MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCĂN HỘ SỐ 302Chương 10: Trận chiến của những con chữ và kẻ ẩn danh từ đảo quốc

CĂN HỘ SỐ 302

Chương 10: Trận chiến của những con chữ và kẻ ẩn danh từ đảo quốc

2,444 từ · ~13 phút đọc

Thành phố buổi sáng sớm bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt, dường như cũng nhuốm màu u ám của những tin tức chấn động đang lan truyền với tốc độ chóng mặt trên không gian mạng. Chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ, cái tên "Phó Diễn" và "Phòng khám thú y Bình An" đã trở thành từ khóa thịnh hành nhất trên các diễn đàn yêu động vật. Những dòng tiêu đề giật gân như: "Bác sĩ thú y 'sát nhân' trốn chạy từ Singapore đang hành nghề tại trung tâm thành phố?" hay "Sự thật kinh hoàng đằng sau vẻ ngoài lịch lãm của bác sĩ thú y nổi tiếng" kèm theo những tấm ảnh chụp chú sư tử biển trắng nằm bất động trên bàn mổ đã kích động một làn sóng phẫn nộ cực đoan.

Tô Nhạc đứng bên cửa sổ căn hộ 302, nhìn xuống phía dưới đại lộ. Dù chưa đến giờ mở cửa, nhưng trước cổng phòng khám Bình An cách đó vài con phố đã bắt đầu tụ tập những nhóm người quá khích mang theo băng rôn và biểu ngữ. Tiếng loa phóng thanh loáng thoáng vọng lại trong không gian, mang theo những lời nhục mạ nặng nề.

"Phó Diễn, anh đừng nhìn nữa." Tô Nhạc bước đến, nhẹ nhàng kéo rèm cửa lại.

Phó Diễn đang ngồi ở bàn ăn, trước mặt là chiếc máy tính bảng hiển thị hàng nghìn bình luận ác ý. Gương mặt anh không còn vẻ hoảng loạn của đêm qua, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến lạnh người – sự tĩnh lặng của một người lính đã chấp nhận bước vào trận chiến cuối cùng.

"Họ không chỉ tấn công anh, Tô Nhạc. Họ đang đào bới cả những ca bệnh tại đây. Những khách hàng từng rất tin tưởng anh giờ cũng bắt đầu nghi ngờ. Sự nghiệp năm năm gây dựng... có lẽ sẽ tan thành mây khói trong một ngày." Phó Diễn nói, giọng anh khô khốc như tiếng lá rụng.

Tô Nhạc đi vòng ra sau lưng anh, đặt hai tay lên vai anh, siết chặt. Luồng nhiệt từ bàn tay cậu truyền sang lớp áo mỏng, như một lời khẳng định về sự hiện diện không thể lay chuyển.

"Anh nghe em nói đây. Anh đã từng nói với em rằng anh ghét sự lộn xộn, vậy thì bây giờ hãy để biên tập viên này sắp xếp lại mớ lộn xộn này cho anh. Họ có đám đông, họ có những lời dối trá nửa vời, nhưng chúng ta có sự thật. Và quan trọng nhất, chúng ta có nhau."

Tô Nhạc mở laptop của mình ra, đôi mắt rực lên vẻ quyết đoán. Cậu không còn là chàng thanh niên ham vui hay nũng nịu nữa. Lúc này, cậu là một chiến binh truyền thông dày dặn kinh nghiệm.

"Anh cần đưa cho em toàn bộ hồ sơ vụ kiện ở Singapore, cả những tài liệu mật mà anh đã giữ lại để bảo vệ người trợ lý đó. Em sẽ không viết một bài bào chữa yếu ớt. Em sẽ viết một bài giải phẫu sự thật. Chúng ta sẽ dùng chính cái cách họ tấn công anh để đáp trả."

Trong khi Phó Diễn bắt đầu lục tìm lại những tập tài liệu cũ từ đáy hòm, Tô Nhạc bắt đầu thực hiện các cuộc gọi. Cậu liên lạc với Diệp Lan, yêu cầu cô cung cấp danh sách những đồng nghiệp tại Singapore năm đó có thể đứng ra làm chứng. Cậu gọi cho chị Minh ở tòa soạn L'Style, nhờ chị hỗ trợ về mặt kỹ thuật và kiểm chứng nguồn tin.

