MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩn Thận, Tiều Phu Cổng Thành Có Bug!Chương 3: Nhiệm vụ đầu tiên: Phát 1000 chiếc rìu rỉ sét

Cẩn Thận, Tiều Phu Cổng Thành Có Bug!

Chương 3: Nhiệm vụ đầu tiên: Phát 1000 chiếc rìu rỉ sét

1,673 từ · ~9 phút đọc

Nam đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi hột chảy ròng ròng bên trong lớp áo vải thô kệch. Ánh mắt sắc lạnh của Băng Nhi như muốn xuyên thấu qua lớp nón lá rách nát của anh. Trong thế giới game này, người chơi thường xem NPC là những cỗ máy vô hồn, nhưng cô gái này lại nhìn anh như thể đang nhìn một kẻ tình nghi vừa trốn trại.

"Hệ thống, cứu mạng! Có người chơi muốn 'mổ xẻ' NPC!" Nam gào thét trong lòng.

[Ting! Phát hiện hành vi cản trở NPC thực hiện chức năng hệ thống.] [Kích hoạt cơ chế: Chế độ hội thoại cưỡng chế.]

Bỗng nhiên, cơ thể Nam không còn thuộc về anh nữa. Cái lưng đang khòm xuống đột ngột thẳng đứng lên, một nụ cười hiền hậu, mẫu mực của một người phục vụ hiện ra trên khuôn mặt. Nam thấy mình đưa tay vào giỏ củi, rút ra một chiếc rìu sắt rỉ sét y hệt chiếc anh đang cầm, rồi đưa hai tay về phía Băng Nhi.

Giọng nói của Nam phát ra, đều đều và ấm áp đến mức rợn người:

"Chào đại hiệp Băng Nhi. Đường hành hiệp gian nan, lão có chiếc rìu này tặng ngài để phòng thân và đốn củi kiếm thêm lộ phí. Ngài có muốn nhận lấy không?"

Băng Nhi khựng lại. Thanh kiếm xanh biếc của cô vẫn đang chỉ vào cổ anh, nhưng giao diện nhiệm vụ tân thủ đã đè lên tầm nhìn của cô. Theo quy tắc của game, khi NPC đang thực hiện lời thoại nhiệm vụ chính tuyến, người chơi không thể thực hiện hành động tấn công trừ khi muốn bị lính gác thành truy nã.

"Vẫn là những câu thoại này..." Băng Nhi lẩm bẩm, mũi kiếm khẽ hạ xuống. "Lẽ nào mình nhìn nhầm? Chỉ là một sự trùng hợp do lỗi vật lý?"

Cô nhìn vào chiếc rìu rỉ sét trong tay Nam. Thông số hiện lên: [Rìu Sắt Tân Thủ - Sát thương: 1-1. Tốc độ: Chậm. Mô tả: Một món đồ bỏ đi].

"Thôi được rồi, tôi nhận." Cô đưa tay cầm lấy chiếc rìu, nhét đại vào túi đồ. "Nhưng tôi sẽ theo dõi ông. Đừng để tôi bắt được sơ hở nào khác."

Dứt lời, Băng Nhi xoay người, vung tay gọi ra một con tọa kỵ là một con Tuyết Lang trắng muốt rồi phóng đi mất hút vào màn sương rừng. Nam chỉ đợi có thế, cả người anh nhũn ra, khuỵu xuống gốc cây sồi vừa bị mình chặt hạ.

"Phù... suýt chút nữa là 'bay màu' linh hồn." Nam thở phào, đưa tay lau mồ hôi. "Cái chức danh NPC này vừa là bảo hiểm, vừa là gông xiềng. Nếu mình không làm xong nhiệm vụ, chắc chắn Admin sẽ để mắt tới."

Nam nhìn vào bảng trạng thái NPC của mình. Dưới mục nhiệm vụ chính, một con số đỏ chót hiện lên: [Tiến độ phát Rìu Tân Thủ: 1/1000].

"Một ngàn cái? Chúng mày định bắt tao đứng ở cổng thành đến bao giờ?"

