Ánh sáng ban mai của ngày hôm sau không mang lại sự ấm áp như người ta hằng mong đợi sau một chiến thắng. Nó nhợt nhạt, len lỏi qua những vết nứt trên tấm kính vỡ của phòng khám Bình An, chiếu lên gương mặt đang ngủ say nhưng đầy vẻ mệt mỏi của Phó Diễn. Tô Nhạc đã thức dậy từ sớm. Cậu ngồi trên chiếc ghế xoay ở quầy lễ tân, tay cầm tách cà phê đen đặc, đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình laptop.
Chiến dịch phản công truyền thông của cậu đã thành công vang dội. Cái tên Trương Gia Hào đang bị cộng đồng mạng truy quét, và tập đoàn dược phẩm kia đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có. Thế nhưng, trong lòng Tô Nhạc lại không hề có cảm giác chiến thắng. Cậu cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một bản năng nghề nghiệp mách bảo rằng kẻ thù như Gia Hào sẽ không bao giờ tung hết bài tẩy chỉ để nhận lấy một thất bại chóng vánh như vậy.
Và bản năng của cậu đã đúng.
Vào lúc tám giờ ba mươi phút sáng, một tệp tin âm thanh được gửi trực tiếp vào hòm thư cá nhân của Tô Nhạc, với một địa chỉ IP không thể truy vết. Tiêu đề vỏn vẹn ba chữ: "Gửi kẻ ngây thơ".
Tô Nhạc ngần ngại nhấn vào nút phát. Tiếng rè rè của băng thu âm cũ vang lên, sau đó là tiếng mưa rơi tầm tã – một âm thanh rất quen thuộc trong những ký ức mà Phó Diễn từng kể.
"Anh Diễn... cứu em... em không thể trụ được nữa..." Tiếng nói yếu ớt, đứt quãng của một thiếu niên vang lên. Đó là Phó Vũ. Tô Nhạc cảm thấy tim mình thắt lại. Nhưng điều kinh khủng hơn nằm ở đoạn hội thoại ngay sau đó.
"Phó Diễn, tắt điện thoại đi. Chúng ta đang ở giai đoạn quan trọng của ca phẫu thuật thử nghiệm này. Nếu anh rời đi bây giờ, tất cả công sức của chúng ta, và cả tương lai của anh ở Singapore sẽ mất trắng." Đó là giọng của một người phụ nữ. Trẻ trung, đầy tham vọng. Giọng của Diệp Lan.
"Nhưng Vũ nó... nó đang gặp nguy hiểm..." Giọng của Phó Diễn vang lên, run rẩy, đầy sự tranh đấu.
"Nó chỉ đang muốn gây sự chú ý thôi! Anh biết tính nó mà. Tập trung vào đây, Phó Diễn. Đây là cuộc đời của anh!"
Tiếng tút dài vang lên. Cuộc gọi bị ngắt.
Tô Nhạc đánh rơi tách cà phê xuống sàn. Tiếng gốm vỡ tan tành như chính niềm tin vừa mới chớm nở trong lòng cậu. Cậu run rẩy nhìn về phía phòng nghỉ, nơi Phó Diễn vừa mới bước ra, gương mặt anh vẫn còn vương nét thanh thản hiếm hoi sau khi trút bỏ được gánh nặng Singapore.
"Tô Nhạc? Có chuyện gì thế em? Sao lại đánh rơi tách trà?" Phó Diễn bước tới, lo lắng nhìn đống đổ nát dưới chân cậu.
Tô Nhạc không trả lời. Cậu ngước nhìn anh bằng đôi mắt ngập nước, một cái nhìn chứa đựng sự thất vọng đến tột cùng. Cậu quay màn hình laptop về phía anh, nhấn nút phát lại.
Từng lời, từng chữ vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng khám. Phó Diễn đứng sững lại như một pho tượng đá. Gương mặt anh biến đổi từ kinh hoàng sang trắng bệch, rồi một màu xám xịt như tro tàn phủ lên đôi mắt vốn luôn tự tin của anh.