"Phó Diễn, anh có thấy điều gì lạ không?" Tô Nhạc đột ngột hỏi khi đang lướt qua danh sách các tài khoản mạng xã hội khởi xướng làn sóng tấn công. "Những tài khoản này không phải là 'bot'. Chúng được điều hành bởi những người có kiến thức rất sâu về chuyên môn thú y tại Singapore. Cách họ dùng thuật ngữ y khoa để công kích anh rất chuyên nghiệp. Đây không phải là thủ đoạn của Mode & More. Họ chỉ là những kẻ cơ hội, còn kẻ đứng sau vụ này... là một kẻ thù cá nhân."

Phó Diễn dừng lại trước một cái tên trong hồ sơ: Trương Gia Hào.

"Gia Hào..." Phó Diễn lẩm bẩm. "Anh ta là bác sĩ phó trong ca mổ năm đó. Là người trực tiếp quản lý trợ lý gây mê. Sau vụ việc, anh ta bị đình chỉ công tác một năm vì trách nhiệm quản lý, còn anh thì rời đi. Anh ta luôn cho rằng chính vì anh tự ý nhận hết lỗi về mình nên anh ta mới bị kéo theo vào một vụ bê bối không đáng có."

Tô Nhạc gõ tên Trương Gia Hào lên thanh tìm kiếm. Kết quả hiện ra khiến cậu sững sờ. Gã này hiện đang là cố vấn kỹ thuật cao cấp cho một tập đoàn dược phẩm thú y lớn vừa mới thâm nhập vào thị trường Việt Nam. Và trùng hợp thay, tập đoàn này đang cạnh tranh trực tiếp hợp đồng cung cấp thiết bị cho phòng khám Bình An.

"Lý do không chỉ là báo thù, mà còn là lợi ích kinh tế." Tô Nhạc thốt lên. "Anh ta muốn hạ bệ anh để dọn đường cho công ty của anh ta chiếm lĩnh thị trường."

Đúng lúc đó, điện thoại của Phó Diễn nhận được một email lạ. Tiêu đề chỉ có một chữ: "Nợ". Bên trong là bức ảnh chụp chú sư tử biển trắng trước khi chết, kèm theo dòng chữ: "Mày nghĩ mày có thể bắt đầu lại ở một nơi khác sau khi đã hủy hoại sự nghiệp của người khác sao? Tao sẽ cho mày nếm mùi vị của việc bị cả thế giới quay lưng."

Phó Diễn nhìn bức ảnh, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Ký ức về những ngày tháng tối tăm ở Singapore lại ùa về, nhưng lần này, anh không còn một mình đối mặt với nó.

"Được rồi, Gia Hào. Nếu anh muốn chiến tranh, tôi sẽ cho anh thấy sức mạnh của sự thật." Phó Diễn nói, ánh mắt anh giờ đây lạnh lùng và sắc sảo như những ngày anh còn ở đỉnh cao sự nghiệp.

Cả ngày hôm đó, căn hộ số 302 biến thành một trung tâm tác chiến. Tô Nhạc viết liên tục, từng con chữ như những mũi tên tẩm thuốc độc nhắm vào sự dối trá. Cậu không chỉ minh oan cho Phó Diễn, cậu còn bóc trần sự thật về Trương Gia Hào, về việc gã đã bao che cho sai lầm của cấp dưới ra sao và âm mưu kinh tế hiện tại là gì.

"Anh Diễn, em cần anh quay một đoạn video ngắn." Tô Nhạc nói khi trời đã về chiều. "Không cần kịch bản dài dòng. Chỉ cần anh đứng trước máy quay, nói về lý do anh chọn làm bác sĩ thú y, và nói về chú sư tử biển đó bằng tất cả tình yêu của anh. Hãy để mọi người thấy được con người mà em đang yêu, chứ không phải một hình tượng bác sĩ hoàn hảo."

