Tiếng súng nổ vang dội, xé tan màn mưa đặc quánh trên sân thượng tòa nhà Phó gia. Âm thanh ấy khô khốc, tàn nhẫn, giống như tiếng gãy lìa của một sợi dây đàn đã căng quá mức. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thời gian dường như ngưng đọng. Phó Diễn cảm thấy một sức đẩy mạnh mẽ từ phía trước, rồi bóng dáng gầy gò của Tô Nhạc đổ ập vào lòng anh.
"Tô Nhạc!"
Tiếng gào của Phó Diễn lạc đi trong gió. Anh đưa tay đỡ lấy cậu, nhưng cảm giác ấm nóng và bết dính trên lòng bàn tay ngay lập tức khiến anh đông cứng cả linh hồn. Máu. Màu đỏ rực rỡ và kinh hoàng của máu bắt đầu loang ra trên chiếc áo khoác màu đỏ rượu vang của Tô Nhạc, hòa lẫn với nước mưa chảy tràn trên mặt sàn bê tông xám xịt.
Ở phía đối diện, Trương Gia Hào đứng sững sờ. Họng súng trong tay hắn vẫn còn bốc khói, nhưng vẻ điên loạn ban nãy đã bị thay thế bằng một sự sợ hãi tột độ khi thấy nạn nhân không phải là kẻ hắn thù ghét. Hắn lùi lại, vấp phải một đống vật liệu xây dựng rồi quay đầu bỏ chạy vào lối thoát hiểm, nhưng tiếng còi hú của cảnh sát đã vây chặt lấy tòa nhà. Hắn không còn đường lui.
Phó Diễn không quan tâm đến kẻ vừa bắn mình. Thế giới của anh lúc này thu nhỏ lại chỉ bằng cơ thể đang dần lạnh đi của Tô Nhạc. Anh quỳ thụp xuống, nâng đầu cậu lên. Đôi mắt Tô Nhạc khép hờ, hơi thở đứt quãng, từng ngụm máu nhỏ trào ra từ khóe miệng.
"Đồ ngốc... sao em lại làm thế?" Phó Diễn thảng thốt, những ngón tay anh run rẩy lướt trên vùng ngực của cậu để tìm vết thương.
Viên đạn găm vào vùng ngực trái, sượt qua xương sườn. Phó Diễn cảm thấy trời đất quay cuồng. Anh là bác sĩ thú y, anh đã từng xử lý hàng nghìn ca chấn thương phức tạp cho những sinh vật nhỏ bé, nhưng giờ đây, người nằm đây là một con người – người anh yêu hơn cả mạng sống. Những kiến thức y khoa của mười năm trước, những ngày tháng ở Singapore, những buổi thực hành phẫu thuật người mà anh vốn đã cố tình lãng quên, bỗng chốc ùa về như một bản năng sinh tồn.
"Bác sĩ Phó! Tránh ra để chúng tôi sơ cứu!"
Nhóm nhân viên y tế từ xe cứu thương đã lên tới sân thượng. Họ mang theo cáng và túi cấp cứu. Nhưng Phó Diễn không buông tay. Ánh mắt anh lúc này sắc lạnh đến đáng sợ, một luồng uy áp tỏa ra khiến những người xung quanh phải khựng lại.
"Viên đạn đã xuyên thấu thùy phổi trên, máu đang tràn vào màng phổi gây tràn máu màng phổi áp lực. Nếu không dẫn lưu ngay lập tức, cậu ấy sẽ chết vì suy hô hấp trước khi xuống được tầng trệt!" Phó Diễn nói, giọng anh đanh thép, chuyên nghiệp một cách lạ lùng giữa hoàn cảnh bi thảm này. "Đưa bộ dụng cụ mở màng phổi và bộ đặt nội khí quản cho tôi. Ngay lập tức!"
"Nhưng thưa anh, anh là người nhà, và anh là... bác sĩ thú y..." Một y tá trẻ ngập ngừng.
"Tôi là bác sĩ phẫu thuật!" Phó Diễn gầm lên. "Mọi trách nhiệm tôi sẽ chịu. Đừng để thời gian trôi qua vô ích!"
