MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCẩn Thận, Tiều Phu Cổng Thành Có Bug!Chương 7: Cách để kiếm tiền từ những kẻ giàu có

Cẩn Thận, Tiều Phu Cổng Thành Có Bug!

Chương 7: Cách để kiếm tiền từ những kẻ giàu có

1,065 từ · ~6 phút đọc

Luồng ánh sáng vàng kim từ bầu trời chiếu thẳng xuống đỉnh đầu Nam, trông uy nghiêm chẳng khác gì tiên nhân giáng trần. Nhưng thay vì cảm giác linh thiêng, Nam chỉ thấy mình như một con cá nằm trên thớt, chuẩn bị bị đem đi "phẫu thuật" dữ liệu.

Cả Tân Thủ Thôn nín thở. Đám người bang Long Hổ đang chồng chất dưới hố cũng cố ngóc đầu lên xem cảnh "kẻ gây lỗi" bị trừng trị.

Một nhân vật khoác áo bào trắng lấp lánh, trên đầu hiện dòng chữ màu cầu vồng: [GM_03 – Quản trị viên] từ từ đáp xuống. Hắn ta nhìn cái hố rác khổng lồ, nhìn đống binh khí gãy nát, rồi nhìn sang Nam – gã tiều phu đang run lẩy bẩy với chiếc rìu rỉ sét.

"NPC Tiều phu số hiệu 009, ngươi đã vi phạm nghiêm trọng các quy tắc vận hành thực tại." GM_03 cất giọng lạnh lùng. "Ngươi có gì để biện minh trước khi ta đưa ngươi vào thùng rác hệ thống không?"

Nam nuốt nước bọt. Trong giây phút sinh tử, bản năng của một "thánh cày thuê" chuyên lách luật trỗi dậy. Anh bỗng nhớ ra một điều: Hệ thống vận hành theo logic cứng nhắc, chỉ cần anh chứng minh mình đang "làm việc đúng quy trình", Admin cũng không thể tùy tiện xóa anh.

Nam lập tức quỳ sụp xuống, mặt mếu máo, tay dâng chiếc rìu lên quá đầu:

"Oan cho tiểu nhân quá Admin đại nhân ơi! Ngài nhìn xem, tôi chỉ là một NPC cấp 1, chỉ số sát thương là 0. Tôi làm sao mà đánh người được? Đây hoàn toàn là do các đại hiệp đây... quá nhiệt tình giúp đỡ tôi làm nhiệm vụ thôi!"

GM_03 nheo mắt: "Giúp đỡ? Giúp đỡ mà sập tiệm thuốc, gãy kiếm cấp S, còn đào hố chôn cả bang hội thế này?"

Nam gật đầu lia lịa, chỉ tay xuống hố:

"Dạ đúng! Ngài xem, nhiệm vụ của tôi là 'Phát rìu' và 'Dọn dẹp môi trường'. Đại hiệp Hàn Phong đây thấy tôi làm việc vất vả nên đã tự nguyện dùng cây đại đao 10 vạn vàng của ngài ấy để... thử độ cứng của đất hộ tôi. Còn thanh kiếm của cô nương Băng Nhi, là do cô ấy muốn giúp tôi tỉa cành cây nhưng lỡ tay chém vào đá nên mới gãy. Tôi vì sợ các vị ấy buồn nên mới đào cái hố này để... mời các vị ấy xuống nghỉ ngơi cho mát!"

Hàn Phong từ dưới hố gào lên: "Nghỉ ngơi cái con khỉ! Mày vừa bảo tao là rác nên cần dọn dẹp mà!"

Nam lập tức quay sang, mắt rưng rưng: "Đại hiệp, ngài quên rồi sao? Ngài bảo ngài muốn hòa mình vào thiên nhiên, nên tôi mới giúp ngài 'nhập thổ vi an' (chôn cất cho yên nghỉ) sớm một chút mà? Lòng tốt của tôi, ngài nỡ lòng nào phủ nhận?"

