MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCĂN HỘ SỐ 302Chương 9: Bóng ma Singapore và những vết rạn đầu tiên

CĂN HỘ SỐ 302

Chương 9: Bóng ma Singapore và những vết rạn đầu tiên

2,491 từ · ~13 phút đọc

Cơn mưa đêm bắt đầu nặng hạt, gõ liên hồi vào mặt kính cửa sổ của căn hộ số 302, tạo nên những âm thanh lộp bộp đầy bất an. Trong ánh đèn vàng dịu của phòng khách, Phó Diễn đang tỉ mỉ rót hai ly sữa nóng, hơi nước bốc lên mang theo mùi thơm ngọt ngào, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của tin nhắn đang hiển thị trên màn hình điện thoại của Tô Nhạc.

Tô Nhạc ngồi bất động trên sofa, đôi mắt dán chặt vào dòng chữ: "Hãy hỏi bác sĩ của cậu xem, tại sao anh ta lại rời khỏi Singapore năm đó?". Cảm giác bất an giống như một loài dây leo, từ từ quấn chặt lấy tim cậu. Cậu ngẩng lên nhìn bóng lưng của Phó Diễn – người đàn ông vừa mới dùng cả thế giới của mình để bảo vệ cậu trên bàn tiệc thượng lưu. Anh trông vẫn kiên cố như một pháo đài, nhưng tin nhắn kia lại khẳng định pháo đài ấy được xây trên một nền móng đầy vết nứt.

"Sữa của em đây. Uống đi cho ấm, đêm nay có vẻ sẽ lạnh đấy." Phó Diễn đặt ly sữa xuống bàn, khẽ xoa đầu Tô Nhạc bằng bàn tay ấm áp.

Tô Nhạc giật mình, vội vã lật úp điện thoại xuống. Cậu nặn ra một nụ cười gượng gạo, đón lấy ly sữa:

"Cảm ơn anh. Anh... anh Diễn này, hồi ở Singapore, anh làm việc ở bệnh viện nào thế? Anh chưa bao giờ kể sâu về thời gian đó với em cả."

Đôi bàn tay đang cầm tách trà của Phó Diễn khựng lại trong tích tắc. Một khoảnh khắc rất nhỏ, chỉ đủ để một người nhạy cảm như Tô Nhạc nhận ra sự biến đổi trong nhịp thở của anh. Phó Diễn nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ, giọng nói trở nên trầm đục:

"Chuyện ở Singapore... cũng không có gì đặc biệt. Đó là một bệnh viện đa khoa thú y lớn. Công việc áp lực, mọi thứ đều phải vận hành như một cỗ máy. Anh không hợp với không khí ở đó nên mới chọn về đây mở phòng khám riêng. Sao tự nhiên em lại hỏi vậy?"

"À, không có gì. Em chỉ chợt tò mò thôi. Vì Diệp Lan nói anh từng rất nổi tiếng ở đó."

Tô Nhạc nói dối. Cậu cảm thấy tội lỗi khi phải che giấu sự nghi ngờ của mình, nhưng sự im lặng lảng tránh của Phó Diễn lại càng làm dấy lên nỗi sợ hãi trong lòng cậu. Đêm đó, khi Phó Diễn đã chìm vào giấc ngủ sâu sau một ngày dài kiệt sức, Tô Nhạc lặng lẽ ngồi dậy. Cậu mang laptop vào phòng tắm, đóng cửa lại và bắt đầu tìm kiếm những từ khóa mà cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tra cứu: "Phó Diễn", "Singapore", "Bác sĩ thú y", "Bê bối y tế".

Những trang kết quả đầu tiên hiện ra với những thành tích rực rỡ: Các bài báo khoa học, những giải thưởng danh giá. Nhưng khi Tô Nhạc kiên trì lật sang trang thứ mười của công cụ tìm kiếm, một tiêu đề cũ từ một tờ báo lá cải địa phương ở Singapore cách đây ba năm đập vào mắt cậu: "Linh vật quốc gia hay sự ngạo mạn của bác sĩ trẻ? Cái chết của chú sư tử biển trắng tại công viên hải dương".

