MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCĂN HỘ SỐ 302Chương 8: Ánh đèn phù hoa và bóng tối sau lưng

CĂN HỘ SỐ 302

Chương 8: Ánh đèn phù hoa và bóng tối sau lưng

2,535 từ · ~13 phút đọc

Sự tĩnh lặng ngọt ngào của căn hộ số 302 vừa mới chớm nở đã bị xé toạc bởi sự hiện diện của người đàn ông lạ mặt. Hắn đứng đó, trong bộ vest đen cắt may tinh xảo, nụ cười trên môi mang theo vẻ lạnh lẽo của kẻ nắm thóp người khác. Những lời hắn vừa thốt ra như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thực tại vốn đang tràn ngập ánh hồng của đôi tình nhân trẻ.

Phó Diễn nheo mắt, bản năng của một người từng sống trong nhung lụa và những cuộc đấu đá quyền lực của gia tộc trỗi dậy. Anh không lùi lại, mà tiến lên nửa bước, che chắn một phần cơ thể Tô Nhạc phía sau mình. Ánh mắt anh sắc lẹm như dao mổ, nhìn xoáy vào gã khách không mời.

"Mode & More chưa bao giờ học được cách chấp nhận thất bại một cách lịch sự sao?" Phó Diễn lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đựng sự đe dọa rõ rệt.

Gã đàn ông, người tự giới thiệu là đại diện pháp lý của tập đoàn đối thủ, khẽ nhếch môi:

"Bác sĩ Phó, tôi biết anh rất giỏi về công nghệ. Nhưng trong thế giới của người trưởng thành, chân lý đôi khi không nằm ở những dòng mã nguồn, mà nằm ở chỗ ai là người nắm giữ phương tiện truyền thông. Chúng tôi có những bằng chứng cho thấy dữ liệu anh dùng để minh oan cho cậu Tô đây đã bị can thiệp. Dù nó là thật hay giả, chỉ cần chúng tôi tung ra một chiến dịch truyền thông bẩn, danh tiếng của L’Style và cá nhân Tô Nhạc sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi phiên tòa nào đó kịp diễn ra."

Tô Nhạc cảm thấy lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi. Cậu biết giới thời trang là một vũng bùn lầy, nơi mà sự thật đôi khi chỉ là thứ yếu so với dư luận. Cậu siết chặt vạt áo của Phó Diễn, cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi từ anh.

"Các người muốn gì?" Tô Nhạc lên tiếng, giọng cậu có chút rung nhưng đầy kiên định.

"Rất đơn giản. Hãy từ bỏ vị trí tại L’Style và chuyển sang làm việc cho chúng tôi. Một biên tập viên tài năng như cậu không nên chết chìm cùng một tờ tạp chí đang xuống dốc. Ngoài ra..." Gã liếc nhìn Phó Diễn, "Chúng tôi biết gia đình anh đang gây áp lực lên phòng khám Bình An. Nếu cậu Tô hợp tác, chúng tôi có thể giúp phòng khám của anh Phó đây trở nên 'bất khả xâm phạm' trước những rắc rối pháp lý từ phía gia đình anh."

Một sự trao đổi đầy mùi vị bẩn thỉu. Phó Diễn siết chặt nắm tay. Anh biết bố mình có thể làm đến mức nào, và anh cũng biết Mode & More không hề đùa giỡn. Tuy nhiên, trước khi anh kịp lên tiếng khước từ, gã đàn ông đã đặt lên bàn một tấm thiệp mời mạ vàng sang trọng.

"Tối mai, tại khách sạn Grand Plaza sẽ diễn ra buổi tiệc từ thiện của giới thượng lưu. Giám đốc của chúng tôi muốn gặp hai người ở đó để thảo luận kỹ hơn. Nếu không đến... chúng tôi sẽ coi đó là lời từ chối và bắt đầu chiến dịch vào sáng ngày kia."

Khi cánh cửa đóng lại, Tô Nhạc ngã ngồi xuống sofa. Chú mèo Mập dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng, nó không chạy nhảy nữa mà lặng lẽ rúc vào lòng cậu.

"Phó Diễn... tôi xin lỗi. Lại là tôi kéo anh vào rắc rối này."

