia đình họ Phó không."

Kết quả điều tra có ngay sáng hôm sau, và nó khiến cả hai bàng hoàng.

Lâm Vũ không liên quan đến Singapore, nhưng cậu ta là em trai của người trợ lý gây mê năm đó – người đã bị nhầm lẫn liều lượng thuốc trong ca mổ của chú sư tử biển trắng. Người trợ lý đó sau khi bị Phó Diễn đứng ra nhận tội thay, tuy không bị ngồi tù nhưng đã bị giới y khoa tẩy chay và cuối cùng tự sát vì trầm cảm. Lâm Vũ luôn tin rằng, chính sự "cao thượng" giả tạo của Phó Diễn đã khiến anh trai cậu ta phải sống trong sự nhục nhã và tìm đến cái chết.

"Cậu ta không hận Trương Gia Hào, cậu ta hận anh." Tô Nhạc thào phào khi đọc báo cáo. "Cậu ta cho rằng anh đã cướp đi cơ hội được chịu trách nhiệm và được sửa sai của anh trai cậu ta."

Sự thật thật trớ trêu. Sự tử tế của Phó Diễn mười năm trước, cái cách anh gánh tội thay cho người khác, hóa ra lại là liều thuốc độc trong mắt những người thân của họ.

Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Phó Diễn reo lên. Một số lạ.

"Bác sĩ Phó, anh đã nhận được con chim sẻ của tôi chưa? Nó đẹp chứ? Nhưng nó thiếu một thứ... nó thiếu nhịp đập. Tôi đang đứng trước phòng khám Bình An của anh đây. Có vẻ như chú chó Golden mà anh rất yêu quý đang có một buổi sáng không được yên ổn cho lắm."

"Mày định làm gì?!" Phó Diễn gầm lên, lao ra cửa.

Tô Nhạc chạy theo anh, trái tim cậu đập thình thịch. Họ lao xuống hầm xe, chiếc xe của Phó Diễn xé gió lao đi trong thành phố đông đúc.

Khi đến phòng khám, họ thấy cửa kính đã bị đập vỡ một lần nữa. Bên trong, các y tá đang hỗn loạn. Lâm Vũ – người đàn ông áo xám mà Tô Nhạc thấy ở quán cà phê – đang đứng giữa sảnh, tay cầm một chai xăng đã châm lửa, tay kia giữ chặt dây xích của chú chó Golden.

Gương mặt Lâm Vũ gầy gò, đôi mắt trũng sâu rực lên vẻ cuồng tín.

"Đừng lại gần!" Lâm Vũ hét lên. "Phó Diễn, anh thấy không? Anh luôn muốn cứu tất cả mọi người, nhưng anh chỉ mang lại sự đau khổ thôi! Anh trai tôi đã chết vì sự thương hại của anh! Hôm nay, tôi sẽ cho anh thấy cảm giác mất đi thứ mình yêu quý nhất là như thế nào!"

Phó Diễn dừng lại cách đó vài mét, hai tay giơ lên biểu thị sự hòa hoãn. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương anh.

"Lâm Vũ, nghe tôi nói đây. Tôi xin lỗi về chuyện của anh trai cậu. Tôi đã sai khi nghĩ rằng gánh vác thay anh ấy là tốt cho anh ấy. Nhưng chú chó này vô tội, Tô Nhạc vô tội. Cậu có thù hằn gì, hãy trút lên tôi đây này!"

Tô Nhạc đứng phía sau Phó Diễn, cậu nhìn thấy chiếc bật lửa trong tay Lâm Vũ đang run rẩy. Cậu biết đây là thời điểm nhạy cảm nhất. Nếu không cẩn thận, cả phòng khám sẽ chìm trong biển lửa. Cậu hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi bóng lưng của Phó Diễn.

"Lâm Vũ, tôi biết anh là một nghệ sĩ tài ba." Tô Nhạc nói, giọng cậu dịu dàng nhưng vang vọng. "Con chim sẻ gỗ anh gửi cho tôi, nó thực sự rất đẹp. Nó chứa đựng tâm hồn của một người biết yêu cái đẹp. Anh trai anh chắc chắn không muốn một người nghệ sĩ như anh phải kết thúc cuộc đời trong sự hận thù và hôi thối của xăng dầu như thế này."

Lâm Vũ khựng lại, đôi mắt cậu ta có một thoáng dao động khi nghe đến việc mình là nghệ sĩ.

"Anh... anh thực sự thấy nó đẹp sao?"

"Rất đẹp. Nhưng nhịp đập mà anh nói nó thiếu, nó không nằm ở máu thịt, mà nó nằm ở sự vị tha. Anh trai anh đã ra đi, nhưng tác phẩm của anh có thể sống mãi. Đừng để đôi bàn tay điêu khắc này phải nhuốm máu."

