MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCĂN HỘ SỐ 302Chương 13: Những cánh chim sắt và hành trình trở lại đảo quốc

CĂN HỘ SỐ 302

Chương 13: Những cánh chim sắt và hành trình trở lại đảo quốc

2,574 từ · ~13 phút đọc

Bầu trời thành phố vào những ngày đầu đông trở nên xanh ngắt nhưng lạnh lẽo. Phó Diễn đứng ở ban công phòng bệnh, đôi mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng nghiên cứu bệnh án. Trên tay anh là tấm phim X-quang chụp cắt lớp lồng ngực của Tô Nhạc. Mảnh vỡ kim loại kia, nhỏ bé như một hạt cát nhưng lại mang sức nặng của một án tử hình treo lơ lửng, nằm sát sạt vào thành động mạch chủ—vùng cấm địa của sự sống.

Trong phòng, Tô Nhạc đã có thể ngồi dậy. Cậu đang hí hoáy vẽ phác thảo một mẫu thiết kế áo khoác mới, miệng khẽ ngân nga một giai điệu không tên. Nhìn vẻ lạc quan ngây ngô đó, trái tim Phó Diễn như bị ai bóp nghẹt. Anh không thể nói với cậu rằng mỗi lần cậu cười lớn hay cử động mạnh, mảnh kim loại kia có thể khứa đứt mạch máu chính, kết thúc mọi thứ trong chưa đầy một phút.

"Bác sĩ Trần, tôi muốn thực hiện ca phẫu thuật này." Phó Diễn nói khi vị trưởng khoa ngoại bước đến bên cạnh. "Nhưng không phải ở đây. Chúng ta cần hệ thống robot vi phẫu Da Vinci thế hệ mới nhất và một ê-kíp gây mê hồi sức chuyên biệt về tim mạch."

Bác sĩ Trần thở dài, vỗ vai người đồng nghiệp trẻ:

"Ở Đông Nam Á, chỉ có Trung tâm Y tế Quốc gia Singapore là đủ điều kiện thực hiện ca này với tỉ lệ thành công trên 40%. Nhưng Phó Diễn này, anh biết rõ nơi đó mà. Anh là người đang nằm trong danh sách đen của hội đồng y khoa họ. Quay lại đó chẳng khác nào tự sát về danh tiếng."

"Danh tiếng của tôi đã mất từ mười năm trước rồi." Phó Diễn quay lại, nhìn thẳng vào mắt vị tiền bối. "Bây giờ tôi chỉ cần mạng sống của cậu ấy. Nếu phải quỳ xuống xin lỗi cả cái đảo quốc đó để mượn phòng mổ, tôi cũng sẽ làm."

Cuộc hành trình bắt đầu vào một buổi sáng mờ sương. Tô Nhạc chỉ biết rằng Phó Diễn muốn đưa cậu sang Singapore để "điều trị phục hồi chức năng tốt hơn". Cậu hào hứng thu xếp hành lý, hớn hở như một đứa trẻ được đi du lịch.

"Này anh Diễn, Singapore có nhiều món ngon lắm phải không? Em nghe nói cua sốt ớt ở đó đỉnh lắm, khi nào em khỏe hẳn, anh phải đưa em đi ăn đấy!" Tô Nhạc vừa nói vừa nhét chú mèo Mập (lúc này đang gửi tạm nhà chị Minh) vào tâm trí bằng cách xem lại video trong điện thoại.

Phó Diễn khẽ mỉm cười, một nụ cười chua xót che giấu dưới lớp khẩu trang y tế:

"Được, anh hứa. Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ."

Trên chuyến bay hướng về đảo quốc sư tử, Tô Nhạc ngủ thiếp đi vì tác dụng của thuốc giảm đau. Phó Diễn ngồi bên cạnh, tay nắm chặt lấy tay cậu không rời. Nhìn qua cửa sổ máy bay, những đám mây trắng muốt trôi bồng bềnh dưới cánh sắt, Phó Diễn cảm thấy như mình đang quay ngược thời gian. Mười năm trước, anh rời khỏi nơi này trong bóng tối, với cái danh "kẻ sát nhân" và sự sụp đổ của mọi niềm tin. Mười năm sau, anh trở lại, không phải để minh oan, mà để đánh cược tất cả vào một ván bài với tử thần.

