Tiếng động cơ cũ kỹ của chiếc xe khách liên tỉnh gầm gừ một nhịp cuối rồi im bặt. Bụi đường đỏ quạch bám đầy trên lớp kính mờ đục, che khuất cả cái nắng hanh hao của buổi chiều tà. Linh Đan áp trán vào cửa sổ, cảm nhận sự rung chấn nhẹ nhàng của máy móc đang nguội dần. Cuối cùng, cô cũng đã đến nơi.
"Hết ga rồi cô ơi! Xuống thôi, thị trấn Hải Yên chào đón nhé," bác tài xế vừa lau mồ hôi vừa oang oang thông báo.
Linh Đan khẽ gật đầu, kéo chiếc balo bạc màu trên ghế cạnh bên. Ngoài hai thùng carton chứa đầy vải vóc và một chiếc máy khâu mini gửi theo xe tải từ hôm trước, toàn bộ cuộc đời của cô ở tuổi hai mươi sáu chỉ gói gọn trong vài bộ quần áo và một trái tim đầy những vết xước chưa kịp thành sẹo.
Bước xuống xe, mùi mặn mòi của muối và vị nồng của rong biển khô xộc thẳng vào mũi. Không có mùi khói xe, không có tiếng còi giục giã, cũng không có những tòa nhà cao tầng bóp nghẹt tầm mắt. Trước mặt cô là một con đường dốc uốn lượn, một bên là dãy nhà lợp ngói đỏ thẫm vì rêu phong, một bên là khoảng không bao la của biển cả đang chuyển dần sang màu tím thẫm.
Cô kéo vali đi bộ theo chỉ dẫn của bà ngoại qua điện thoại. Căn nhà cũ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ mà người dân địa phương hay gọi là hẻm Đá Dăm. Ở đây, gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của nước biển. Linh Đan dừng lại trước một cánh cổng gỗ đã tróc sơn, dây leo bám đầy vách tường đá. Cô lấy chìa khóa, tay run run vì cái lạnh hay vì một sự xúc động khó gọi tên.
Cạch.
Cánh cửa mở ra, một mùi gỗ ẩm và bụi bặm của thời gian ùa tới. Căn nhà không rộng, chỉ có một gian phòng khách nhỏ, một cái gác lửng và một gian bếp hướng ra phía sau. Nhưng điều khiến Linh Đan đứng lặng chính là khung cửa sổ lớn ở phòng khách. Từ đây, cô có thể thấy rõ những con tàu đánh cá đang rục rịch thắp đèn ngoài khơi xa.
Cô không bật đèn ngay. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi hoàng hôn, Linh Đan ngồi xuống sàn gỗ, đôi vai vốn luôn gồng gánh những deadline, những lời chỉ trích và sự phản bội ở thành phố, giờ đây bỗng chùng xuống. Cô đưa tay chạm vào những đầu ngón tay đầy vết chai do cầm kim lâu ngày, khẽ thở hắt ra một hơi.
"Thôi thì... cứ bắt đầu từ đây vậy."
Đúng lúc đó, từ căn nhà gỗ sát vách, tiếng đập kịch kịch đều đặn vang lên. Đó là âm thanh của búa gõ vào gỗ, rắn rỏi và dứt khoát. Tiếng động ấy xé toang không gian tĩnh lặng, như thể đang nhắc nhở cô rằng nơi này vẫn có sự sống, vẫn có những con người đang âm thầm làm việc trong bóng tối.
Linh Đan đứng dậy, tò mò nhìn qua khe cửa sổ. Phía bên kia sân, dưới ánh đèn vàng vọt của một xưởng mộc lộ thiên, bóng dáng một người đàn ông cao lớn đang cúi đầu bên một tấm gỗ dài. Anh ta không để ý đến sự hiện diện của người hàng xóm mới, chỉ tập trung vào từng đường bào, từng thớ gỗ.
Gió biển lại thổi tới, làm rung rinh mấy cành hoa giấy rụng đầy trước sân. Linh Đan khép rèm lại, lòng thầm nghĩ, có lẽ những ngày tháng sắp tới của cô sẽ không chỉ có sự im lặng.
Đêm đầu tiên ở Hải Yên, Linh Đan không nằm mơ. Cô ngủ thiếp đi trong mùi vải mới hòa lẫn với mùi mặn của biển, để mặc cho tiếng sóng vỗ rì rào ngoài kia khâu lại từng chút một những vụn vỡ trong lòng.