Bóng tối bao trùm lấy thị giác của Nam trong một giây, rồi đột nhiên, một luồng ánh sáng trắng xóa ập đến khiến anh nhức mắt. Theo bản năng, Nam định đưa tay lên che nhưng phát hiện cơ thể mình cứng đờ như một khúc gỗ.
Một âm thanh máy móc vô hồn vang lên bên tai, kèm theo một bảng thông báo màu đỏ chót lơ lửng giữa không trung:
[Thông báo: Quá trình đồng bộ hóa linh hồn hoàn tất.] [Chào mừng bạn đến với thế giới "Kiếm Hiệp Tình Duyên" - Phiên bản thực tế ảo 4.0.] [Tài khoản: Nam_Cay_Thue_01.] [Vai trò được chỉ định: NPC Chức nghiệp.] [Danh hiệu: Tiều phu số hiệu 009 - Tân Thủ Thôn.] [Nhiệm vụ vĩnh viễn: Đứng tại cổng thành phía Đông, mỉm cười và tặng Rìu Sắt cho người chơi mới.]
"Cái quái gì thế này?"
Nam hét lên trong lòng. Anh cố gắng cử động môi nhưng không thể. Gương mặt anh hiện tại đang bị khóa cứng trong một nụ cười hiền lành, phúc hậu đến mức ngu ngốc. Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi những hạt pixel đang dần tụ lại tạo thành một cổng thành bằng đá hùng vĩ.
Nam vốn là một "thánh cày thuê" có hạng. Anh đã dành mười năm thanh xuân để cày cuốc trong đủ loại game, từ kiếm hiệp cổ điển đến tiên hiệp kỳ ảo để kiếm tiền trang trải cuộc sống thực tại đầy khó khăn. Lần này, anh nhận kèo "phá đảo" bản beta của siêu phẩm này. Ai mà ngờ, một cú chập điện từ bộ kính VR lỗi thời đã ném thẳng linh hồn anh vào đống dữ liệu này.
Nhưng vấn đề là... NPC? Tại sao lại là NPC?
"Hệ thống! Tao là người chơi! Trả tao cái bảng điều khiển coi!" Nam gào thét trong tư duy.
Đáp lại anh là một dòng chữ nhỏ hiện ra dưới góc nhìn: [Cảnh báo: NPC không có quyền truy cập bảng điều khiển người chơi. Làm ơn giữ đúng thái độ phục vụ để tránh bị Admin quét mã lỗi.]
Nam cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Admin quét mã lỗi? Ở thế giới này, điều đó đồng nghĩa với việc bị xóa vĩnh viễn (Delete). Anh rùng mình, cái cảm giác bị "vứt vào thùng rác" còn đáng sợ hơn cái chết ngoài đời thực gấp vạn lần. Ở ngoài kia anh còn có cái xác, ở đây anh chỉ là một chuỗi mã 0 và 1.
Đúng lúc đó, không gian bắt đầu rung động. Những đốm sáng trắng liên tục xuất hiện.
"Vù! Vù! Vù!"
Hàng chục người chơi bắt đầu đăng nhập. Họ hiện ra với những bộ trang phục tân thủ trắng tinh, trên đầu lơ lửng những cái tên xanh mướt như: Long_Thần_9k, Bé_Thỏ_Xinh, Kiếm_Đạo_Độc_Tôn...
Đám đông bắt đầu náo loạn. Người thì nhảy cẫng lên vì độ chân thực của game, người thì loay hoay thử chiêu thức. Và rồi, theo bản năng của những con "nghiện" game, họ bắt đầu tìm kiếm NPC để nhận nhiệm vụ đầu tiên.
"Kìa! Có ông lão tiều phu đằng kia!" Một gã thanh niên có cái tên Đại_Gia_Hưng_Yên reo lên, kéo theo một đám đông lao về phía Nam.
Nam cảm thấy điều khiển của hệ thống ép anh phải nhấc cánh tay phải lên. Bàn tay thô ráp của anh, vốn đang cầm một chiếc rìu sắt rỉ sét, đưa ra phía trước. Cái miệng "liệt" của anh tự động phát ra âm thanh trầm ấm, vang vọng:
"Chào mừng đại hiệp đến với Kiếm Hiệp Tình Duyên. Đường hành hiệp gian nan, lão có chiếc rìu này tặng ngài để phòng thân và đốn củi kiếm thêm lộ phí."
Đại_Gia_Hưng_Yên nhìn chiếc rìu trong tay Nam, rồi nhìn xuống trang phục nạm vàng lấp lánh mình vừa mua bằng thẻ nạp VIP 1. Hắn bĩu môi, nhổ một bãi nước bọt (tất nhiên là nước bọt ảo):
"Đm, cái đồ rác rưởi này mà cũng gọi là quà tân thủ à? Rìu rỉ sét? Sát thương vật lý +1? Ông già, ông đang sỉ nhục cái nạp thẻ của tôi đấy à?"
Hắn giật phắt chiếc rìu từ tay Nam, rồi thẳng tay ném mạnh xuống đất. Chiếc rìu văng vào một tảng đá, tạo ra một tiếng keng chói tai.
Nam cảm thấy lồng ngực mình nóng ran. Nếu là ngày thường, anh đã lao vào "vả" vỡ mồm thằng nhóc hỗn láo này rồi. Nhưng hệ thống đang khóa chặt anh. Anh vẫn phải mỉm cười, cái nụ cười công nghiệp đáng ghét.
"Hệ thống, tôi muốn nhặt nó lên." Nam thử ra lệnh trong đầu.
[Lệnh được chấp nhận. NPC Tiều phu có quyền thu hồi vật phẩm môi trường bị vứt bỏ.]