"Cái này... cái này ở đâu ra?" Phó Diễn lắp bắp, đôi tay anh bắt đầu run rẩy dữ dội – đôi bàn tay phẫu thuật chưa bao giờ biết run trước bất kỳ ca mổ khó khăn nào.
"Đó có phải là sự thật không?" Tô Nhạc đứng bật dậy, tiếng ghế bị đẩy lùi vang lên chói tai. "Đêm đó, anh không phải chỉ vô tình không khóa cửa. Anh đã nhận được cuộc gọi cầu cứu của em trai mình, và anh đã chọn... anh đã chọn sự nghiệp? Anh đã chọn ở bên Diệp Lan để hoàn thành ca phẫu thuật đó?"
Phó Diễn khuỵu xuống. Anh không thể đứng vững được nữa. Những ký ức mà anh đã cố gắng chôn vùi, hoặc có lẽ là chính bộ não anh đã tự điều chỉnh để bảo vệ anh khỏi sự sụp đổ tâm thần, giờ đây đang ùa về như một cơn lũ quét. Anh nhớ lại đêm đó... phòng thí nghiệm đầy mùi hóa chất, ánh đèn mổ chói gắt, và sự hưng phấn của tuổi trẻ khi sắp chạm tay vào một thành tựu mới. Anh nhớ mình đã nhìn thấy tên Phó Vũ hiện lên trên màn hình điện thoại, và anh nhớ... anh nhớ Diệp Lan đã cầm lấy điện thoại của anh.
"Tôi... tôi không biết. Tôi không nhớ là mình đã nghe máy..." Phó Diễn vùi mặt vào đôi bàn tay, giọng anh vỡ vụn. "Tôi luôn nghĩ rằng mình chỉ về muộn và thấy em ấy đã ngã... Tôi không nhớ có cuộc gọi này..."
"Anh không nhớ hay anh không muốn nhớ?" Tô Nhạc hét lên, nước mắt tuôn rơi lã chã. "Phó Diễn, tôi đã tin anh! Tôi đã bảo vệ anh trước cả thế giới vì tôi nghĩ anh là nạn nhân của sự khắc nghiệt từ gia đình. Nhưng nếu đoạn ghi âm này là thật, thì anh chính là kẻ đồng lõa! Anh và Diệp Lan... hai người đã dùng mạng sống của Phó Vũ để đổi lấy tấm vé đi Singapore sao?"
"Không! Không phải như vậy!" Phó Diễn gầm lên trong đau đớn. Anh lao đến định giữ lấy tay Tô Nhạc, nhưng cậu đã lùi lại, tránh né anh như tránh né một mầm bệnh.
"Đừng chạm vào tôi." Tô Nhạc nói, giọng cậu lạnh lùng đến mức chính cậu cũng thấy sợ hãi. "Tôi cần thời gian để xác thực chuyện này. Nếu Trương Gia Hào ngụy tạo đoạn ghi âm này, tôi sẽ giết anh ta. Nhưng nếu nó là thật... Phó Diễn, tôi không biết mình có thể nhìn mặt anh thêm một giây nào nữa không."
Tô Nhạc vơ lấy túi xách, lao ra khỏi phòng khám giữa cơn mưa ban sáng vẫn chưa dứt. Cậu không về căn hộ 301. Cậu cần tìm một người. Người duy nhất biết rõ sự thật đêm đó ngoài Phó Diễn.
Căn hộ của Diệp Lan nằm ở một khu chung cư cao cấp khác, nơi mọi thứ đều sang trọng và lạnh lẽo. Khi Tô Nhạc bấm chuông, Diệp Lan ra mở cửa với một chiếc mặt nạ giấy vẫn còn đang đắp trên mặt. Thấy Tô Nhạc với vẻ ngoài thê thảm, cô khẽ nhướn mày.
"Cậu Tô? Có chuyện gì mà đại biên tập viên lại đến tìm tôi sớm thế này?"
Tô Nhạc không nói một lời, cậu mở đoạn ghi âm trên điện thoại.
