Nam ngồi bệt xuống một gốc cây đại thụ phía sau bìa rừng Tân Thủ Thôn, hơi thở hổn hển dù thanh thể lực của NPC gần như là vô tận. Anh đưa tay vuốt ngực, cảm nhận trái tim mình vẫn đang đập thình thịch. Đó không phải là phản ứng của một chuỗi mã nguồn, đó là nỗi sợ nguyên thủy của một con người.
"Chết tiệt, mình vừa làm cái quái gì thế này?" Nam lẩm bẩm, mắt liếc nhìn chiếc rìu sắt rỉ sét đang gác trên đùi.
Phía xa xa, tiếng la hét của gã Đại_Gia_Hưng_Yên vẫn vang vọng, kèm theo tiếng xì xào bàn tán của hàng trăm người chơi đang tụ tập tại cổng thành. Trong thế giới game này, một người chơi bị NPC đánh bại là chuyện hiếm, nhưng một món đồ nạp thẻ trị giá hàng nghìn đô bị một NPC "cùi bắp" chém gãy thì đúng là thảm họa truyền thông.
"Bảng điều khiển! Cài đặt! Thoát game! Đăng xuất!"
Nam hét lên, hy vọng một phép màu nào đó sẽ làm hiện ra cửa sổ menu quen thuộc. Anh bắt đầu thực hiện các thao tác tay kỳ quặc: vẽ một vòng tròn trong không trung, vỗ tay ba cái, thậm chí là thử đứng bằng một chân. Kết quả duy nhất anh nhận được là một thông báo hệ thống lạnh lùng hiện ra trước mặt:
[Hệ thống: Hành động của bạn bị nhận diện là 'lỗi diễn hoạt' (Animation Error). Vui lòng đứng yên để đồng bộ lại tư thế của NPC.]
Nam nghiến răng, một cảm giác bất lực dâng trào. Anh nhớ về căn phòng trọ chật hẹp, nhớ về gói mì tôm đang ăn dở và cái kính VR đời cũ mà anh đã tích cóp cả năm trời mới mua được. Nếu anh không thể thoát ra, cơ thể thật của anh ngoài kia sẽ ra sao? Ai sẽ đóng tiền điện? Ai sẽ cho con mèo hoang ở đầu ngõ ăn?
"Đây không phải là game nữa rồi..." Nam cay đắng nhận ra. "Đây là một cái lồng giam bằng mã nguồn."
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng thô ráp, chai sạn với những vết sẹo đặc trưng của một người lao động chân tay lâu năm. Anh thử cấu mạnh vào cánh tay. Một cơn đau nhói truyền lên đại não. Cảm giác đau đớn chân thực đến mức đáng sợ, hệ thống đã giả lập các dây thần kinh hoàn hảo đến mức không thể phân biệt nổi thực ảo.
Bỗng nhiên, một âm thanh "Ting" vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Nam.
[Nhiệm vụ hàng ngày đã được làm mới!] [Nội dung: Chặt 50 bó củi loại tốt để cung cấp cho Tiệm Rèn và Tiệm Thuốc của thôn.] [Phần thưởng: 10 Đồng tiền vàng, 100 điểm kinh nghiệm NPC.] [Hình phạt nếu không hoàn thành: Trừ 20% độ bền của 'Linh hồn dữ liệu'.]
Nam trợn tròn mắt. "Trừ độ bền linh hồn? Các người định giết tôi thật đấy à?"
Hình phạt này chẳng khác nào một bản án tử hình treo lơ lửng. Nếu linh hồn dữ liệu về bằng 0, anh chắc chắn sẽ tan biến thành những hạt pixel vô định, bị hệ thống quét sạch như một mẩu rác rưởi trong thùng rác máy tính.
"Được rồi, chặt thì chặt. Tao là thánh cày thuê cơ mà, sợ gì mấy cái nhiệm vụ lặp lại này."
Nam đứng dậy, cầm lấy chiếc rìu sắt. Anh nhìn về phía những cây sồi lớn trong rừng. Ở thế giới thực, anh có thể chưa bao giờ cầm rìu, nhưng trong tâm thức của "Nam Cày Thuê", việc quan sát và phân tích cấu trúc vật thể đã trở thành một kỹ năng bị động.
Anh tiến đến một gốc cây cổ thụ. Trong mắt người chơi bình thường, đây chỉ là một chướng ngại vật trang trí trên bản đồ với thanh máu (HP) dài dằng dặc. Nhưng trong mắt Nam, qua lăng kính của kỹ năng [Bổ Củi Nhập Vi], gốc cây hiện lên với những đường kẻ xanh đỏ chằng chịt. Đó là các "node" dữ liệu, nơi mà kết cấu vật chất yếu nhất.
"Chính là chỗ này."
Nam vung rìu. Chiếc rìu sắt rỉ sét xé rách không khí, tạo ra một tiếng rít nhỏ.
Phập!
