MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Buồm Ghép MảnhChương 3

Cánh Buồm Ghép Mảnh

Chương 3

797 từ · ~4 phút đọc

Năm giờ ba mươi sáng.

Khi sương muối còn giăng mờ mịt trên những mái ngói rêu phong và mặt biển phía xa vẫn còn là một dải màu xám xịt, không gian tĩnh mịch của hẻm Đá Dăm bị phá vỡ bởi một âm thanh quen thuộc.

Kịch. Kịch. Chát.

Linh Đan khẽ cựa mình dưới lớp chăn mỏng. Ở thành phố, âm thanh đánh thức cô thường là tiếng còi xe inh ỏi hoặc tiếng chuông báo thức vô hồn trên điện thoại. Nhưng ở đây, đó là tiếng búa gõ vào gỗ—đều đặn, nhịp nhàng và tràn đầy sinh khí. Cô mở mắt, nhìn lên trần nhà gỗ cao vút, cảm nhận hơi lạnh luồn qua khe cửa. Tiếng búa ấy như một chiếc đồng hồ sinh học mới, nhắc nhở cô rằng một ngày nữa đã bắt đầu.

Cô rời giường, quấn chiếc khăn len quanh cổ rồi bước xuống gian bếp nhỏ. Vừa nhóm lửa đun ấm nước, cô vừa nhìn qua khung cửa sổ nhỏ hướng sang nhà bên cạnh. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của xưởng mộc, bóng dáng Khôi Vỹ đã in dài trên nền đất từ bao giờ. Anh đang đóng những thanh nẹp cho một khung thuyền nhỏ, mồ hôi lấm tấm trên trán dù cái lạnh buổi sớm vẫn đang bủa vây.

Linh Đan pha một tách trà nhài nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt cô. Cô cứ đứng đó quan sát anh một lúc lâu. Có một sự tập trung đến cực đoan trong cách anh làm việc. Anh không nhìn đi đâu khác, không phân tâm bởi tiếng sóng hay tiếng gió rít qua khe cửa. Từng nhát búa nện xuống đều mang theo một sức nặng tâm tư nào đó mà cô chưa thể gọi tên.

Sáng hôm đó, Linh Đan quyết định đem chiếc máy khâu mini ra lau chùi lại lần cuối. Cô đặt nó ngay cạnh cửa sổ, nơi có ánh sáng tốt nhất. Khi cô vừa đạp những vòng quay đầu tiên, tiếng máy khâu xạch xạch nhẹ nhàng hòa quyện cùng tiếng búa chát chát từ phía bên kia sân.

Sự giao thoa giữa tiếng kim chỉ thanh mảnh và tiếng gỗ đá thô kệch tạo nên một bản nhạc kỳ lạ. Nó không ồn ào như phố thị, mà giống như hai nhịp đập của hai trái tim đang cố tìm lại nhịp điệu của riêng mình sau những tổn thương.

Đến gần trưa, khi mặt trời đã lên cao và sương đã tan hết, tiếng búa bỗng dừng lại. Linh Đan ngước lên, thấy Khôi Vỹ đang đứng tựa lưng vào cột gỗ, tay cầm chai nước khoáng tu một hơi dài. Trông anh mệt mỏi nhưng đôi mắt lại có phần thanh thản hơn lúc sáng.

Bất chợt, anh nhìn sang phía cô. Linh Đan hơi giật mình, định cúi xuống giả vờ làm việc, nhưng rồi cô lấy hết can đảm, khẽ vẫy tay chào qua khung cửa sổ mở toang.

Khôi Vỹ hơi sững lại. Anh dường như không quen với việc có ai đó hiện diện và quan sát mình trong giờ làm việc. Anh không vẫy tay lại, nhưng cũng không quay đi ngay. Anh nhìn vào chiếc máy khâu nhỏ của cô, rồi nhìn những dải vải lụa xanh đang rủ xuống cạnh bàn.

"Dậy sớm thế?" Giọng anh vọng sang, vẫn trầm và khàn như tiếng gỗ va vào nhau.

"Tiếng búa của anh... làm tôi thấy mình cũng nên làm gì đó," Linh Đan mỉm cười, một nụ cười thật sự đầu tiên kể từ khi cô đến Hải Yên. "Anh đóng thuyền à?"

Khôi Vỹ nhìn xuống những mảnh gỗ dưới chân, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn man mác. "Chỉ là mấy thứ linh tinh thôi."

Nói đoạn, anh lại cầm chiếc bào lên, tiếp tục vùi đầu vào công việc như muốn trốn tránh sự tò mò của người đối diện. Linh Đan không hỏi thêm. Cô hiểu cảm giác đó—cảm giác muốn giấu mình vào một công việc tỉ mẩn để không phải đối mặt với những câu hỏi về quá khứ.

Cô cúi xuống, tiếp tục luồn sợi chỉ xanh qua lỗ kim nhỏ xíu. Tiếng búa lại vang lên, nhưng lần này Linh Đan không còn cảm thấy nó là một sự làm phiền. Ngược lại, âm thanh đó giống như một lời khẳng định thầm lặng rằng cô không đơn độc trong căn hẻm nhỏ này.

Chiều hôm đó, trên bàn may của Linh Đan có thêm một nhành hoa giấy màu hồng nhạt rụng bên thềm nhà. Cô nhặt lên, cài vào cạnh chiếc máy khâu. Tiệm may không biển hiệu của cô đã bắt đầu có nhịp thở đầu tiên, bắt đầu từ một rạng sáng đầy tiếng búa.