Tô Nhạc từ từ tiến lại gần, bàn tay cậu chìa ra. Phó Diễn định ngăn lại nhưng cậu khẽ ra hiệu hãy tin mình.

Trong một khoảnh khắc nghẹt thở, Lâm Vũ nhìn chằm chằm vào Tô Nhạc, rồi nhìn xuống chai xăng. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gương mặt khắc khổ của kẻ báo thù.

"Tôi... tôi chỉ muốn một lời công nhận cho anh trai mình..."

Lâm Vũ buông chai xăng xuống sàn. Phó Diễn ngay lập tức lao đến, dùng bình chữa cháy dập tắt ngọn lửa nhỏ vừa mới bén từ tim đèn. Các vệ sĩ và cảnh sát ập vào, khống chế Lâm Vũ. Cậu ta không kháng cự, chỉ sụp xuống khóc nức nở.

Trận chiến lần này không có tiếng súng, không có máu đổ, nhưng nó để lại một dư chấn tâm lý nặng nề.

Tối hôm đó, căn hộ 302 chìm trong sự im lặng nhẹ nhõm. Phó Diễn ngồi trên sàn nhà, tựa đầu vào đầu gối Tô Nhạc. Mập nằm cuộn tròn giữa hai người, kêu rừ rừ bình yên.

"Tô Nhạc... hôm nay em dũng cảm quá." Phó Diễn thì thầm, nắm lấy bàn tay vẫn còn hơi run của cậu.

"Em chỉ làm những gì một biên tập viên hay làm thôi: tìm ra vẻ đẹp trong một mớ lộn xộn." Tô Nhạc cười khẽ, nhưng rồi cậu nghiêm mặt lại. "Phó Diễn, chúng ta đã đi qua quá nhiều chuyện rồi. Em nhận ra rằng, sự tử tế nếu không đi kèm với sự thật và sự thấu hiểu, nó có thể vô tình trở thành gánh nặng cho người khác."

Phó Diễn ngẩng lên nhìn cậu. Ánh trăng ngoài ban công chiếu vào, khiến gương mặt Tô Nhạc như tỏa sáng. Anh nhận ra rằng, chàng trai này không còn là "người hàng xóm lộn xộn" cần anh bảo vệ nữa. Cậu đã trưởng thành, đã trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho anh.

"Em nói đúng. Từ giờ, anh sẽ không giấu em điều gì nữa. Và anh cũng sẽ không cố gắng gánh vác cả thế giới một mình nữa."

Phó Diễn đứng dậy, đi đến ngăn kéo tủ, lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung xanh. Anh quỳ một chân xuống trước mặt Tô Nhạc.

"Tô Nhạc, sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua, từ những va chạm ở hành lang này, đến ca mổ ở Singapore, và cả sự kiện ngày hôm nay... anh nhận ra rằng mỗi giây phút được sống bên em là một món quà mà tử thần đã bỏ quên. Em có đồng ý cùng anh biến căn hộ 301 và 302 này thành một mái ấm thực sự, nơi không còn bí mật, chỉ có tình yêu và... sự lộn xộn ngọt ngào của em không?"

Tô Nhạc sững sờ. Nước mắt cậu trào ra, nóng hổi và hạnh phúc. Cậu nhìn chiếc nhẫn bạch kim đơn giản nhưng tinh tế trong hộp, rồi nhìn người đàn ông đã vì cậu mà thay đổi cả cuộc đời.

"Em đồng ý. Nhưng với một điều kiện."

"Điều kiện gì?" Phó Diễn hồi hộp hỏi.

"Anh phải hứa là từ giờ mỗi sáng phải cho Mập ăn thay em, vì em thích ngủ nướng."

Phó Diễn bật cười, anh đeo nhẫn vào tay cậu và kéo cậu vào một nụ hôn sâu. Nụ hôn mang vị của sự bình yên sau cơn bão, vị của tương lai và vị của một tình yêu đã được tôi luyện qua lửa đạn và hận thù.

Chương 14 kết thúc với lời cầu hôn ngọt ngào dưới ánh trăng. Những bóng ma quá khứ đã thực sự được tiễn đưa. Tuy nhiên, ở cuối hành lang tầng ba, một bóng người vừa dọn đến căn hộ 303 đang đứng nhìn qua khe cửa, trên tay là một cuốn sổ tay ghi chép đầy những sơ đồ về tòa nhà này.

Sự bình yên mới chỉ là bắt đầu, hay lại là khởi đầu của một bí ẩn khác?