Dưới ánh đèn pin lờ mờ của cảnh sát và ánh chớp của những tia sét rạch ngang trời, một ca phẫu thuật dã chiến bắt đầu. Phó Diễn không còn run rẩy nữa. Đôi bàn tay vốn định dùng để kết thúc cuộc đời mình mười phút trước, giờ đây đang múa lượn với một sự chính xác tuyệt đối. Anh dùng dao mổ rạch một đường nhỏ ở khoảng liên sườn năm, máu bắn lên mặt anh, lên lớp áo sơ mi trắng sũng nước. Anh không chớp mắt, đưa ống dẫn lưu vào, nghe tiếng không khí và máu thoát ra khỏi lồng ngực Tô Nhạc.
Tô Nhạc khẽ rên lên một tiếng, lồng ngực phập phồng trở lại. Phó Diễn thở hắt ra, nhưng anh biết đây mới chỉ là bắt đầu.
"Huyết áp 80/50, mạch nhanh, nhỏ. Cần bù dịch và chuyển đến bệnh viện trung ương ngay lập tức." Anh ra lệnh cho nhân viên y tế như một vị chỉ huy thực thụ.
Khi cáng thương được đẩy vào thang máy, Phó Diễn vẫn nắm chặt tay Tô Nhạc. Anh nhìn vào gương mặt tái nhợt của cậu, lòng đau như dao cắt. Sự tử tế của cậu, sự lộn xộn của cậu, niềm tin ngây thơ của cậu dành cho anh... tất cả đã dẫn đến kết cục này. Anh là kẻ mang tội, nhưng người chịu phạt lại là cậu.
Bệnh viện Đa khoa Trung ương, ba giờ sáng.
Hành lang phòng cấp cứu nồng nặc mùi thuốc tẩy và sự căng thẳng. Phó Diễn ngồi trên băng ghế gỗ, quần áo vẫn còn dính đầy máu và nước mưa đã khô lại thành những vệt thẫm màu. Anh từ chối đi thay đồ, từ chối sự chăm sóc của y tá. Anh muốn cảm nhận cái lạnh này, muốn cảm nhận mùi máu này như một cách để giữ mình tỉnh táo.
Diệp Lan xuất hiện sau đó nửa giờ. Cô chạy đến, hơi thở hổn hển, gương mặt không còn vẻ kiêu kỳ thường ngày.
"Phó Diễn! Tô Nhạc sao rồi?"
Phó Diễn ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh nhìn cô lạnh lẽo như băng giá. Sự hiện diện của Diệp Lan lúc này chỉ nhắc nhở anh về cái đêm định mệnh mười năm trước, về sự hèn nhát của cả hai đã dẫn đến cái chết của Phó Vũ và giờ là vết thương của Tô Nhạc.
"Cô còn đến đây làm gì?"
"Tôi nghe tin Trương Gia Hào bị bắt... và Tô Nhạc bị trúng đạn. Phó Diễn, tôi xin lỗi. Tôi không ngờ mọi chuyện lại đi xa đến mức này." Diệp Lan ngồi xuống cạnh anh, đôi vai run lên.
"Lời xin lỗi của cô không cứu được ai cả." Phó Diễn đứng dậy, đi về phía cửa kính phòng hồi sức tích cực. "Mười năm trước, cô thuyết phục tôi bỏ mặc em trai vì tương lai. Mười năm sau, sự im lặng của chúng ta đã suýt giết chết thêm một người nữa. Diệp Lan, từ giờ phút này, tôi không muốn nhìn thấy cô trong cuộc đời mình nữa. Sự tử tế giả tạo đó, hãy dành cho những kẻ không biết sự thật đi."
Diệp Lan nhìn bóng lưng cô độc của Phó Diễn, cô hiểu rằng sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai người đã thực sự đứt gãy. Cô lặng lẽ quay người đi, biến mất vào bóng tối của hành lang bệnh viện, để lại sau lưng một quá khứ đầy tội lỗi.
Đúng lúc đó, ông Phó bước đến. Người cha quyền lực của anh trông già đi chục tuổi sau một đêm. Ông nhìn con trai mình, nhìn những vết máu trên tay anh, rồi nhìn vào căn phòng nơi Tô Nhạc đang nằm.
"Con đã cứu được cậu ta?" Ông hỏi, giọng trầm đục.