Ngay khi những âm thanh đầu tiên vang lên, chiếc mặt nạ trên mặt Diệp Lan dường như cũng không che giấu nổi sự biến sắc của cô. Cô lùi lại, tay vịn chặt vào khung cửa.
"Trương Gia Hào... gã khốn đó vẫn còn giữ nó sao?" Diệp Lan thì thầm, giọng cô không còn vẻ thanh tao thường ngày.
"Vậy là thật?" Tô Nhạc cảm thấy trái tim mình hoàn toàn vụn vỡ. "Chị và Phó Diễn đã bỏ mặc Phó Vũ?"
Diệp Lan im lặng hồi lâu, rồi cô thở dài, ra hiệu cho Tô Nhạc vào nhà. Cô tháo lớp mặt nạ ra, để lộ một gương mặt phờ phạc và những nếp nhăn của sự dằn vặt bấy lâu nay.
"Ngồi xuống đi, Tô Nhạc. Cậu muốn nghe sự thật? Được thôi. Đêm đó, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười chín, hai mươi tuổi bị ám ảnh bởi thành công. Phó Diễn lúc đó là thiên tài, là niềm hy vọng của cả dòng họ. Anh ấy chịu quá nhiều áp lực. Còn tôi... tôi yêu anh ấy, và tôi muốn anh ấy đạt được đỉnh cao để tôi có thể đứng cạnh anh ấy."
Diệp Lan châm một điếu thuốc, làn khói trắng bay lơ lửng giữa phòng khách sang trọng.
"Phó Vũ gọi đến. Nó nói nó bị ngã từ ban công khi cố trèo ra ngoài, chân nó bị kẹt và nó đang mất máu. Nhưng lúc đó, Phó Diễn đang trong cơn say mê của ca phẫu thuật thử nghiệm trên mô tế bào quý hiếm. Tôi đã giật lấy điện thoại. Tôi đã nói với anh ấy rằng đó chỉ là chiêu trò của đứa em trai để phá bĩnh. Tôi đã thuyết phục anh ấy rằng anh ấy cần phải chọn giữa một đứa em 'hư đốn' và tương lai của cả gia đình. Phó Diễn đã im lặng. Sự im lặng đó chính là sự đồng thuận."
"Khốn nạn..." Tô Nhạc nghiến răng.
"Đúng, khốn nạn thật." Diệp Lan cười nhạt. "Sau khi ca phẫu thuật thành công, chúng tôi vội vàng chạy về nhà. Nhưng đã quá muộn. Phó Vũ đã lịm đi vì mất máu và sốc nhiệt dưới cơn mưa. Phó Diễn đã suy sụp hoàn toàn. Anh ấy bị sốc tâm lý nặng đến mức não bộ tự xóa sạch ký ức về cuộc gọi đó. Anh ấy chỉ nhớ là mình về muộn và thấy em trai đã mất. Tôi đã hèn nhát không nói ra sự thật. Tôi đã để anh ấy sống trong sự dằn vặt mơ hồ thay vì sự thật tàn khốc này."
Diệp Lan nhìn Tô Nhạc, ánh mắt cô đầy sự cầu khẩn:
"Tô Nhạc, Phó Diễn không cố ý. Anh ấy bị tôi thao túng, bị tham vọng của bố anh ấy ép buộc. Anh ấy đã trả giá bằng mười năm sống như một bóng ma, sống để chuộc lỗi với những con vật vì không thể cứu được em trai. Đừng bỏ rơi anh ấy lúc này."
Tô Nhạc đứng dậy, cảm thấy ghê tởm không gian này. Cậu nhìn Diệp Lan bằng ánh mắt khinh miệt:
"Chị nói anh ấy không cố ý? Sự im lặng của anh ấy chính là nhát dao cuối cùng đâm vào Phó Vũ. Chị và anh ấy... hai người thực sự rất xứng đôi đấy. Đều là những kẻ xây dựng thành công trên xác người thân."
Cậu bước ra khỏi căn hộ, cảm thấy thế giới quanh mình sụp đổ hoàn toàn. Người đàn ông mà cậu nghĩ là biểu tượng của sự tử tế, hóa ra lại mang một quá khứ nhơ nhuốc đến thế. Sự tử tế hiện tại của Phó Diễn, liệu có phải chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng để tẩy rửa vết máu trên tay mình?