Ngay khi đáp xuống sân bay Changi, một chiếc xe cứu thương chuyên dụng của bệnh viện quốc gia đã chờ sẵn. Sự xuất hiện của Phó Diễn tại cổng bệnh viện ngay lập tức gây ra một cơn địa chấn nhỏ trong giới y khoa địa phương. Những y tá già vẫn còn nhớ gương mặt vị bác sĩ trẻ người Việt tài hoa nhưng kiêu ngạo năm nào. Những ánh mắt soi mói, những tiếng xì xào vang lên khắp các dãy hành lang khi họ đi qua.

"Nhìn kìa, chẳng phải là bác sĩ Phó sao? Anh ta lấy đâu ra can đảm để quay lại đây?"

"Nghe nói anh ta mang theo 'người tình' sang đây cứu chữa. Đúng là nực cười, bác sĩ thú y mà định can thiệp vào phẫu thuật tim người à?"

Phó Diễn phớt lờ tất cả. Anh đẩy xe lăn cho Tô Nhạc đi thẳng vào khu phòng bệnh cao cấp đã được bố anh âm thầm dàn xếp từ trước. Dù ông Phó luôn miệng nói khắc nghiệt, nhưng quyền lực và tiền bạc của ông vẫn là bệ đỡ vững chắc nhất cho con trai lúc này.

Buổi tối đầu tiên tại Singapore, Tô Nhạc nhận ra có điều gì đó không ổn. Cậu thấy Phó Diễn liên tục ra vào phòng họp với các chuyên gia, gương mặt anh căng thẳng đến mức cực hạn. Và quan trọng hơn, cậu vô tình nhìn thấy tờ giấy cam kết phẫu thuật kẹp trong tập hồ sơ trên bàn.

Tỉ lệ tử vong: 60%.

Dòng chữ đỏ chói mắt khiến Tô Nhạc đứng hình. Cậu lặng lẽ ngồi xuống giường, đôi tay run rẩy. Cậu hiểu rồi. Vết bắn đó không hề đơn giản. Ca mổ dưới mưa của Phó Diễn chỉ là giải pháp tạm thời để giữ lại hơi thở, còn quả bom thực sự vẫn nằm trong lồng ngực cậu.

Khi Phó Diễn bước vào phòng với khay thức ăn nhẹ, anh thấy Tô Nhạc đang ngồi lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn của vịnh Marina đang rực rỡ sắc màu.

"Tô Nhạc, sao em không nằm nghỉ? Ăn chút cháo đi, mai chúng ta còn làm xét nghiệm."

Tô Nhạc quay lại, đôi mắt cậu bình thản đến mức khiến Phó Diễn thấy sợ hãi. Cậu cầm lấy tờ giấy cam kết, đưa lên trước mặt anh.

"Anh Diễn, tại sao anh lại giấu em?"

Phó Diễn đứng sững lại, khay thức ăn trên tay khẽ run. Anh đặt nó xuống bàn, thở dài và ngồi xuống cạnh cậu.

"Anh không muốn em phải lo lắng. Tỉ lệ đó... chỉ là con số trên lý thuyết thôi. Anh đã mời được giáo sư Lee, người giỏi nhất thế giới về robot vi phẫu..."

"Em không quan tâm đến giáo sư Lee." Tô Nhạc ngắt lời, giọng cậu kiên định. "Em muốn anh là người thực hiện ca mổ này. Hoặc ít nhất, anh phải là người cầm dao mổ chính."

Phó Diễn bàng hoàng nhìn cậu:

"Em điên rồi sao? Anh là bác sĩ thú y! Ở đây có hàng chục chuyên gia hàng đầu, họ có chứng chỉ, có kinh nghiệm..."

"Nhưng họ không yêu em." Tô Nhạc nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Phó Diễn, đặt chúng lên má mình. "Họ nhìn em như một ca bệnh khó, một thành tựu y khoa. Còn anh, anh nhìn em như mạng sống của mình. Em chỉ tin vào đôi tay này—đôi tay đã cứu hàng nghìn sinh vật, đôi tay đã quỳ dưới mưa để kéo em về từ cõi chết. Phó Diễn, nếu em phải chết trên bàn mổ, em muốn người cuối cùng chạm vào tim mình là anh."

"Không! Anh không làm được!" Phó Diễn đứng bật dậy, loạng choạng lùi lại. "Tô Nhạc, em có biết em đang yêu cầu điều gì không? Nếu có bất trắc, anh sẽ phải sống thế nào khi chính tay mình..."

