Cổng thành phía Đông của Tân Thủ Thôn giờ đây xôn xao như một cái tổ ong bị chọc phá. Sau khi thanh đao rực lửa của Hàn Phong biến thành đống sắt vụn, người chơi bắt đầu kéo đến xem Nam như xem một con quái vật quý hiếm. Những lời bàn tán nổ ra khắp các diễn đàn: "NPC ẩn", "Boss thế giới trá hình", hay thậm chí là "Tân Thủ Thôn có Bug giết người nạp VIP".
Nam dựa lưng vào tường thành, cái nón lá rách che khuất khuôn mặt đang méo xệch vì lo lắng.
"980... 981... 982..."
Anh lầm bẩm đếm số rìu vừa phát ra. Đôi tay Nam đã mỏi nhừ đến mức không còn cảm giác. Hệ thống ép anh phải cười, phải nói, phải đưa quà, nhưng tâm trí anh thì chỉ muốn tìm một cái hốc nào đó để trốn. Mỗi lần thấy một gã người chơi mặc đồ lấp lánh đi tới, tim Nam lại nhảy lên tận cổ họng. Anh sợ mình lại lỡ tay "bổ" thêm cái gì đó đắt tiền nữa.
[Hệ thống: Tiến độ nhiệm vụ: 999/1000. Chỉ còn một người chơi nữa thôi!]
"Cố lên Nam ơi, sắp xong rồi. Một cái nữa thôi rồi mình sẽ chuồn đi uống rượu với lão Vương," Nam tự trấn an mình.
Vừa lúc đó, một bóng người thanh mảnh tiến lại gần. Không phải là gã đại gia nạp thẻ nào cả, mà là một tân thủ thực sự. Cậu nhóc này nhìn có vẻ nghèo túng, quần áo vải thô rách rưới, trên đầu hiện tên: [Tiểu Đậu Tử - Level 1]. Cậu nhóc nhìn Nam với ánh mắt ngưỡng mộ pha chút sợ hãi.
"Lão... lão tiên sinh, nghe nói rìu của lão rất mạnh, có thể cho cháu một cái để cháu đi chặt củi kiếm tiền mua thuốc cho mẹ được không?"
Nam nghe vậy thì mủi lòng. Dù đây chỉ là một đoạn mã (Script) của người chơi hoặc một nhiệm vụ tình cảnh, nhưng cái chất "Nam Cày Thuê" trọng tình nghĩa trong anh vẫn trỗi dậy. Anh lấy ra chiếc rìu cuối cùng, lau chùi vào vạt áo một cách cẩn thận rồi đưa cho cậu bé.
"Cầm lấy đi nhóc. Chúc cháu... hành hiệp trượng nghĩa."
[Ting! Chúc mừng NPC Tiều phu số hiệu 009 hoàn thành nhiệm vụ: Phát 1000 chiếc rìu.] [Phần thưởng: 1000 vàng đã được cộng vào kho đồ cá nhân.] [Kỹ năng mới: 'Giao dịch chợ đen' đã kích hoạt.]
Nam định thở phào thì đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên ngay giữa quảng trường thôn.
"Vù... Bùm!"
Một luồng ánh sáng tím lịm, đậm đặc mùi thuốc súng và ma pháp từ đâu bay tới, nhắm thẳng vào lưng Tiểu Đậu Tử. Đó là chiêu [Ám Ảnh Tiễn] của một gã sát thủ đang núp trên mái nhà gần đó. Có vẻ như danh tiếng của "Tiều phu Bug" đã thu hút những kẻ muốn thử vận may bằng cách giết chết bất cứ ai nhận đồ từ anh.
Cậu nhóc Tiểu Đậu Tử thậm chí còn chưa kịp nhận lấy chiếc rìu đã bị luồng hắc khí áp sát. Theo logic game, Level 1 trúng chiêu này chắc chắn sẽ "bay màu" ngay lập tức.
"Chết tiệt! Đánh NPC thì được, đừng có đánh trẻ con!"
Nam gầm lên. Trong khoảnh khắc đó, anh quên mất mình đang đóng vai một NPC "vô năng". Kỹ năng [Bổ Củi Nhập Vi] tự động kích hoạt ở mức tối đa. Trong mắt anh, mũi tên hắc ám kia không phải là ma pháp, mà là một đoạn mã lỗi đang cố gắng ghi đè lên dữ liệu của Tiểu Đậu Tử.