Phó Diễn đứng trước ống kính điện thoại của Tô Nhạc. Ban đầu anh có chút ngượng ngùng, nhưng khi nhìn vào đôi mắt khích lệ của cậu, anh bắt đầu nói. Anh nói về Phó Vũ – người em trai đã mất, về ước mơ được tự do của hai anh em. Anh nói về những giọt nước mắt anh đã rơi khi chú sư tử biển kia ngừng thở. Anh không cầu xin sự tha thứ, anh chỉ xin một cơ hội để sự thật được lên tiếng.

"Tôi là Phó Diễn. Tôi không phải là một vị thánh không có sai lầm. Nhưng tôi là một bác sĩ chưa bao giờ từ bỏ bất kỳ mạng sống nào chỉ vì danh tiếng cá nhân."

Đoạn video được đăng tải lên trang cá nhân của Tô Nhạc và sau đó được các trang tin lớn của giới thời trang và động vật chia sẻ lại. Với uy tín của một biên tập viên L'Style, bài viết của Tô Nhạc nhanh chóng tạo ra một luồng dư luận đối lập.

Tuy nhiên, đỉnh điểm của trận chiến diễn ra vào lúc tám giờ tối.

Một nhóm người quá khích đã vượt qua hàng rào bảo vệ, bắt đầu dùng gạch đá ném vào cửa kính phòng khám Bình An. Tiếng kính vỡ loảng xoảng, tiếng la hét vang dội cả khu phố. Y tá trực điện thoại báo tin trong tiếng khóc nức nở:

"Bác sĩ Phó ơi, họ định xông vào khu nội trú của các bé thú cưng! Chúng em không cản được nữa rồi!"

Phó Diễn bật dậy, vơ lấy chìa khóa xe.

"Ở nhà đi, Tô Nhạc! Nơi đó nguy hiểm lắm!"

"Không bao giờ!" Tô Nhạc chặn cửa lại, ánh mắt cậu bùng lên một ngọn lửa mà Phó Diễn chưa từng thấy. "Anh nghĩ em sẽ để anh đi một mình vào cái đám đông hung hãn đó sao? Đi thôi, bác sĩ của em. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó."

Khi họ đến phòng khám, cảnh tượng thật kinh hoàng. Khói từ những quả pháo sáng bốc lên nghi ngút. Đám đông khoảng hơn năm mươi người đang la hét, cố gắng đẩy đổ cánh cửa cuốn. Phó Diễn bước xuống xe, dáng người cao lớn của anh đứng sững giữa ánh đèn pha xe hơi, trông như một vị thần hộ mệnh đang nổi giận.

"Tất cả dừng lại!" Anh gầm lên, giọng nói vang dội át cả tiếng ồn ào.

Đám đông khựng lại. Một vài kẻ bắt đầu la ó:

"Đồ giết thú! Cút khỏi đây đi! Đừng để mày làm chết thêm con vật nào nữa!"

Phó Diễn không lùi bước. Anh đi thẳng về phía đám đông, mỗi bước chân đều chứa đựng sự vững chãi của mười lăm năm trong nghề y.

"Các người nói tôi làm chết thú? Vậy hãy nhìn vào những con vật đang nằm phía sau cánh cửa kia đi! Chúng đang cần sự yên tĩnh để hồi phục! Nếu các người thực sự yêu động vật, hãy tránh ra để tôi vào cứu chữa cho chúng! Còn nếu các người ở đây chỉ để trút giận một cách vô tri, thì cứ nhắm vào tôi đây này!"

Tô Nhạc đứng ngay bên cạnh anh, giơ chiếc điện thoại đang phát trực tiếp lên cao.

"Chào mọi người, tôi là Tô Nhạc từ tạp chí L’Style. Hiện tại tôi đang quay phim trực tiếp hành động phá hoại tài sản và đe dọa mạng sống sinh vật của các vị. Cảnh sát đang trên đường đến. Toàn bộ bằng chứng về việc các vị được thuê bởi tập đoàn dược phẩm của Trương Gia Hào để đến đây gây rối đã được chúng tôi thu thập đầy đủ."