Phó Diễn đi đến bên cạnh, anh không ngồi xuống mà cúi người ôm lấy cả Tô Nhạc và chú mèo nhỏ vào lòng.

"Ngốc ạ. Không phải cậu kéo tôi vào, mà là họ đang dùng tôi để uy hiếp cậu. Chúng ta là một đội, nhớ chứ? Ngày mai, chúng ta sẽ đi."

Tô Nhạc ngước lên, lo lắng:

"Nhưng đó là thế giới của anh, không phải của tôi. Tôi sợ mình sẽ làm hỏng chuyện."

Phó Diễn khẽ hôn lên trán cậu:

"Có tôi ở đó. Cậu chỉ việc là chính mình. Một Tô Nhạc rực rỡ và lộn xộn, đó mới là thứ khiến họ sợ hãi nhất."

Tối hôm sau, thành phố khoác lên mình lớp áo bào lộng lẫy bằng hàng vạn ánh đèn màu. Khách sạn Grand Plaza sừng sững giữa trung tâm, trông như một tòa lâu đài pha lê. Những chiếc xe siêu sang nối đuôi nhau dừng trước thảm đỏ, nơi các quý ông trong bộ Tuxedo và những quý cô trong váy áo dạ hội lướt qua dưới ánh đèn flash liên tục của cánh báo chí.

Phó Diễn bước ra khỏi chiếc xe đen quen thuộc. Anh mặc một bộ suit màu xanh navy sẫm, sơ mi trắng không thắt cà vạt nhưng cài khuy cổ tinh tế, toát lên vẻ cao sang của một công tử nhà giàu vốn đã ngấm vào máu thịt. Ngay sau anh là Tô Nhạc.

Để chuẩn bị cho buổi tiệc này, Phó Diễn đã đích thân đưa Tô Nhạc đi chọn đồ. Cậu mặc một bộ vest màu đỏ rượu vang, chất liệu nhung tăm nhẹ, phá cách và đầy chất nghệ sĩ đúng như tính cách của mình. Dù vẫn còn chút lúng túng khi bước trên thảm đỏ, nhưng cái nắm tay siết chặt của Phó Diễn đã giúp cậu bình tâm lại.

Ngay khi bước vào sảnh chính, Phó Diễn đã trở thành tâm điểm của những ánh nhìn. Tiếng xì xào vang lên khắp nơi:

"Đó chẳng phải là cậu cả nhà họ Phó sao? Nghe nói cậu ta bỏ nhà đi làm bác sĩ thú y cơ mà?"

"Người đi bên cạnh là ai thế? Nhìn không giống người trong giới kinh doanh."

Tô Nhạc nghe thấy tất cả. Cậu cảm nhận được một bức tường ngăn cách vô hình nhưng cực kỳ dày đặc giữa cậu và những người đang đứng đây. Những nụ cười xã giao, những câu chuyện về tỉ giá hối đoái, những món trang sức trị giá bằng cả căn hộ của cậu... tất cả khiến cậu thấy mình lạc lõng vô cùng.

Đúng lúc đó, một giọng nói sắc mỏng vang lên từ phía sau:

"Chào anh họ. Không ngờ anh lại hạ mình đến dự một buổi tiệc phù phiếm như thế này."

Phó Diễn quay lại, gương mặt anh trở nên lạnh băng. Đó là Phó Trạch, em họ của anh, người đang được ông nội hết mực tin tưởng giao phó một phần bệnh viện gia đình. Phó Trạch nhìn Tô Nhạc bằng ánh mắt khinh miệt, quét từ đầu đến chân.

"Và đây là... thú cưng mới của anh sao? Gu của anh dạo này có vẻ hơi 'bình dân' quá nhỉ?"

Tô Nhạc cảm thấy máu trong người sôi lên. Cậu định đáp trả, nhưng Phó Diễn đã tiến lên một bước. Anh không to tiếng, chỉ dùng tông giọng trầm đều đặc trưng:

"Phó Trạch, đẳng cấp của một người không nằm ở bộ đồ họ mặc hay những người họ quen, mà nằm ở việc họ có đủ liêm sỉ để không can thiệp vào cuộc sống của người khác hay không. Cậu nên học cách quản lý tốt những dự án đang thua lỗ của mình trước khi quan tâm đến bạn đời của tôi."