Nam thở dài, nhưng khi nhìn xuống dòng phần thưởng: [Hoàn thành sẽ mở khóa kỹ năng: 'Giao dịch chợ đen'] và [1000 đồng vàng], mắt anh chợt sáng rực lên. Là một kẻ cày thuê chuyên nghiệp, Nam hiểu giá trị của vàng. Trong giai đoạn đầu game, 1000 vàng có thể đổi được một khoản tiền mặt không nhỏ ngoài đời thực – nếu anh tìm được cách chuyển tiền ra ngoài. Quan trọng hơn, "Giao dịch chợ đen" có thể là chìa khóa để anh mua những món đồ bị hệ thống cấm.

Nam lủi thủi quay trở lại cổng thành phía Đông. Lúc này, đám đông người chơi đã bớt hỗn loạn hơn, nhưng cái tên "Tiều phu Bug" vẫn đang là chủ đề nóng trên kênh thế giới.

Nam đứng vào vị trí cũ, bên cạnh tảng đá lớn. Anh cố gắng điều chỉnh nét mặt sao cho "máy móc" nhất có thể. Cứ mỗi khi có người chơi tiến lại gần, cơ thể anh lại tự động lặp lại:

"Chào đại hiệp... đường hành hiệp gian nan... lão có chiếc rìu tặng ngài..."

10 cái... 50 cái... 100 cái...

Cánh tay Nam mỏi nhừ. Việc lặp đi lặp lại một hành động khiến anh cảm thấy mình sắp thực sự trở thành một đoạn mã. Anh bắt đầu quan sát những người chơi đi ngang qua để giải khuây.

Phần lớn họ đều là những "con gà" mới tập chơi, nhưng thỉnh thoảng cũng có những kẻ nạp thẻ rủng rỉnh. Nam nhìn thấy một gã pháp sư đang khoe khoang kỹ năng hỏa cầu, nhưng thực chất gã đang thi triển sai nhịp (frame) khiến hiệu ứng lửa bị vỡ pixel.

"Kỹ năng kém quá. Nếu là mình, mình chỉ cần một rìu là dập tắt ngọn lửa đó ngay điểm kết nối dữ liệu," Nam thầm đánh giá.

Đến chiếc rìu thứ 500, một rắc rối mới lại tìm đến.

Một nhóm người chơi có biểu tượng hình đầu hổ trên ngực áo – thành viên của bang [Long Hổ] – hùng hổ tiến lại gần. Dẫn đầu là một gã chiến binh tên là Hàn Phong, kẻ mà trong danh sách nhân vật được coi là "đại gia nạp VIP" và cũng là nạn nhân tiềm năng tiếp theo.

Hàn Phong đứng trước mặt Nam, tay chống nạnh, khinh khỉnh nhìn cái nón lá rách:

"Nghe nói ở đây có lão già chuyên chém gãy đồ của người khác à? Thằng em 'Đại Gia Hưng Yên' của ta vừa khóc lóc bảo bị ông già này 'hack' mất cây kiếm kim cương."

Nam vẫn giữ nụ cười công nghiệp: "Chào đại hiệp Hàn Phong... ngài có muốn lấy rìu không?"

Hàn Phong cười sằng sặc, hắn rút ra một đại đao rực lửa, lưỡi đao to bản và lấp lánh những viên bảo thạch cấp cao.

"Lấy cái đầu ông ấy! Ta đến đây để thử nghiệm xem cái 'Bug' này mạnh đến mức nào. Nào, ta sẽ vứt chiếc rìu của ông xuống đất, nếu ông giỏi thì nhặt lên mà chém thử đao của ta đây này!"

Hàn Phong giật lấy chiếc rìu từ tay Nam rồi ném thẳng xuống một vũng bùn bẩn thỉu. Hắn khinh miệt nói:

"Đồ rác rưởi thì nên ở trong bùn. NPC thì nên biết thân biết phận. Nếu ông không chém gãy được đao của ta, ta sẽ báo cáo Admin xóa sổ cái cổng thành này!"