"Vậy anh định để người khác làm, rồi nếu họ thất bại, anh sẽ hận họ cả đời sao?" Tô Nhạc bước đến, ôm lấy anh từ phía sau, vùi mặt vào tấm lưng rộng nhưng đang run rẩy của anh. "Phó Diễn, mười năm trước anh đã để Diệp Lan quyết định thay anh. Lần này, hãy để em quyết định. Em tin anh hơn cả chính bản thân mình. Đừng chạy trốn nữa, bác sĩ của em. Hãy đối mặt với nỗi sợ của anh ngay tại nơi nó bắt đầu."

Lời nói của Tô Nhạc như một mũi tên xuyên qua lớp giáp sắt cuối cùng của Phó Diễn. Anh quỳ thụp xuống sàn phòng bệnh, ôm mặt khóc nức nở. Singapore – nơi chứng kiến sự thất bại nhục nhã nhất của anh, giờ đây lại là nơi anh phải thực hiện ca phẫu thuật quan trọng nhất đời người.

Ba ngày tiếp theo là một cuộc chiến pháp lý và chuyên môn căng thẳng. Phó Diễn phải đối mặt với Hội đồng Y khoa Singapore để xin cấp phép đặc cách thực hiện phẫu thuật dưới sự giám sát của giáo sư Lee.

"Anh Phó, anh có biết tiền lệ này chưa từng có không?" Một vị giám đốc bệnh viện già nua, người từng ký lệnh sa thải anh mười năm trước, nhìn anh qua gọng kính lão. "Anh không có chứng chỉ phẫu thuật người tại Singapore. Anh lấy gì để đảm bảo?"

Phó Diễn đứng giữa phòng họp, dáng lưng thẳng tắp như một cây tùng. Anh không còn vẻ kiêu ngạo của tuổi trẻ, mà là sự điềm tĩnh của một người đã đi qua cửa tử.

"Tôi có 10% cổ phần của tập đoàn y tế sở hữu một phần bệnh viện này. Tôi có sự bảo lãnh tài chính từ gia tộc họ Phó. Và trên hết, tôi có 1.500 ca vi phẫu thành công trong 5 năm qua. Tuy đối tượng là động vật, nhưng cấu trúc mạch máu và sự chính xác yêu cầu còn cao hơn cả người. Nếu quý vị không cho phép, tôi sẽ mua lại toàn bộ khu phẫu thuật này ngay lập tức để thực hiện quyền chủ sở hữu."

Sự quyết liệt đến mức "ngông cuồng" của Phó Diễn khiến cả căn phòng lặng đi. Giáo sư Lee, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đột ngột lên tiếng:

"Tôi sẽ giám sát anh ta. Tôi tin vào đôi tay của một người coi bệnh nhân là cả thế giới của mình."

Đêm trước ngày phẫu thuật.

Singapore đổ một cơn mưa rào bất chợt. Tô Nhạc nằm trên giường bệnh, nhìn Phó Diễn đang tỉ mỉ sát trùng đôi bàn tay.

"Anh Diễn, nếu... em nói là nếu thôi nhé... ca mổ không thành công, anh hãy hứa với em một việc."

Phó Diễn dừng lại, ánh mắt anh đau đớn:

"Đừng nói gở, em sẽ bình an."

"Nghe em nói đã." Tô Nhạc mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm. "Anh hãy đưa Mập về quê, mở một phòng khám nhỏ ở nơi nào đó có nhiều cây xanh. Hãy tiếp tục làm bác sĩ thú y tử tế như anh vẫn làm. Đừng dằn vặt mình thêm một phút nào nữa. Vì em đã được yêu anh, đó đã là phần thưởng lớn nhất của cuộc đời em rồi."

Phó Diễn không kìm được nữa, anh cúi xuống hôn lên môi cậu—một nụ hôn mang vị mặn của nước mắt và vị nồng của thuốc sát trùng.

"Em sẽ sống. Vì anh không cho phép em rời xa anh."

Sáng hôm sau, ánh đèn phòng mổ bật sáng xanh lạnh lẽo. Tô Nhạc được đẩy vào bên trong. Trước khi thuốc mê có tác dụng, cậu khẽ nhìn lên phía khu vực điều khiển robot. Ở đó, Phó Diễn đang đứng, đeo kính thực tế ảo, đôi tay đặt vào bộ điều khiển vi phẫu. Ánh nhìn của họ giao nhau qua lớp kính.

"Bắt đầu." Giọng Phó Diễn vang lên qua hệ thống loa, cực kỳ ổn định và lạnh lùng.