Hai chữ "bạn đời" thốt ra khiến cả Phó Trạch và Tô Nhạc đều sững sờ. Phó Trạch nghiến răng, định nói gì đó thêm thì bị tiếng chuông báo hiệu buổi tiệc bắt đầu cắt ngang.

Phó Diễn kéo Tô Nhạc về phía góc khuất của ban công, nơi có gió đêm thổi lồng lộng để giải tỏa bớt không khí ngột ngạt.

"Anh... anh vừa nói gì cơ? Bạn đời?" Tô Nhạc lắp bắp, hai má đỏ bừng không biết do rượu hay do lời nói của anh.

Phó Diễn nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm dưới ánh trăng:

"Tôi nói sai sao? Hay cậu vẫn chỉ muốn là 'người hàng xóm' thôi?"

Tô Nhạc mỉm cười, lòng tràn ngập cảm giác ngọt ngào đến lịm người. Cậu dựa vào lan can, nhìn xuống dòng xe cộ nhỏ xíu bên dưới:

"Phó Diễn, anh có biết là đứng ở đây, tôi mới thấy khoảng cách giữa chúng ta xa đến thế nào không? Anh sinh ra đã thuộc về nơi này, còn tôi... tôi chỉ là một kẻ lộn xộn tình cờ va vào đời anh."

"Khoảng cách duy nhất giữa chúng ta là khoảng cách giữa hai căn hộ 301 và 302 thôi, Tô Nhạc." Phó Diễn xoay người cậu lại, đối diện với mình. "Nơi này rực rỡ nhưng nó không có thực chất. Nó lạnh lẽo và giả dối. Tôi chọn cậu vì cậu thực, vì cậu mang lại cho tôi cảm giác của một con người chứ không phải một con robot y tế."

Đúng lúc đó, một người đàn ông lớn tuổi bước ra từ bóng tối của ban công. Đó chính là ông Phó – bố của anh. Ông nhìn hai người với ánh mắt phức tạp, không còn sự giận dữ bộc phát như ở phòng khám, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ.

"Hai đứa đi theo ta. Giám đốc của Mode & More đang đợi ở phòng VIP."

Phòng VIP nằm ở tầng cao nhất, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên dưới. Ngồi bên trong là một người phụ nữ quyền lực, bà Sophia – người đứng đầu Mode & More khu vực Châu Á. Bà ta nhấp một ngụm rượu vang, mắt không rời khỏi Tô Nhạc.

"Chào cậu Tô Nhạc. Tôi đã theo dõi sự nghiệp của cậu. Cậu rất có tiềm năng. Nhưng sự tử tế của cậu đang đặt sai chỗ. Phó Diễn không thể bảo vệ cậu mãi được trước những thế lực muốn nuốt chửng cậu."

Ông Phó ngồi xuống ghế chủ tọa, giọng ông đều đều:

"Mode & More đã đưa ra một lời đề nghị mà ta thấy là có lợi cho cả đôi bên. Phó Diễn, nếu con đồng ý về quản lý dự án y tế mới của tập đoàn chúng ta phối hợp với Mode & More, họ sẽ xóa bỏ toàn bộ những 'bằng chứng' về vụ bê bối của Tô Nhạc. Cậu ấy cũng sẽ có một vị trí vững chắc tại tạp chí của họ. Đây là cách tốt nhất để bảo vệ danh dự của cả hai."

Tô Nhạc nhìn Phó Diễn. Cậu biết đây là cái bẫy. Họ muốn dùng cậu để ép Phó Diễn quay về con đường mà anh đã từ bỏ. Họ muốn bẻ gãy đôi cánh của anh bằng cách dùng người anh yêu làm con tin.

Căn phòng rơi vào im lặng cực độ. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc. Phó Diễn đan chặt tay mình vào tay Tô Nhạc. Anh nhìn thẳng vào bố mình, rồi nhìn sang bà Sophia.

"Sự tử tế không phải là một món hàng để trao đổi," Phó Diễn lên tiếng, giọng anh đanh thép như thép nguội. "Các người nghĩ rằng dùng danh tiếng của Tô Nhạc để uy hiếp tôi là một bước đi thông minh? Sai rồi. Các người đã đánh giá thấp sự lộn xộn của chúng tôi."

Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại, bật một đoạn ghi âm.