Tô Nhạc lang thang dưới mưa suốt nhiều giờ đồng hồ. Cậu không biết đi đâu. Căn hộ 301 giờ đây cảm thấy xa lạ, và căn hộ 302 thì giống như một cái bẫy cảm xúc. Cậu tạt vào một quán bar rẻ tiền ở ngoại ô, gọi liên tiếp những ly rượu mạnh. Cậu muốn say, muốn quên đi giọng nói của Phó Vũ, muốn quên đi ánh mắt ấm áp của Phó Diễn khi nhìn cậu tối qua.
Trong cơn say chếnh choáng, cậu rút điện thoại ra. Có hàng trăm cuộc gọi lỡ từ Phó Diễn, và một tin nhắn cuối cùng:
"Tô Nhạc, tôi đang ở sân thượng tòa nhà văn phòng cũ của gia đình. Nơi mà Phó Vũ đã ngã xuống. Tôi đã nhớ lại tất cả rồi. Em nói đúng, tôi không xứng đáng với tình yêu của em. Tôi cũng không xứng đáng được sống dưới cái tên bác sĩ nữa. Tạm biệt em, người hàng xóm lộn xộn của tôi."
Tô Nhạc lập tức tỉnh rượu. Tim cậu đập loạn nhịp vì sợ hãi. Sự ghê tởm lúc nãy bỗng chốc bị thay thế bởi một nỗi sợ mất mát kinh hoàng. Cậu hiểu Phó Diễn, một kẻ khắc kỷ và luôn tự trừng phạt mình như anh, khi sự thật cuối cùng này bị phanh phui, anh sẽ không chọn cách đối mặt, mà sẽ chọn cách tự hủy hoại.
"Đồ ngốc! Đồ khốn khiếp Phó Diễn!"
Tô Nhạc lao ra đường, vẫy một chiếc taxi trong tuyệt vọng.
"Đến tòa nhà Phó gia ở quận 1! Nhanh lên, làm ơn nhanh lên!"
Mưa mỗi lúc một to, biến đường phố thành một dòng sông ánh sáng nhòe nhoẹt. Tô Nhạc run cầm cập, tay siết chặt chiếc điện thoại. Cậu lẩm bẩm cầu nguyện, một điều mà cậu chưa bao giờ làm. Cậu căm ghét những gì Phó Diễn đã làm trong quá khứ, nhưng cậu không thể để anh chết. Không phải như thế này. Không phải khi họ còn chưa cùng nhau dọn dẹp đống đổ nát của cuộc đời mình.
Khi taxi dừng trước tòa nhà, Tô Nhạc thấy xe cứu thương và cảnh sát đã bắt đầu tập trung. Cậu đẩy cửa xe, lao vào bên trong, chạy qua dãy hành lang tối tăm và leo lên những bậc thang dẫn đến sân thượng.
Gió trên cao thổi lồng lộng, quất những hạt mưa lạnh ngắt vào mặt. Giữa không gian mênh mông và đen tối đó, Phó Diễn đang đứng chênh vênh trên mép tường gạch cũ kỹ. Anh không mặc áo khoác, chiếc áo sơ mi trắng sũng nước dán chặt vào cơ thể gầy gò. Trông anh như một cánh chim gãy cánh đang đợi cơn gió cuối cùng để buông xuôi.
"Phó Diễn! Anh đứng lại đó cho tôi!" Tô Nhạc hét lên, giọng cậu bị tiếng gió nuốt chửng một nửa.
Phó Diễn quay đầu lại. Gương mặt anh dưới ánh đèn đường hắt lên từ dưới phố trông như một hồn ma. Đôi mắt anh trống rỗng, không còn một tia hy vọng nào.
"Tô Nhạc... sao em lại đến đây? Đáng lẽ em nên ở nhà, xóa hết ký ức về tôi và đi Paris. Tôi là một kẻ sát nhân, em biết mà."