Hai chữ "Trương Gia Hào" và "được thuê" khiến đám đông bắt đầu dao động. Một số kẻ bắt đầu lảng tránh ống kính. Sự lộn xộn của đám đông bắt đầu tan rã trước sự điềm tĩnh của Phó Diễn và sự sắc sảo của Tô Nhạc.

Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ đằng xa. Đám đông nhanh chóng giải tán, chỉ để lại những đống gạch đá và những mảnh kính vỡ vụn.

Phó Diễn lao vào bên trong. Anh không kiểm tra thiệt hại về cơ sở vật chất, mà chạy thẳng đến khu nội trú. Chú chó Golden mà anh vừa phẫu thuật tuần trước đang run rẩy vì tiếng động mạnh. Anh quỳ xuống, ôm lấy nó, thì thầm những lời vỗ về.

Tô Nhạc đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng đó, cậu thấy tim mình thắt lại vì xúc động. Một người đàn ông có thể bị cả thế giới phỉ nhổ, nhưng anh vẫn sẽ quỳ xuống để an ủi một con vật đang sợ hãi. Đó chính là sự tử tế thuần khiết nhất mà cậu hằng tôn thờ.

Đêm hôm đó, sau khi cảnh sát đã lấy xong lời khai và hiện trường đã được thu dọn sơ bộ, Phó Diễn và Tô Nhạc ngồi bệt xuống sàn phòng khám dính đầy bụi than.

"Cảm ơn em, Tô Nhạc. Nếu không có bài viết và sự dũng cảm của em, có lẽ anh đã gục ngã thật rồi." Phó Diễn tựa đầu vào vai cậu, hơi thở mệt mỏi nhưng thanh thản.

"Chúng ta là một đội mà, bác sĩ." Tô Nhạc khẽ cười, dùng chiếc khăn ướt lau vệt bụi trên trán anh. "Và anh biết không, bài viết của em vừa đạt một triệu lượt xem. Sáng mai, sự thật về Trương Gia Hào sẽ tràn ngập khắp các mặt báo. Anh ta sẽ phải trả giá cho những gì đã làm ở Singapore và ở đây."

Phó Diễn nhìn quanh phòng khám tan hoang, rồi nhìn vào đôi mắt rạng rỡ của Tô Nhạc. Anh chợt nhận ra rằng, đôi khi sự đổ nát lại là khởi đầu cho một sự xây dựng vững chắc hơn. Anh không còn là bác sĩ thú y đơn độc trong cái kén kỷ luật của mình nữa. Anh đã có một người đồng hành, một "biên tập viên cuộc đời" tuyệt vời nhất.

"Tô Nhạc... sau chuyện này, em có còn muốn sang Paris không?" Phó Diễn đột ngột hỏi.

Tô Nhạc ngẩn người, rồi cậu ôm lấy cổ anh, thì thầm:

"Paris có thể đợi. Nhưng căn phòng 301 và 302 cần được đập thông để thành một căn hộ lớn hơn cho chúng ta và Mập, anh thấy sao?"

Phó Diễn cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. Anh bế bổng cậu lên giữa sảnh phòng khám, mặc kệ những mảnh kính vỡ dưới chân.

Nhưng cuộc đời không bao giờ chỉ có những chiến thắng ngọt ngào. Ở một góc tối nào đó, Trương Gia Hào đang nhìn vào màn hình máy tính, gương mặt vặn vẹo vì căm hận.

"Mày nghĩ mày đã thắng sao, Phó Diễn? Mày quên rằng tao vẫn còn giữ một thứ. Thứ mà ngay cả Tô Nhạc cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho mày nếu cậu ta biết được."

Gã nhấn chuột vào một thư mục được đặt mật khẩu tên là: "Đêm cuối cùng của Phó Vũ".

Bí mật thực sự về cái chết của em trai Phó Diễn, dường như vẫn còn một chương đen tối mà chính Phó Diễn cũng chưa hề biết tới.