"Con chỉ làm những gì một bác sĩ phải làm. Những điều mà lẽ ra con phải làm mười năm trước." Phó Diễn không quay lại nhìn bố. "Bố thấy không? Cái bệnh viện này, cái danh tiếng này, chúng chẳng là gì khi đứng trước lằn ranh sinh tử. Bố đã luôn muốn con trở thành một bác sĩ giỏi để làm rạng danh gia đình, nhưng con chỉ thực sự thấy mình là bác sĩ khi con quỳ dưới mưa để cứu một linh hồn không cần đến tiền bạc hay địa vị của bố."
Ông Phó im lặng rất lâu, rồi ông đặt tay lên vai con trai. Lần này, Phó Diễn không gạt ra.
"Ta đã sai khi nghĩ rằng thú y là sự hèn nhát. Đêm nay, khi nhìn con qua camera an ninh của tòa nhà... ta thấy một bác sĩ phẫu thuật vĩ đại nhất mà ta từng biết. Phó Diễn, nếu cậu ta qua khỏi, ta sẽ không ngăn cản con nữa. Hãy sống cuộc đời mà con muốn, và sống cả phần của Phó Vũ nữa."
Lời nói của bố như một sự giải thoát cuối cùng cho tâm hồn Phó Diễn. Anh gục đầu vào lớp kính lạnh lẽo, nước mắt trào ra. Sự tha thứ không đến từ người khác, mà nó đến từ việc anh đã dám đối mặt với bóng tối của chính mình.
Hai ngày sau.
Tô Nhạc tỉnh lại khi những tia nắng vàng óng của buổi chiều muộn chiếu qua khe rèm cửa sổ phòng bệnh. Cậu cảm thấy đau nhức khắp cơ thể, mỗi hơi thở đều như có hàng nghìn mũi kim đâm vào phổi. Cậu khẽ chớp mắt, cố gắng định hình xem mình đang ở đâu.
Mùi thuốc sát trùng, tiếng tít tít của máy đo nhịp tim... và một hơi ấm quen thuộc ở bàn tay trái.
Cậu nghiêng đầu, thấy Phó Diễn đang ngồi ngủ gục bên giường bệnh. Anh trông thật tàn tạ: râu quai nón lún phún mọc, đôi mắt thâm quầng, chiếc áo sơ mi nhăn nhúm. Nhưng trong mắt Tô Nhạc, anh vẫn là người đàn ông đẹp nhất.
Cậu khẽ cử động ngón tay. Phó Diễn lập tức choàng tỉnh.
"Tô Nhạc? Em tỉnh rồi sao? Đừng cử động, để anh gọi bác sĩ." Giọng anh hớt hải, đầy sự lo lắng.
Tô Nhạc mỉm cười yếu ớt, cậu giữ lấy tay anh, ra hiệu không cần.
"Anh... anh vẫn ở đây à?" Cậu thào phào, giọng khàn đặc.
Phó Diễn nắm chặt lấy tay cậu, đưa lên môi hôn nhẹ. Nước mắt anh rơi xuống mu bàn tay cậu, nóng hổi.
"Anh không đi đâu cả. Anh sẽ ở đây cho đến khi em chán nhìn thấy mặt anh mới thôi."
Tô Nhạc nhìn anh, ký ức về đêm trên sân thượng, về đoạn ghi âm và tiếng súng dần quay lại. Cậu im lặng một lúc, rồi hỏi:
"Đoạn ghi âm đó... là thật phải không?"
Phó Diễn khựng lại, đôi mắt anh tối sầm xuống vì nỗi đau. Anh gật đầu, không muốn lừa dối cậu thêm bất kỳ điều gì nữa.
"Là thật. Anh đã là một kẻ hèn nhát, Tô Nhạc ạ. Anh đã để tham vọng giết chết tình thân. Em có hận anh không?"
Tô Nhạc nhìn lên trần nhà trắng toát. Cậu nhớ về sự tử tế của Phó Diễn trong những ngày qua, nhớ về cách anh chăm sóc chú mèo Mập, nhớ về bát cháo nóng khi cậu tuyệt vọng. Con người không ai hoàn hảo, và đôi khi, những lỗi lầm kinh khủng nhất lại là thứ nhào nặn nên một linh hồn cao thượng nhất.
"Em không hận anh." Tô Nhạc quay sang nhìn anh, đôi mắt rực sáng sự bao dung. "Em buồn vì anh đã phải gánh chịu nỗi đau đó một mình quá lâu. Phó Diễn, quá khứ là thứ chúng ta không thể thay đổi, nhưng em đã dùng mạng sống này để đổi lấy một cơ hội cho anh được sống tiếp mà không phải dằn vặt. Anh đừng để sự hy sinh của em trở nên vô ích, được không?"
