Sau khi gây ra vụ nổ tung mái tiệm thuốc và khiến một sát thủ "đo sàn", Nam không dám dừng lại dù chỉ một giây để nhận lời cảm tạ của Tiểu Đậu Tử. Anh chạy thục mạng qua những con hẻm nhỏ của Tân Thủ Thôn, nơi mà các NPC bán hàng rong đang nhìn anh với ánh mắt đầy phán xét.
"Này, Tiều phu số 009, ông chạy gì mà như bị lột da thế?" Một NPC bán bánh bao cất tiếng hỏi theo lập trình.
"Tôi đi... đi chặt củi! Củi ở đây sắp thành tinh cả rồi!" Nam hét lại một câu vô nghĩa rồi lách vào một con ngõ tối dẫn đến phía sau tửu quán của Lão Vương.
Nam ngồi bệt xuống, lưng tựa vào mấy vò rượu rỗng, miệng thở hổn hển. Anh mở bảng thông báo hệ thống ra xem, một màu đỏ rực đập vào mắt.
[Cảnh báo mức độ 2: Chỉ số đe dọa của NPC đối với môi trường đang vượt ngưỡng.] [Lệnh truy quét cục bộ: Lính gác đang kiểm tra tọa độ của bạn.]
"Chết tiệt, mình chỉ định cứu người thôi mà!" Nam vò đầu bứt tai. Cái nón lá rách giờ đây trông thảm hại hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng ở thế giới này, sự lương thiện đôi khi chính là cái Bug lớn nhất. Hệ thống không cần một NPC biết cứu người, nó chỉ cần một NPC biết đứng yên và mỉm cười.
Bỗng nhiên, một luồng áp lực cực mạnh bao trùm lấy con ngõ nhỏ. Không gian xung quanh như bị đóng băng, hơi lạnh từ mặt đất bốc lên khiến những vò rượu xung quanh Nam phủ một lớp sương giá mỏng.
"Lại là cô à?" Nam ngước lên, thở dài.
Băng Nhi đứng đó, thanh kiếm xanh biếc trên tay cô giờ đã được rút ra khỏi vỏ hoàn toàn. Nhưng lần này, nó không còn phát ra luồng sáng xanh thông thường nữa. Lưỡi kiếm trong suốt như pha lê, bên trong có những tia sáng bạc chạy dọc như những mạch máu.
Trên đầu cô, dòng chữ [Băng Nhi - Level 10] đã biến mất, thay vào đó là một danh hiệu tím lịm: [Người Thừa Kế Kiếm Ý - Tuyết Thế].
"Hồi nãy ở cổng thành tôi đã nghi ngờ, nhưng cú bổ vừa rồi vào tiệm thuốc đã xác nhận điều đó." Giọng Băng Nhi lạnh lùng nhưng pha chút phấn khích. "Ông không phải NPC bình thường. Ông là một phần của chuỗi nhiệm vụ ẩn 'Kiếm Thần Về Hưu' đúng không?"
Nam nghệch mặt ra: "Kiếm Thần cái gì? Tôi là Tiều phu! Cô nhìn cái rìu rỉ sét này đi, có chỗ nào giống Kiếm Thần không?"
"Đừng giấu giếm nữa." Băng Nhi bước tới một bước, mũi kiếm chỉ thẳng vào tim Nam. "Thanh kiếm trong tay tôi là [Tuyết Ảnh - Cấp S], vật phẩm duy nhất tôi mang được từ bản thử nghiệm cũ sang đây. Nó có thuộc tính 'Băng Phong Vạn Vật', không một vật thể nào trong Tân Thủ Thôn có thể chịu được một chiêu của nó mà không bị đóng băng. Nếu ông chẻ đôi được nó, tôi sẽ tin ông là người thường."
Nam quýnh quáng xua tay: "Này cô nương, đừng có đùa! Đồ cấp S đắt tiền lắm, tôi không có tiền đền đâu! Với lại tôi đã bảo tôi chỉ là một NPC chặt củi..."
"Đỡ chiêu!"
Băng Nhi không đợi Nam nói hết câu. Cô khẽ lướt đi, động tác nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Một chiêu [Tuyết Hoa Nhất Kiếm] đâm thẳng tới. Trong mắt những người chơi khác, đây là một chiêu thức tuyệt mỹ với hàng ngàn cánh hoa tuyết bay múa, nhưng trong mắt Nam, nó là một đống dữ liệu phức tạp đang lao đến với tốc độ cao.
Kỹ năng [Bổ Củi Nhập Vi] của Nam lại tự động "phản pháo".
Mọi thứ chậm lại. Nam nhìn thấy thanh kiếm Tuyết Ảnh. Nó thực sự rất đẹp, nhưng vì là vật phẩm từ phiên bản cũ mang sang, các đoạn mã kết nối của nó với phiên bản 4.0 này có một sự khập khiễng nhẹ. Ngay tại vị trí cách mũi kiếm ba thốn, có một điểm ảnh (pixel) hơi bị nhòe.
Đó là "vân gỗ" của thanh kiếm cấp S.
"Đã bảo là đừng có đánh mà!"
Nam lầm bẩm, tay phải cầm rìu vung lên theo bản năng tự vệ của một kẻ cày thuê sợ chết. Anh không đâm, không đỡ, anh chỉ đơn giản là thực hiện một cú chặt củi ngang hông, nhắm thẳng vào cái điểm nhòe ấy.