Anh nhìn thấy "vân gỗ" của mũi tên. Đó chính là tâm của vòng xoáy ma pháp.
Vút!
Nam không vung rìu vào người chơi, anh vung rìu vào... không khí. Một cú bổ dọc từ trên xuống dưới, mạnh mẽ và chuẩn xác đến mức không gian xung quanh dường như bị khựng lại trong một mili giây.
Xoẹt!
Mũi tên hắc ám bị chiếc rìu rỉ sét chẻ đôi ngay giữa không trung. Hai nửa luồng hắc khí sượt qua hai bên tai Tiểu Đậu Tử, nổ tung vào bức tường thành phía sau thành những vệt pixel đen sì.
Nhưng cú bổ của Nam không dừng lại ở đó. Do quá mạnh tay, một luồng sóng xung kích từ chiếc rìu – thứ vốn chỉ là "vật phẩm môi trường" – lao thẳng về phía mái nhà nơi gã sát thủ đang ẩn nấp.
"Rầm!"
Toàn bộ mái của tiệm thuốc tây cạnh đó bị chẻ làm hai như một miếng đậu phụ. Gã sát thủ Level 30 đang cười đắc thắng thì đột nhiên thấy mặt đất... à không, thấy mái nhà dưới chân mình biến mất. Hắn rơi bịch xuống đất, trên đầu hiện thông báo: [Bị thương nặng do sập công trình môi trường].
Hệ thống bắt đầu điên cuồng nhảy thông báo: [Cảnh báo: NPC Tiều phu số hiệu 009 vừa thực hiện hành vi 'Chỉnh sửa bản đồ trái phép'!] [Thiệt hại: Tiệm thuốc Tân Thủ Thôn hỏng 50%.] [Độ thiện cảm của Trưởng thôn đối với bạn: -50 (Cực ghét).]
Nam đứng ngây người, tay vẫn còn cầm chiếc rìu đưa lên trời. Tiểu Đậu Tử nhìn anh với đôi mắt to tròn, rồi đột ngột quỳ xuống: "Thần tiên! Lão tiên sinh là thần tiên!"
Đám đông người chơi xung quanh lại được một phen rúng động. Họ thấy một NPC chỉ bằng một cái rìu rách mà bổ đôi cả ma pháp và... bổ luôn cả cái nhà.
"Thôi xong đời tôi rồi!" Nam lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu. "Lần này chắc chắn Admin sẽ xóa tài khoản mình ngay lập tức!"
Anh nhìn thấy lính gác thành (những NPC thực sự mạnh) bắt đầu tuốt gươm chạy về phía mình. Nam lập tức thực hiện kỹ năng thoát hiểm duy nhất mà anh tự nghĩ ra: [Lẩn trốn vào đám đông NPC].
Anh lách người qua Tiểu Đậu Tử, cúi gằm mặt xuống, vừa chạy vừa lẩm bẩm bài chú quen thuộc: "Đừng ai báo cáo Admin... Tôi chỉ là NPC đang chặt củi... Tôi chặt nhầm cái nhà thôi... Tôi không cố ý... Đừng xóa tôi!"
Nam chạy thục mạng về phía quán rượu hẻo lánh của lão Vương ở cuối thôn, nơi mà anh hy vọng những đoạn mã truy đuổi của lính gác sẽ không tìm tới. Trong đầu anh, âm thanh hệ thống vẫn vang lên đều đặn, nhưng lần này nó nghe có vẻ... bối rối hơn mọi khi:
[Thông báo: Phát hiện Bug không thể xử lý cục bộ. Đang gửi yêu cầu kiểm tra lên máy chủ trung tâm...]
"Kiểm tra cái con khỉ!" Nam nghiến răng. "Ông đây mà bị xóa, ông đây sẽ chặt nát cái máy chủ của các người trước khi biến mất!"
Và thế là, chương đầu tiên trong cuộc đời "tội phạm hệ thống" của gã tiều phu A Nam chính thức bắt đầu từ một tiệm thuốc bị sập mái.