Tim Tô Nhạc đập thình thịch. Cậu nhấn vào bài báo. Nội dung kể về một chú sư tử biển cực kỳ quý hiếm – linh vật của một chiến dịch bảo tồn – đã chết trên bàn phẫu thuật do một sai lầm trong chẩn đoán liều lượng thuốc gây mê. Bác sĩ chính của ca mổ đó là một người trẻ tuổi đầy triển vọng đến từ Việt Nam. Tên anh ta được viết tắt là P.D.

Bài báo không đưa ra kết luận cuối cùng của tòa án, nhưng nó nhắc đến việc vị bác sĩ đó đã lặng lẽ rời khỏi Singapore ngay sau khi vụ việc bị dập tắt bởi sức ảnh hưởng của một gia tộc lớn.

Tô Nhạc cảm thấy như có ai đó vừa rút cạn không khí trong phòng tắm. P.D? Phó Diễn? Sự ngạo mạn? Những từ ngữ đó không hề giống với người đàn ông đang ngủ say ngoài kia. Nhưng sự trùng hợp về thời gian và địa điểm khiến cậu không thể không suy nghĩ. Phải chăng đây chính là lý do bố anh nói anh "trốn chạy"?

Sáng hôm sau, Tô Nhạc thức dậy với đôi mắt thâm quầng. Cậu không thể nhìn thẳng vào mắt Phó Diễn khi anh chuẩn bị bữa sáng cho cậu. Sự tử tế của anh giờ đây lại khiến cậu thấy nặng nề.

"Hôm nay em có vẻ mệt. Hay là xin nghỉ một buổi đi?" Phó Diễn lo lắng hỏi khi thấy Tô Nhạc cứ thẫn thờ cầm chiếc thìa khuấy bát cháo.

"Không sao, em có một buổi phỏng vấn quan trọng. Em đi trước nhé."

Tô Nhạc lao ra khỏi nhà, nhưng điểm đến của cậu không phải tòa soạn. Cậu hẹn gặp Diệp Lan tại một quán cà phê vắng vẻ. Diệp Lan xuất hiện với vẻ ngoài vẫn thanh lịch nhưng đôi mắt lộ rõ sự bất an khi thấy Tô Nhạc chủ động tìm mình.

"Chị Diệp Lan, hãy nói cho tôi sự thật." Tô Nhạc đặt chiếc điện thoại có trang báo cũ lên bàn. "Chuyện gì đã xảy ra với chú sư tử biển đó? P.D có phải là Phó Diễn không?"

Diệp Lan nhìn vào màn hình, mặt cô tái nhợt đi. Cô thở dài, tay run rẩy cầm tách cà phê:

"Cậu đã tìm thấy nó rồi sao? Tôi đã hy vọng chuyện này sẽ mãi mãi nằm lại ở Singapore."

"Vậy là đúng?" Tô Nhạc cảm thấy cổ họng mình khô khốc.

"Đúng, đó là Phó Diễn." Diệp Lan nhắm mắt lại như muốn lẩn tránh ký ức. "Nhưng mọi chuyện không đơn giản như báo chí viết. Ca phẫu thuật đó cực kỳ phức tạp. Phó Diễn là người duy nhất dám thực hiện nó khi tất cả các bác sĩ khác đều từ chối vì sợ làm hỏng danh tiếng. Anh ấy đã thức trắng ba đêm để nghiên cứu phác đồ. Nhưng vào phút chót, trợ lý gây mê – một người có quan hệ với giám đốc bệnh viện – đã nhầm lẫn nồng độ. Phó Diễn đã đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình để bảo vệ ê-kíp. Anh ấy không bào chữa, không giải thích. Anh ấy chấp nhận rời đi trong sự sỉ nhục để giữ cho gia đình mình không bị lôi vào vụ kiện tụng của chính phủ Singapore."

Tô Nhạc bàng hoàng. Một lần nữa, Phó Diễn lại chọn cách hy sinh bản thân mình. Một lần nữa, anh lại dùng sự im lặng và kỷ luật để trừng phạt chính mình vì những sai lầm mà anh vốn dĩ có thể đổ lỗi cho kẻ khác.

"Tại sao anh ấy không nói với tôi?" Tô Nhạc nghẹn ngào.