Rắc!
Âm thanh lần này không lớn, nhưng nó cực kỳ đanh gọn.
Hơi lạnh tỏa ra từ thanh kiếm Tuyết Ảnh đột ngột tan biến. Những cánh hoa tuyết đang bay múa trên không trung vỡ tan thành những mảnh vụn sáng lấp lánh rồi biến mất.
Băng Nhi đứng khựng lại, đôi mắt mở to trừng trừng. Một nửa lưỡi kiếm Tuyết Ảnh – niềm tự hào cấp S của cô – đã gãy lìa, rơi xuống đống rác bên cạnh tửu quán với một tiếng keng vô hồn.
Hệ thống im lặng trong hai giây, rồi đột nhiên bùng nổ hàng loạt thông báo mà chỉ Nam mới thấy:
[Cảnh báo khẩn cấp: Vật phẩm cấp S 'Tuyết Ảnh' bị phá hủy bởi công cụ môi trường!] [Phát hiện lỗi logic nghiêm trọng: Rìu Tiều Phu > Kiếm Thần?] [Tự động sửa lỗi... Thất bại. Nguyên nhân: Thuộc tính vật phẩm môi trường là tối cao.]
Nam đứng chết trân, chiếc rìu sắt rỉ sét trong tay anh dính một chút sương giá. Anh nhìn nửa thanh kiếm còn lại trong tay Băng Nhi, rồi nhìn khuôn mặt đang dần chuyển từ tái nhợt sang uất ức của cô nàng.
"Tôi... tôi đã bảo rồi mà!" Nam mếu máo, giọng run rẩy. "Cái đồ cấp S của cô... sao mà gỗ nó giòn thế không biết! Tôi chỉ mới gạt nhẹ một cái thôi mà!"
Băng Nhi nhìn đống sắt vụn dưới đất, rồi nhìn gã tiều phu đang đeo nón lá. Đôi môi cô run rẩy: "Gỗ? Ông bảo thanh Tuyết Ảnh của tôi là... gỗ? Đây là cực phẩm rèn từ băng thạch vạn năm đấy!"
"Thì... thì trong mắt lão nó cũng chỉ là một loại vật liệu thôi." Nam lùi lại, cố gắng tìm đường chạy trốn. "Cô nương đừng khóc, lão... lão đền cho cô chiếc rìu này nhé? Rìu này chặt củi tốt lắm, đảm bảo không bao giờ gãy!"
Băng Nhi không khóc, nhưng sát khí trên người cô dâng cao đến mức khiến những vò rượu xung quanh bắt đầu nứt vỡ. Cô hét lên: "Ông không phải là NPC nhiệm vụ! Ông là một cái Bug di động! Tôi sẽ báo cáo Admin! Tôi sẽ khiến ông bị định dạng lại toàn bộ!"
Nghe đến từ "định dạng lại" (Reformat), Nam lạnh cả người. Anh biết đó là cách nói khác của việc xóa sạch linh hồn.
"Đừng! Cô nương xinh đẹp ơi, đại từ đại bi, tôi chỉ muốn kiếm tiền mua đất dưỡng già thôi mà!" Nam vắt chân lên cổ chạy biến vào trong tửu quán của Lão Vương.
Lần này, anh không chạy thoát được sự chú ý của người chơi nữa. Những người đứng gần con ngõ đã nhìn thấy toàn bộ sự việc. Kênh thế giới lại một lần nữa bùng nổ:
[Người chơi A: Tin chuẩn 100%, Tiều phu số 009 vừa chém gãy kiếm cấp S của Băng Nhi bằng một cái rìu rách!] [Người chơi B: Vãi! Game này cân bằng kiểu gì thế? Nạp tiền làm gì cho tốn, đi làm tiều phu thôi anh em ơi!] [Người chơi C: Admin đâu? Ra giải thích cái Bug này coi!]
Trong khi đó, Nam đã chui tọt vào gầm bàn của Lão Vương, run cầm cập. Anh nhìn chiếc rìu sắt rỉ sét, thầm rủa cái chỉ số "vật phẩm môi trường" chết tiệt đó.
"Rìu ơi là rìu, mày làm tao nổi tiếng quá rồi. Phen này chắc tao không sống nổi đến chương 10 mất!"
Một bàn tay thô ráp đột nhiên vỗ vào vai Nam. Anh giật bắn mình, định vung rìu chém thì thấy Lão Vương – lão già bán rượu NPC – đang nhìn mình với nụ cười bí hiểm, tay cầm một vò rượu nếp.
"Này tiểu tử, gây họa lớn rồi mới biết tìm đến đây sao?" Lão Vương khẽ nói, giọng lão không hề có chút máy móc nào, ngược lại còn đầy vẻ trêu chọc.
Nam ngẩn ra: "Lão... lão cũng biết đùa à?"
"Suỵt." Lão Vương đưa ngón tay lên môi. "Im lặng mà uống hớp rượu này đi. Lính gác sắp đến rồi, và chúng nó không chỉ mang theo gươm giáo đâu. Chúng nó mang theo cả 'lệnh xóa sổ' đấy."
Nam nhìn vò rượu, rồi nhìn lão già bán rượu bí ẩn trước mặt. Dường như trong thế giới toàn những đoạn mã khô khan này, anh không phải là kẻ duy nhất "có vấn đề".