Đó là cuộc đối thoại giữa đại diện pháp lý của Mode & More và họ tại căn hộ 302 hôm qua. Mọi lời đe dọa, mọi thỏa thuận bẩn thỉu đều được ghi lại rõ nét.

"Tôi không chỉ là một bác sĩ thú y," Phó Diễn lạnh lùng nói, "Tôi còn là người nắm giữ 10% cổ phần của chính Mode & More mà mẹ tôi đã để lại trong di chúc. Nếu đoạn ghi âm này bị tung ra kèm theo một lệnh triệu tập cổ đông bất thường, tôi tin rằng ghế giám đốc của bà Sophia đây sẽ rung rinh hơn là danh tiếng của Tô Nhạc đấy."

Bà Sophia tái mặt. Ông Phó cũng không ngờ con trai mình lại chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế.

"Phó Diễn... con thực sự muốn đối đầu với cả gia đình và đối tác sao?" Ông Phó gằn giọng.

"Con không đối đầu với gia đình. Con chỉ đang bảo vệ gia đình mới của mình." Phó Diễn đứng dậy, kéo Tô Nhạc đứng lên theo. "Vụ bê bối mà các người đe dọa tung ra, cứ việc tung. Tô Nhạc có tôi, và cậu ấy có sự thật. Chúng tôi không sợ bóng tối, vì chúng tôi đã quen sống dưới ánh sáng rồi."

Khi họ bước ra khỏi phòng VIP, Tô Nhạc cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cậu không ngờ Phó Diễn lại mạnh mẽ và quyết liệt đến thế. Anh đã dùng chính những vũ khí của giới thượng lưu để bảo vệ cậu, bảo vệ tình yêu của họ.

Họ không quay lại sảnh tiệc, mà đi thẳng ra lối thoát hiểm để xuống phố. Giữa không gian đêm thành phố, Tô Nhạc hít một hơi thật sâu, cảm thấy mùi khói xe và bụi bặm sao mà dễ chịu hơn mùi nước hoa đắt tiền ban nãy.

"Phó Diễn... anh có 10% cổ phần thật sao?"

"Thật. Nhưng tôi chưa bao giờ dùng đến nó vì tôi ghét những gì nó mang lại. Nhưng nếu để bảo vệ em, tôi không ngại làm một 'tên nhà giàu đáng ghét' đâu."

Tô Nhạc bật cười, cậu nhảy lên lưng Phó Diễn, bắt anh phải cõng mình giữa phố khuya.

"Này, bác sĩ thú y của tôi! Anh ngầu quá đi mất! Nhưng mà... anh thực sự không sợ họ trả thù sao?"

Phó Diễn vừa cõng cậu đi thong dong trên vỉa hè, vừa mỉm cười:

"Họ chỉ sợ những kẻ có gì đó để mất. Còn chúng ta? Chúng ta chỉ có nhau và một con mèo mập. Họ không thể lấy đi những thứ đó được."

Về đến căn hộ số 302, họ thấy Mập đang ngồi đợi trước cửa, cái đuôi ngoe nguẩy chào đón. Phó Diễn mở cửa, đón cậu vào nhà. Không gian quen thuộc với mùi tinh dầu tràm và sự ngăn nắp khiến cả hai đều thấy nhẹ lòng.

Tuy nhiên, khi Tô Nhạc vừa đặt lưng xuống sofa, điện thoại của cậu lại rung lên. Lần này là một tin nhắn không xác định:

"Đừng vội mừng. Quân bài thực sự chưa nằm trên bàn tiệc đâu. Hãy hỏi bác sĩ của cậu xem, tại sao anh ta lại rời khỏi Singapore năm đó? Chú chó Ba Tư của Diệp Lan không phải là bệnh nhân duy nhất anh ta từng thất bại đâu."

Nụ cười trên môi Tô Nhạc cứng lại. Quá khứ của Phó Diễn, dường như vẫn còn những tầng hầm tối tăm mà bức thư của em trai chưa thể chiếu sáng hết.

Cậu nhìn Phó Diễn đang bận rộn pha sữa nóng trong bếp, dáng vẻ anh thật yên bình. Cậu nên hỏi anh ngay bây giờ, hay để sự bình yên này kéo dài thêm chút nữa?