Không cần đến phát thứ hai. Cây sồi khổng lồ, vốn cần một tổ đội tân thủ chặt cả tiếng đồng hồ mới đổ, nay lại bị Nam đốn hạ chỉ bằng một chiêu duy nhất. Cây đổ xuống nhưng không hề tạo ra tiếng động chấn động, nó tan biến ngay lập tức và hóa thành 5 bó củi gọn gàng chui vào túi đồ của Nam.
[Hệ thống: Bạn đã thu hoạch 'Củi Sồi Cao Cấp' x5. Kỹ năng 'Bổ Củi' tăng thêm 0.1% độ thuần thục.]
Nam nhìn bảng thông báo, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu. Nếu anh có thể nâng cấp kỹ năng NPC này lên mức tối thượng, liệu anh có thể "chặt" gãy cả bức tường lửa (Firewall) của hệ thống để tìm đường ra ngoài?
"Nếu thế giới này coi mình là một cái Bug, vậy mình sẽ trở thành cái Bug lớn nhất mà chúng mày từng thấy!" Nam nghiến răng, ánh mắt lộ vẻ quyết tâm của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Đúng lúc đó, một giọng nói thanh mảnh và đầy vẻ ngờ vực vang lên từ phía sau bụi rậm:
"Này... ông là NPC Tiều phu hồi nãy đúng không? Tại sao ông lại ở đây? Lẽ ra ông phải đứng ở cổng thành chứ?"
Nam giật nảy mình, quay phắt lại. Trước mặt anh là một nữ game thủ. Cô ta khoác trên mình bộ trang phục tân thủ nhưng thanh kiếm dắt bên hông lại tỏa ra luồng hàn khí xanh biếc—một món trang bị cực phẩm mà chắc chắn không một tân thủ nào có thể sở hữu ở cấp độ này.
Trên đầu cô hiện ra một cái tên: [Băng Nhi - Level 10].
Nam nhanh chóng kéo sụp chiếc nón lá xuống, hắng giọng, cố gắng lấy lại tông giọng trầm ổn, máy móc của một NPC:
"Chào đại hiệp... Lão... lão đang đi tìm gỗ tốt để làm quà cho các anh hùng. Đại hiệp có muốn nhận rìu không?"
Băng Nhi không trả lời ngay. Cô tiến lại gần, đôi mắt sắc sảo soi xét Nam từ đầu đến chân. Cô đã quan sát cảnh tượng ở cổng thành từ xa và cảm thấy có điều gì đó không ổn. NPC trong trò chơi này tuy thông minh nhưng luôn hành động theo những quỹ đạo nhất định. Còn gã tiều phu này... gã vừa rồi dường như đã "né" chiêu của người chơi, và bây giờ gã đang đổ mồ hôi?
"Ông không giống NPC bình thường." Băng Nhi nheo mắt, thanh kiếm xanh biếc trong tay cô khẽ rung lên. "Hệ thống thông báo ông là Tiều phu số hiệu 009, nhưng tôi chưa từng thấy NPC nào có thể chém gãy kiếm của người chơi chỉ bằng một món đồ rác."
Nam toát mồ hôi hột. Anh biết Băng Nhi, hay còn gọi là Linh Nhi—một trong những cao thủ hàng đầu của server này trong đợt thử nghiệm trước. Cô nàng này nổi tiếng là một "máy dò bug" sống.
"Đại hiệp nói gì lão không hiểu..." Nam lắp bắp, lùi lại một bước. "Lão chỉ là kẻ chặt củi... Chỉ là một NPC qua đường thôi... Đừng báo cáo Admin mà!"
Băng Nhi đột nhiên rút kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào cổ họng Nam:
"Đứng yên đó. Để tôi kiểm tra xem ông là Bug của trò chơi, hay là... một cái gì đó khác."
Nam nhìn mũi kiếm đang tỏa ra hơi lạnh thấu xương, rồi nhìn xuống chiếc rìu sắt trong tay. Trong đầu anh, hệ thống bắt đầu hiện lên hàng loạt cảnh báo đỏ: [Cảnh báo: Tương tác trái phép với người chơi quan trọng! Nguy cơ bị quét mã tăng cao!]
"Mẹ kiếp hệ thống, mày bảo tao phải đứng yên à?" Nam thầm rủa. "Đứng yên để bị 'mổ xẻ' sao?"
Lần này, Nam không chọn cách lẩn trốn. Anh nắm chặt cán rìu, đôi mắt bên dưới vành nón lá rách nát chợt lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Trong tầm nhìn của anh, thanh kiếm xanh biếc của Băng Nhi hiện ra một điểm đứt gãy dữ liệu ngay tại chuôi kiếm.
"Đại hiệp... là cô ép lão đấy nhé."
Chiếc rìu rỉ sét khẽ chuyển động. Một trận đối đầu giữa "kẻ săn Bug" và "lỗi hệ thống" lớn nhất lịch sử game chuẩn bị bắt đầu.