GM_03 bắt đầu thấy đau đầu. Hắn mở bảng mã nguồn của Nam ra kiểm tra. Quả thực, chỉ số sát thương của Nam vẫn là 0. Nhật ký hệ thống chỉ ghi nhận: NPC thực hiện hành động chặt cây, đào đất, sửa đổi địa hình. Theo quy định, không có điều khoản nào cấm NPC "đào hố" nếu nó phục vụ mục đích thẩm mỹ của bản đồ.

"Hừm... Dù ngươi không trực tiếp tấn công, nhưng hành vi của ngươi đã gây thiệt hại kinh tế lớn cho người chơi." GM_03 hắng giọng.

Nam chớp mắt, nảy ra một tối kiến: "Thưa đại nhân, hay là thế này... Để bù đắp cho các đại hiệp, tôi sẽ mở một 'Dịch vụ nâng cấp công cụ' đặc biệt. Ngài xem, rìu của tôi không gãy, nghĩa là nó rất bền. Tôi sẽ bán lại củi tốt cho họ để họ rèn lại vũ khí. Như vậy, dòng tiền trong game vẫn lưu thông, người chơi lại có mục tiêu để nạp thẻ tiếp, chẳng phải ngài sẽ được sếp khen thưởng vì tăng doanh thu sao?"

GM_03 khựng lại. Từ khóa "tăng doanh thu" dường như đã đánh trúng vào điểm yếu của gã quản trị viên.

"Ngươi nói... cũng có lý. Nếu ta xóa ngươi, cái hố này vẫn ở đây, thanh kiếm cấp S vẫn gãy, người chơi sẽ bỏ game vì ức chế. Nhưng nếu ngươi biến thành một 'NPC hiếm' chuyên cung cấp nguyên liệu rèn đồ, họ sẽ đua nhau nạp tiền để mua củi của ngươi..."

Nam thấy cá đã cắn câu, liền bồi thêm: "Đúng thế! Và để đảm bảo công bằng, tôi xin tự nguyện nộp thuế 50% doanh thu vàng cho hệ thống!"

GM_03 gật đầu lia lịa: "Được! Rất biết điều! Vậy ta sẽ tạm thời không xóa ngươi, nhưng sẽ gắn cho ngươi một cái mác 'NPC Sự Kiện'. Ngươi phải có trách nhiệm 'vắt túi' bọn họ cho thật sạch, rõ chưa?"

[Ting! Hệ thống cập nhật chức nghiệp của bạn: NPC Gian Thương (Ẩn).] [Nhiệm vụ mới: Thu về 100.000 vàng từ người chơi trong 7 ngày.]

Nam mừng thầm trong bụng. Anh đứng dậy, phủi bụi trên áo, rồi nhìn xuống hố với nụ cười "kinh doanh" chuẩn mực.

"Nào các đại hiệp! Đừng nằm đó than vãn nữa. Ai muốn mua 'Gỗ Sồi Thần Thánh' để rèn lại vũ khí gãy thì giơ tay lên! Chỉ 1000 vàng một thanh thôi, giá hữu nghị cho người quen vừa bị chôn!"

Hàn Phong nghiến răng: "Thằng khốn... Tao vừa bị mày chôn, giờ lại phải mua củi của mày để sửa đao?"

"Đúng vậy!" Nam nháy mắt. "Nếu không mua, ngài cứ nằm dưới hố đó cho đến khi hết 10 phút giảm tốc độ nhé. Mà tôi nghe nói, quái vật rừng gần đây rất thích mùi... đại gia nạp thẻ đấy!"

Chưa đầy năm phút sau, tiếng "Ting ting" cộng vàng vang lên liên hồi. Nam cười toe toét, thầm nghĩ: "Hóa ra làm Bug cũng có cái thú của nó. Vừa được đánh người, vừa được tiền, lại còn được Admin bảo kê. Kiểu này mình sắp mua được nửa cái Tân Thủ Thôn rồi!"

Xa xa, Băng Nhi đứng nhìn gã tiều phu đang hớn hở thu tiền, cô nắm chặt nửa thanh kiếm gãy, lẩm bẩm: "Tên gian thương này... tôi nhất định sẽ khiến anh phải nôn sạch số tiền đó ra!"