Nam nhìn chiếc rìu nằm trong bùn. Một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng anh. Anh có thể chịu đựng sự gò bó của hệ thống, nhưng anh không chịu được việc những kẻ cậy tiền sỉ nhục công sức lao động của người khác – dù đó chỉ là lao động của một NPC.

"Được thôi, đại hiệp đã có nhã ý, lão xin cung kính không bằng tuân mệnh," Nam nói, giọng anh đột ngột mất đi vẻ máy móc, trở nên trầm thấp và đầy đe dọa.

Anh chậm rãi cúi xuống, nhặt chiếc rìu sắt rỉ sét lên. Lần này, anh không lau bùn. Những vệt bùn đen bám trên lưỡi rìu bỗng chốc rực lên một luồng sáng xám xịt của lỗi logic.

Trong tầm mắt của Nam, cây đại đao rực lửa của Hàn Phong không phải là một khối thống nhất. Nó được ghép từ hàng ngàn mảnh đa giác (polygon), và ngay giữa thân đao, có một điểm "chết" – nơi mà các thuật toán ánh sáng của lửa và sát thương vật lý đang xung đột nhau.

Nam không dùng sức mạnh. Anh dùng sự tập trung của 10 năm cày thuê. Anh nhìn thấy "vân gỗ" của thanh đao.

"Cẩn thận nhé đại hiệp," Nam lẩm bẩm. "Đao này... gỗ hơi bị giòn đấy."

Anh vung rìu. Một cú bổ ngang trông hết sức vụng về, chậm chạp đến mức một đứa trẻ cũng có thể né được. Hàn Phong định cười nhạo, nhưng đột nhiên hắn nhận ra mình không thể cử động. Một áp lực kỳ lạ từ chiếc rìu đã khóa chặt không gian xung quanh hắn.

Keng!

Một tiếng động không hề giống tiếng kim loại va chạm, mà giống như tiếng một tấm kính bị vỡ vụn.

Cây đại đao rực lửa trị giá hàng chục nghìn vàng của Hàn Phong nứt toác ngay tại chỗ. Những viên bảo thạch khảm trên đao nổ tung thành những hạt pixel màu tím, bay tán loạn trong không trung. Thanh đao gãy đôi, rơi xuống đất, tắt ngấm lửa thần.

Hệ thống lập tức hiện thông báo toàn khu vực: [Cảnh báo: Phát hiện sự cố va chạm vật lý cực độ tại Tân Thủ Thôn!] [Người chơi Hàn Phong bị tổn thất trang bị: Đại Đao Hỏa Long (Hỏng hoàn toàn).] [NPC Tiều phu số hiệu 009: Đang trong trạng thái tự vệ nghề nghiệp.]

Cả khu vực cổng thành lặng ngắt như tờ. Hàn Phong nhìn cái chuôi đao trong tay, mặt cắt không còn một giọt máu.

Nam hốt hoảng, vội vàng giấu chiếc rìu sau lưng, lùi lại mấy bước rồi bật chế độ "NPC khờ khạo" trở lại:

"Ôi trời ơi! Đại hiệp ơi! Ngài cầm đao kiểu gì mà để nó đập vào rìu của lão mạnh thế? Lão đã bảo rìu này rỉ sét lắm, dễ làm hỏng đồ mà ngài không tin... Ngài có sao không? Có cần lão đền cho... một chiếc rìu mới không?"

Hàn Phong run rẩy chỉ tay vào Nam, miệng lắp bắp không thành lời: "Mày... mày... Admin! Có Bug! Thằng này là Virus! Nó là Virus!!!"

Nam lập tức quay đầu chạy thẳng vào trong thành, vừa chạy vừa lẩm bẩm: "Đừng ai báo cáo tôi... tôi chỉ là NPC phát quà thôi... Tại đao của hắn 'dỏm' đấy chứ!"

Phía sau anh, tiếng thông báo nhiệm vụ vang lên: [Tiến độ phát Rìu Tân Thủ: 501/1000].

Nam cười khổ. Cứ đà này, chưa kịp phát đủ 1000 cái rìu, chắc anh đã bị cả server lùng sục để "tế sống" mất rồi.