Phó Diễn khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh vùi mặt vào cạnh giường bệnh, đôi vai rung lên. Bao nhiêu năm kìm nén, bao nhiêu năm tự trừng phạt, cuối cùng đã được gột rửa bởi sự vị tha của chàng trai lộn xộn này.
"Anh hứa... anh hứa sẽ sống thật tốt."
Những ngày sau đó, phòng bệnh của Tô Nhạc tràn ngập hoa và những lời chúc từ tòa soạn. Chị Minh đến thăm, mang theo tin vui rằng bộ ảnh "Sự thật và Ánh sáng" do Tô Nhạc biên tập từ những mảnh dữ liệu phục hồi đã đạt giải thưởng lớn. Trương Gia Hào đã bị khởi tố với nhiều tội danh, bao gồm cả mưu sát và gian lận thương mại.
Nhưng tin vui lớn nhất đối với Tô Nhạc là khi cậu thấy Phó Diễn bắt đầu mỉm cười trở lại. Anh không còn vẻ lạnh lùng, xa cách. Anh cùng cậu bàn về việc cải tạo lại hai căn hộ, về việc sẽ đón thêm một chú chó cứu hộ nữa về nuôi cùng Mập.
"Này bác sĩ Phó, anh đã trả lời sếp em về vụ Paris chưa?" Tô Nhạc hỏi khi đang dựa lưng vào gối, xem anh gọt táo.
Phó Diễn dừng tay, nhìn cậu đầy ẩn ý:
"Rồi. Anh nói là biên tập viên giỏi nhất của họ đang bận điều trị tâm lý cho một bác sĩ thú y khó tính, nên tạm thời không đi đâu được cả."
Tô Nhạc bật cười, cơn đau ở lồng ngực cũng không ngăn được niềm hạnh phúc đang dâng trào.
Thế nhưng, ngay khi không khí đang trở nên ngọt ngào nhất, cánh cửa phòng bệnh mở ra. Một vị bác sĩ lớn tuổi, là trưởng khoa ngoại của bệnh viện, bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị.
"Bác sĩ Phó, tôi có chuyện cần nói riêng với anh về kết quả chụp phim kiểm tra lại của bệnh nhân Tô Nhạc."
Phó Diễn cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Anh nhìn Tô Nhạc, rồi đi theo vị bác sĩ ra ngoài hành lang.
"Có chuyện gì sao bác sĩ Trần? Ca mổ rất thành công mà."
Bác sĩ Trần đưa tấm phim lên đèn đọc. Ông chỉ vào một vùng mờ đục rất nhỏ nằm ngay sát động mạch chủ.
"Viên đạn đã để lại một mảnh vỡ kim loại li ti, nó nằm ở vị trí cực kỳ hiểm hóc mà ca phẫu thuật dã chiến của anh không thể lấy ra được. Hiện tại nó không gây nguy hiểm, nhưng nếu nó di chuyển dù chỉ một milimet, nó có thể gây vỡ động mạch chủ bất cứ lúc nào. Chúng ta cần một ca đại phẫu nữa với độ rủi ro cực cao, hoặc... cậu ấy phải sống suốt đời với một quả bom hẹn giờ trong ngực."
Phó Diễn cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Một lần nữa, định mệnh lại đặt anh vào một trò chơi tàn nhẫn. Anh vừa mới tìm thấy hy vọng, vừa mới được tha thứ, thì lại phải đối mặt với nguy cơ mất đi người yêu thương nhất.
Anh đứng lặng giữa hành lang bệnh viện ngập nắng, nhìn qua ô cửa nhỏ vào bên trong phòng, nơi Tô Nhạc đang vui vẻ đùa nghịch với một chú chim sẻ đậu bên cửa sổ. Cậu không biết gì về quả bom trong lồng ngực mình.
Phó Diễn siết chặt nắm tay. Lần này, anh sẽ không để Diệp Lan hay bất kỳ ai đưa ra quyết định thay mình. Anh sẽ là người cầm dao mổ, hoặc anh sẽ là người bảo vệ cậu khỏi quả bom đó bằng mọi giá.