Bên ngoài hành lang, Diệp Lan cũng đã bay sang từ đêm qua. Cô đứng lặng lẽ ở góc hành lang, cầu nguyện. Ông Phó cũng có mặt, ông đứng khoanh tay, mắt đăm đăm nhìn vào biển báo "Đang phẫu thuật". Cả thế giới của Phó Diễn lúc này chỉ gói gọn trong vài milimet mô mềm và một mảnh kim loại chết người.

Ca mổ kéo dài tám tiếng đồng hồ. Tám tiếng đồng hồ mà mỗi giây đều căng như dây đàn. Có những lúc nhịp tim của Tô Nhạc tụt dốc, chuông báo động kêu liên hồi khiến các y tá hoảng loạn. Nhưng Phó Diễn vẫn bất động. Đôi tay anh điều khiển những cánh tay robot nhỏ hơn sợi tóc, len lỏi qua các khe hở của mạch máu, từ từ tiếp cận mảnh vỡ.

Mảnh kim loại nhúc nhích. Một tia máu phụt ra.

"Gạc! Hút máu ngay! Tăng liều vận mạch!" Phó Diễn ra lệnh, giọng vẫn không hề run rẩy dù mồ hôi đã thấm đẫm áo phẫu thuật bên trong lớp bảo hộ.

Anh nín thở. Một milimet... hai milimet...

Cạch.

Tiếng mảnh kim loại rơi vào khay inox vang lên lanh lảnh trong phòng mổ tĩnh lặng.

Phó Diễn buông bộ điều khiển, cả người anh đổ sụp xuống ghế. Anh đã làm được. Anh đã lấy lại được sự sống cho người mình yêu ngay tại nơi anh đã từng đánh mất tất cả.

Một tuần sau.

Singapore đón Tô Nhạc tỉnh lại bằng một buổi chiều đầy nắng vàng và gió biển. Cậu mở mắt, thấy mình đang nằm trong vòng tay của Phó Diễn trên chiếc ghế bành lớn kê cạnh cửa sổ phòng bệnh.

"Anh Diễn... em vẫn còn sống à?"

Phó Diễn hôn lên tóc cậu, giọng anh nghẹn ngào:

"Ừ, em sống dai lắm. Anh đã nói rồi, anh không cho phép em đi mà."

Tô Nhạc khẽ cười, cậu nhìn xuống vết sẹo dài trên ngực mình, rồi nhìn ra vịnh Marina rực rỡ.

"Anh biết không, lúc ở trong cơn mê, em thấy Phó Vũ. Cậu ấy mỉm cười với em, rồi cậu ấy đẩy em quay lại. Cậu ấy nói: 'Anh Diễn đã trả hết nợ rồi, hai người phải sống thật hạnh phúc nhé'."

Phó Diễn lặng người, anh siết chặt vòng tay. Những bóng ma của quá khứ, những dằn vặt của mười năm qua, cuối cùng đã thực sự tan biến theo cơn gió biển Singapore.

Họ ở lại đảo quốc thêm một tháng để phục hồi. Lần này, họ cùng nhau đi ăn cua sốt ớt, cùng nhau đi dạo dưới những siêu cây ở Gardens by the Bay. Không còn bác sĩ thú y lạnh lùng, không còn biên tập viên bị vu khống. Chỉ có hai linh hồn đã cùng nhau bước qua kẽ hở của tử thần để tìm thấy sự sống.

Tuy nhiên, ngày họ chuẩn bị bay về Việt Nam, Phó Diễn nhận được một bưu phẩm chuyển phát nhanh từ luật sư của gia tộc.

Bên trong là di chúc bổ sung của bố anh, người vừa đột ngột tuyên bố từ chức Chủ tịch tập đoàn.

"Phó Diễn, nếu con đã có thể cứu được người con yêu, thì con cũng có thể cứu được hàng nghìn người khác. Ta giao lại bệnh viện này cho con. Đừng từ chối, vì đây không phải là gánh nặng, mà là một phòng khám thú y lớn hơn, nơi con có thể chữa lành cho cả con người và những sinh vật con yêu quý."

Tô Nhạc nhìn Phó Diễn, cậu khẽ nháy mắt:

"Sao hả Chủ tịch Phó? Anh định biến bệnh viện đa khoa thành trung tâm cứu hộ động vật lớn nhất thế giới à?"

Phó Diễn bật cười, anh nắm tay cậu bước vào ống lồng máy bay.

"Tại sao không chứ? Chỉ cần em đồng ý làm Giám đốc truyền thông cho anh."