"Vì anh ấy sợ cậu sẽ nhìn anh ấy như một kẻ thất bại." Diệp Lan nhìn thẳng vào Tô Nhạc. "Phó Diễn là người có lòng tự trọng cực kỳ cao. Anh ấy coi cái chết của mọi bệnh nhân dưới tay mình là một món nợ máu. Chuyện của em trai anh ấy, và chuyện ở Singapore... chúng là những vết thương chồng chéo khiến anh ấy luôn cảm thấy mình không xứng đáng được hạnh phúc. Tô Nhạc, nếu cậu thực sự yêu anh ấy, hãy vờ như không biết. Đừng chạm vào vết sẹo đó nữa."

Tô Nhạc rời quán cà phê với tâm trạng rối bời. Cậu lang thang trên phố, những lời của Diệp Lan và những dòng chữ trên báo cứ quay cuồng trong đầu. Cậu yêu sự tử tế của anh, nhưng cậu cũng đau đớn khi nhận ra anh đang sống trong một cái kén của sự dằn vặt.

Thế nhưng, kẻ gửi tin nhắn ẩn danh không muốn để cậu yên.

Khi Tô Nhạc về đến tòa soạn, cậu thấy trên bàn làm việc của mình là một xấp ảnh. Đó là ảnh chụp Phó Diễn đang gặp gỡ một người đàn ông lạ mặt tại một công viên vắng vẻ vào tuần trước. Trong ảnh, người đàn ông đó đưa cho Phó Diễn một phong bì dày.

Lại là một sự nghi ngờ mới. Người đàn ông đó là ai? Tại sao Phó Diễn lại gặp ông ta bí mật?

Tô Nhạc cảm thấy như mình đang đứng giữa một mê cung của những bí mật. Cậu không thể nghe theo lời Diệp Lan là "vờ như không biết". Sự minh bạch là nền tảng của tình yêu, và cậu không muốn yêu một "hình tượng" mà anh dựng lên, cậu muốn yêu con người thật của anh – cả những vầng hào quang lẫn những góc khuất đầy bùn đất.

Tối hôm đó, Tô Nhạc không nấu cơm. Cậu ngồi chờ Phó Diễn trong bóng tối của căn hộ 302. Khi Phó Diễn mở cửa bước vào, anh ngạc nhiên khi thấy không gian im lìm.

"Tô Nhạc? Em chưa nấu cơm sao? Để anh làm..."

"Đừng làm nữa, Phó Diễn." Tô Nhạc bật đèn lên. Ánh sáng đột ngột khiến cả hai đều chói mắt. Cậu đặt xấp ảnh và trang báo lên bàn. "Chúng ta cần nói chuyện. Thật lòng. Một lần thôi."

Phó Diễn nhìn vào những thứ trên bàn. Gương mặt anh biến đổi từ ngạc nhiên sang bàng hoàng, và cuối cùng là một sự lạnh lẽo đáng sợ. Anh không giải thích ngay, mà chỉ lặng lẽ cởi áo khoác, treo lên giá.

"Em đã đi gặp Diệp Lan sao?" Giọng anh không còn chút ấm áp nào, nó giống như tiếng gió thổi qua kẽ đá.

"Phải. Em đã biết về Singapore. Và em cũng muốn biết người đàn ông trong ảnh này là ai. Tại sao anh lại giấu em mọi thứ? Anh có coi em là bạn đời của anh không, hay chỉ là một người qua đường tình cờ biết được những mảnh nhỏ trong đời anh?"

Phó Diễn bước tới, đối diện với Tô Nhạc. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân, nhưng Tô Nhạc cảm thấy như có một vực thẳm đang mở ra.

"Tô Nhạc, có những thứ em không cần phải biết. Biết chỉ khiến em thêm mệt mỏi và thất vọng về tôi thôi."

"Tôi không sợ mệt mỏi! Tôi sợ sự lừa dối!" Tô Nhạc hét lên, nước mắt bắt đầu rơi. "Tôi đã từ bỏ Paris vì anh. Tôi đã đứng lên chống lại cả một tập đoàn vì anh. Cái tôi cần là một người đàn ông dám cùng tôi chia sẻ mọi gánh nặng, chứ không phải một vị thánh lúc nào cũng muốn gánh hết tội lỗi về mình!"