Cơ thể Nam cúi xuống, nhặt chiếc rìu lên. Ngay khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào cán gỗ mục nát, một sự thay đổi kỳ lạ xảy ra.
Mười năm cày thuê, hàng triệu giờ đồng hồ quan sát từng pixel chuyển động để tìm lỗi game đã tôi luyện cho Nam một khả năng nhạy cảm kinh người. Anh không nhìn chiếc rìu như một món đồ rác. Trong mắt anh, chiếc rìu bắt đầu bị bao phủ bởi một lớp sương mù dữ liệu màu xám.
[Phát hiện xung đột mã nguồn!] [Vật phẩm: Rìu Sắt Rỉ Sét (Lỗi thuộc tính).] [Loại: Vật phẩm môi trường (Không thể phá hủy/Không có chỉ số sát thương người chơi).] [Trạng thái: Bỏ qua mọi lớp phòng ngự vật lý vì không được tính là vũ khí.]
Nam sững sờ. "Vật phẩm môi trường"? Trong thuật ngữ game, vật phẩm môi trường là thứ dùng để tương tác với bản đồ, như rìu chặt cây, cuốc đào đất. Vì nó không phải là vũ khí tấn công người chơi, nên hệ thống không thiết lập giới hạn sát thương cho nó. Nó giống như một cái "quyền năng tối thượng" có thể tác động vào cấu trúc của thế giới này.
Bên cạnh đó, tầm mắt của Nam đột ngột thay đổi. Anh nhìn vào gã Đại_Gia_Hưng_Yên đang múa may thanh kiếm kim cương bóng loáng trị giá mấy triệu đồng mới mua.
Trong mắt Nam, thanh kiếm kia không còn là vũ khí thần thánh nữa. Anh thấy những đường kẻ li ti, những điểm nút kết nối các pixel lại với nhau. Đó chính là "vân gỗ" mà anh hằng luyện tập.
"Kỹ năng Bổ Củi Nhập Vi... kích hoạt?" Nam thầm nghĩ.
Gã đại gia vẫn đang lải nhải: "Cái game này làm NPC hãm tài thật. Nhìn cái mặt cười của lão ta kìa, trông ghét không cơ chứ! Này, lão già, ta thử xem cái đầu của lão có cứng bằng thanh kiếm VIP của ta không nhé!"
Hắn cười hố hố, vung thanh kiếm kim cương chém thẳng vào vai Nam.
Theo quy tắc của game, người chơi ở Tân Thủ Thôn không thể giết NPC chức nghiệp. Thanh kiếm sẽ chỉ đi xuyên qua như không khí. Thế nhưng, Nam lại cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Anh không muốn đứng yên để bị sỉ nhục.
Lợi dụng một khe hở nhỏ trong mã lệnh "mỉm cười", Nam lách người một cái cực nhỏ—cái lách người mà chỉ những game thủ chuyên nghiệp mới làm được để hủy động tác thừa (Cancel Animation).
Anh vung rìu lên. Không có kỹ năng hoa mỹ, không có hiệu ứng rồng bay phượng múa. Chỉ là một cú bổ dọc đơn giản, cục mịch, giống như cách anh vẫn bổ củi mỗi khi lười cày level ngoài đời.
Rắc!
Một âm thanh khô khốc vang lên. Toàn bộ cổng thành phía Đông đột ngột im bặt.
Thanh kiếm kim cương lấp lánh của Đại_Gia_Hưng_Yên gãy làm đôi. Phần mũi kiếm bay vút lên không trung, xoay vài vòng rồi cắm phập xuống đất.
Gã đại gia đứng hình. Đám đông người chơi đứng hình. Đến cả con gà chạy ngang qua cũng đứng hình.
Hệ thống của Nam bắt đầu nhảy thông báo điên cuồng: [Cảnh báo: Bạn vừa chặt một 'vật thể lạ' cản trở quá trình lao động.] [Độ bền thanh kiếm của người chơi: 0/1000.] [Hệ thống ghi nhận: Đây là tai nạn nghề nghiệp của tiều phu.]
Nam hốt hoảng, mồ hôi hột (ảo) chảy ròng ròng trên trán. Anh vội vàng cúi đầu, miệng lẩm bẩm theo bản năng:
"Chết tiệt... tôi xin lỗi đại hiệp! Gỗ... gỗ này cứng quá! Tôi chỉ định chặt củi thôi mà, sao kiếm của ngài lại bang vào rìu của lão thế này?"
Gã Đại_Gia_Hưng_Yên nhìn chuôi kiếm trơ trọi trong tay, rồi nhìn lão tiều phu đang rối rít xin lỗi. Hắn gào lên:
"Mẹ kiếp! Admin đâu? Bug! Có Bug! Một thằng NPC tiều phu vừa chém gãy kiếm VIP 1 của tao rồi!"
Nam nghe thấy từ "Admin" thì hồn siêu phách lạc. Anh lập tức đeo chiếc nón lá rách lên, kéo sụp xuống che nửa mặt, rồi lủi thủi xách rìu chạy nhanh về phía rừng cây sau thành.
"Đừng báo cáo tôi! Tôi chỉ là NPC! Tôi chỉ muốn chặt củi kiếm tiền dưỡng già thôi!"
Nhưng Nam không biết rằng, khoảnh khắc chiếc rìu sắt rỉ sét của anh chạm vào thanh kiếm kim cương kia, một sợi dây định mệnh giữa anh và thế giới này đã bị chẻ đôi.
Trò chơi này, kể từ hôm nay, sẽ không còn yên bình được nữa.