Sáng hôm sau, Linh Đan bị đánh thức bởi tiếng chim hải âu chao liệng và cái nắng hanh vàng của biển tràn qua khe cửa. Không có tiếng chuông báo thức giục giã, cũng không có tiếng thông báo tin nhắn công việc dồn dập, cô nằm lặng đi vài phút để định vị lại bản thân mình đang ở đâu.
Sau khi rửa mặt bằng làn nước mát lạnh từ giếng đào, Linh Đan bắt tay vào công việc quan trọng nhất: dọn dẹp gian phòng khách để đặt máy khâu. Cô đẩy bộ bàn ghế cũ sang một bên, quét đi những lớp bụi thời gian bám trên bậu cửa. Những thùng carton đựng vải vóc được khui ra. Màu xanh của lụa, màu nâu của đũi và những xấp linen thô mộc dần lấp đầy không gian, khiến căn nhà gỗ vốn u buồn bỗng chốc trở nên ấm áp hơn.
Linh Đan quyết định không treo biển hiệu. Cô không muốn biến nơi này thành một cơ sở kinh doanh xô bồ. Cô chỉ muốn một góc nhỏ để khâu vá, để sửa lại những chiếc cúc áo bị đứt, những đường biên bị tuột cho những người dân trong hẻm, hoặc đơn giản là để tìm lại sự bình yên trong từng đường kim mũi chỉ.
Đang mải mê sắp xếp chỗ treo kéo và kim ghim, Linh Đan chợt nghe thấy tiếng "ầm" lớn phía sau nhà. Cô giật mình chạy ra sân sau. Hóa ra một đoạn rào gỗ ngăn cách giữa nhà cô và nhà bên cạnh đã đổ sụp sau trận gió đêm qua. Gỗ đã mục, mục đến mức chỉ cần một tác động nhỏ là tan hoang.
Ở phía bên kia hàng rào đổ nát, người đàn ông tối qua - Khôi Vỹ - đang đứng đó. Anh mặc chiếc áo phông xám vấy bẩn mùn cưa, quần kaki sờn cũ và đi đôi ủng cao su. Trên tay anh vẫn cầm một chiếc bào gỗ. Dưới ánh nắng rực rỡ, vẻ ngoài của anh hiện lên rõ ràng hơn: gương mặt góc cạnh với làn da bánh mật khỏe khoắn, nhưng đôi mắt lại có vẻ gì đó rất xa xăm, lạnh nhạt.
Linh Đan hơi bối rối, cô đưa tay vén lọn tóc mai ra sau tai: "Chào anh... Cái rào này, chắc tại tôi đụng trúng lúc dọn đồ."
Khôi Vỹ nhìn xuống đống gỗ mục, rồi nhìn sang cô gái nhỏ nhắn có gương mặt thanh tú nhưng xanh xao đang đứng trước mặt. Anh không cười, chỉ khẽ nhíu mày, giọng nói trầm và đặc sệt mùi sương gió: "Gỗ mục hết rồi, không phải tại cô đâu."
Anh không nói thêm lời khách sáo nào, lẳng lặng đặt chiếc bào xuống, quay vào trong lấy ra một chiếc búa và nắm đinh. Trước sự ngỡ ngàng của Linh Đan, Khôi Vỹ bắt đầu nhặt những thanh gỗ còn dùng được lên, đóng lại một cách dứt khoát. Tiếng búa nện xuống nghe "chát, chát" giữa không gian tĩnh mịch.
Linh Đan định ngăn lại vì thấy ngại, nhưng nhìn dáng vẻ lầm lì của anh, cô lại không dám lên tiếng. Cô đứng đó, quan sát đôi bàn tay to lớn, thô ráp của anh. Những ngón tay đầy vết chai sần nhưng di chuyển rất linh hoạt và chính xác. Từng động tác của anh mang lại cảm giác tin cậy đến kỳ lạ, một sự vững chãi mà bấy lâu nay cô không tìm thấy ở những người đàn ông mặc vest, xức nước hoa thơm phức nơi văn phòng.
Khoảng mười phút sau, hàng rào được cố định lại một cách tạm bợ nhưng chắc chắn hơn trước. Khôi Vỹ đứng dậy, phủi mùn cưa trên tay: "Tôi sẽ thay gỗ mới sau. Giờ thì cứ để thế này đã."
"Cảm ơn anh... Tôi là Linh Đan, mới chuyển đến nhà bà ngoại," cô cố gắng tạo một cuộc hội thoại nhỏ.
Anh chỉ gật đầu một cái xem như đã nghe thấy, rồi quay lưng bước về phía xưởng mộc của mình. Trước khi đi khuất, anh dừng lại một nhịp, nhìn vào gian phòng khách đầy vải của cô qua cửa sổ đang mở toang, rồi nói nhỏ: "Tiệm may à?"
"Vâng, tôi sửa đồ cũ là chính," Linh Đan đáp.
Khôi Vỹ không nói gì thêm, bóng dáng cao lớn của anh chìm dần vào trong bóng râm của xưởng gỗ.
Linh Đan quay trở vào nhà, nhìn lại những thước vải đủ màu trên bàn. Một tiệm may không biển hiệu, một người hàng xóm ít nói và tiếng búa gõ nhịp nhàng. Hải Yên đón cô bằng một sự thô mộc như thế, nhưng chẳng hiểu sao, cô lại thấy lòng mình bớt chông chênh hơn một chút.