Phó Diễn cười lạnh, một nụ cười đầy sự tự giễu:

"Em nghĩ em hiểu tôi sao? Em thấy tôi tử tế, tôi chuyên nghiệp, tôi ngầu? Không, Tô Nhạc. Tôi là một kẻ đã gián tiếp giết chết em trai mình. Tôi là một bác sĩ đã làm chết linh vật của một quốc gia. Và người đàn ông trong ảnh đó... ông ta là thám tử tư mà tôi thuê để theo dõi những kẻ đã hại em ở tòa soạn. Tôi dùng tiền, dùng quan hệ bẩn thỉu để bảo vệ em. Tôi không trong sạch như em nghĩ đâu!"

Phó Diễn tiến sát lại, bóp chặt lấy bả vai Tô Nhạc, hơi thở của anh mang theo sự uất nghẹn:

"Tôi là một mớ hỗn độn hơn cả cái phòng ngủ của em đấy! Em có còn muốn yêu một kẻ như vậy không?"

Tô Nhạc sững sờ. Cậu không sợ hãi vì sự thật, cậu đau lòng vì cái cách Phó Diễn đang tự hủy hoại mình trước mặt cậu. Cậu vươn tay lên, tát mạnh vào mặt Phó Diễn một cái.

Tiếng "chát" vang vọng trong căn phòng. Phó Diễn sững người, đầu hơi nghiêng sang một bên.

"Anh tỉnh lại đi!" Tô Nhạc nức nở. "Anh nghĩ anh là ai mà có quyền quyết định xem tôi có nên thất vọng về anh hay không? Tôi yêu anh, không phải vì anh hoàn hảo. Tôi yêu anh vì anh là người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình có một gia đình giữa cái thành phố này. Nếu anh không trong sạch, thì tôi sẽ cùng anh nhuốm bùn. Nếu anh có tội, tôi sẽ cùng anh trả giá. Nhưng xin anh, đừng bao giờ đẩy tôi ra xa bằng sự cao thượng giả tạo đó nữa!"

Phó Diễn nhìn Tô Nhạc, đôi mắt anh dần mất đi sự sắc lạnh, thay vào đó là một sự tan vỡ hoàn toàn. Anh quỳ thụp xuống sàn nhà, vùi mặt vào đôi bàn tay, những tiếng nức nở kìm nén bấy lâu vỡ òa ra.

Tô Nhạc cũng quỳ xuống, ôm lấy anh từ phía sau. Hai con người, giữa căn hộ số 302, trong một đêm mưa bão, cuối cùng đã lột bỏ hết những lớp vỏ bọc để đối diện với nhau trong trạng thái trần trụi nhất của linh hồn.

"Em ở đây... em sẽ không đi đâu cả." Tô Nhạc thì thầm, vùi mặt vào lưng anh.

Dần dần, tiếng khóc của Phó Diễn nhỏ lại. Anh xoay người lại, ôm chặt lấy Tô Nhạc như thể sợ cậu sẽ biến mất nếu anh nới lỏng vòng tay.

"Tôi xin lỗi... tôi thực sự rất sợ mất em."

"Anh sẽ không mất em. Nhưng anh phải hứa, từ nay về sau, dù là chuyện tốt hay xấu, chúng ta đều phải cùng nhau gánh vác."

Họ ngồi đó trên sàn nhà, giữa đống ảnh và báo chí vương vãi. Sự kỷ luật của Phó Diễn đã sụp đổ, nhưng trên đống tro tàn đó, một thứ tình cảm mới, bền bỉ và thực tế hơn đang bắt đầu mọc mầm.

Tuy nhiên, khi bình minh bắt đầu ló rạng, một sự cố mới lại xảy ra. Điện thoại của Phó Diễn rung lên liên hồi. Là y tá ở phòng khám.

"Bác sĩ Phó! Có người đã tung tin về vụ việc Singapore lên các trang mạng xã hội của phòng khám. Hiện tại có rất nhiều người đang kéo đến đòi trả thú cưng và yêu cầu anh đóng cửa. Thậm chí... có kẻ đã ném đá vỡ cửa kính phòng khám rồi!"

Phó Diễn nhìn Tô Nhạc. Lần này, anh không còn đơn độc.

"Chuẩn bị đi, Tô Nhạc. Chúng ta có một trận chiến mới rồi."

Tô Nhạc lau nước mắt, đứng dậy và chìa tay ra cho anh.

"Để biên tập viên này viết cho anh một bài đáp trả 'chấn động' nhất nhé?"