"Anh không phải sát nhân! Anh là một kẻ ngu ngốc bị tham vọng làm mờ mắt!" Tô Nhạc bước tới một bước, thận trọng. "Phó Diễn, nghe tôi nói đây. Phó Vũ để lại bức thư đó không phải để anh tự sát mười năm sau. Cậu ấy muốn anh sống! Cậu ấy đã tha thứ cho anh ngay từ giây phút cậu ấy viết những dòng chữ đó!"
"Cậu ấy không biết... cậu ấy không biết tôi đã nghe điện thoại mà không cứu..." Phó Diễn cười thê lương, một chân anh đã đưa ra ngoài khoảng không. "Mười năm qua, tôi cứu chữa cho hàng nghìn con vật, tôi tưởng mình đã trả xong nợ. Nhưng hóa ra, cái nợ mạng người thì không bao giờ trả hết được bằng lòng tốt nhỏ nhoi."
"Vậy anh định trả bằng cái chết sao? Anh định để Phó Vũ phải gánh thêm cái chết của anh trên linh hồn cậu ấy sao?" Tô Nhạc gào lên, cậu không còn giữ được bình tĩnh nữa. "Phó Diễn, anh nhìn tôi đi! Anh nói anh yêu tôi, anh nói chúng ta là một đội! Nếu anh nhảy xuống, tôi cũng sẽ nhảy theo. Tôi không đùa đâu! Cuộc đời tôi đã đủ lộn xộn rồi, anh định biến nó thành một vở bi kịch hoàn toàn sao?"
Phó Diễn khựng lại. Anh nhìn xuống cậu thanh niên đang đứng dưới mưa, người đang run rẩy vì lạnh và vì sợ nhưng đôi mắt lại rực lên một ý chí sống mãnh liệt. Trong một khoảnh khắc, hình ảnh của Tô Nhạc chồng lấp lên hình ảnh của Phó Vũ năm đó – cũng là một sự sống rực rỡ cần được bảo vệ.
"Em... em sẽ không làm thế đâu..." Phó Diễn thì thầm.
"Anh thử xem!" Tô Nhạc tiến lên, nắm lấy lan can sắt. "Tôi đã từ bỏ cả Paris vì anh, anh nghĩ tôi tiếc gì cái mạng này nếu không còn anh để làm phiền hằng ngày?"
Sự im lặng bao trùm sân thượng. Chỉ còn tiếng mưa và tiếng tim đập dồn dập của hai con người đang đứng giữa ranh giới sinh tử.
Cuối cùng, đôi vai của Phó Diễn sụp xuống. Anh từ từ bước lùi lại khỏi mép tường, đổ gục xuống sàn thượng sũng nước. Tô Nhạc lao đến, ôm chặt lấy anh. Cậu khóc, anh cũng khóc. Những giọt nước mắt hòa cùng nước mưa, mặn chát và cay đắng.
"Đừng bao giờ làm thế nữa... làm ơn..." Tô Nhạc nức nở, vùi mặt vào ngực anh.
Phó Diễn vòng tay ôm lấy cậu, hơi ấm từ cơ thể Tô Nhạc khiến anh nhận ra mình vẫn còn đang sống.
"Tôi xin lỗi... Tô Nhạc... Tôi xin lỗi..."
Nhưng ngay khi họ tưởng rằng cơn ác mộng đã kết thúc, một luồng ánh sáng chói lòa từ đèn pin của cảnh sát hắt lên. Và phía sau họ, một bóng người bước ra từ lối cửa thoát hiểm.
Là Trương Gia Hào. Hắn cầm trên tay một khẩu súng, gương mặt vặn vẹo trong sự điên loạn.
"Cảm động quá nhỉ? Một vở kịch tình yêu trên xác chết. Nhưng Phó Diễn này, mày nghĩ mày có thể sống thanh thản sau khi đã hủy hoại tao sao? Nếu mày không tự nhảy, thì để tao giúp mày một tay."
Hắn giơ súng lên, nhắm thẳng vào Phó Diễn.
Tiếng súng nổ vang giữa đêm mưa. Một bóng người ngã xuống.