Một tuần trôi qua, Linh Đan bắt đầu quen với nhịp sống ở Hải Yên. Căn nhà gỗ của bà ngoại giờ đây đã phảng phất mùi trà nhài và mùi vải khô đặc trưng. Cô dành phần lớn thời gian ngồi bên bậu cửa sổ, không phải để làm việc cho một ai đó, mà để tự tay sửa lại những bộ váy cũ của mình — những món đồ cô từng mặc trong những ngày tháng mệt mỏi ở thành phố, giờ được cô cắt tỉa, thêu thêm vài nhành hoa nhỏ như một cách để tẩy rửa quá khứ.
Chiều thứ bảy, trời trong xanh lạ kỳ. Gió biển thổi mạnh khiến những tấm vải treo trong tiệm của Linh Đan bay khẽ khàng như những dải mây màu. Đang mải mê với đường kim, cô chợt thấy bóng dáng Khôi Vỹ đứng lấp ló ở cổng gỗ.
Hôm nay anh không cầm búa hay bào. Trên tay anh là một chiếc túi vải thô, dáng vẻ có chút ngập ngừng không giống với sự dứt khoát thường ngày.
"Linh Đan..." Anh gọi khẽ, âm thanh suýt chút nữa bị tiếng sóng biển nuốt chửng.
Linh Đan vội vàng đặt cây kim xuống, bước ra hiên: "Anh Vỹ? Có chuyện gì thế?"
Khôi Vỹ bước vào sân, mùi gỗ thông mới từ người anh tỏa ra, át đi cả vị mặn của biển. Anh đưa chiếc túi vải ra trước mặt cô, giọng thấp xuống: "Cô nói... cô chuyên sửa đồ cũ phải không? Tôi có cái này, không biết có cứu được không."
Linh Đan đón lấy chiếc túi. Bên trong là một chiếc áo khoác kaki màu xanh quân đội đã cũ sờn, thậm chí còn có vài vết rách lớn ở vạt áo và một vết cháy xém nhỏ ở cổ tay. Chất vải đã bạc màu theo năm tháng, nhưng đường may vẫn rất chắc chắn.
"Cái này..." Linh Đan ngón tay lướt nhẹ trên vết rách. "Nó có vẻ rất quan trọng với anh?"
Khôi Vỹ im lặng một hồi lâu. Anh nhìn ra phía rặng phi lao ngoài xa, đôi mắt thâm trầm như chứa cả một cơn bão đã ngủ yên. "Của bố tôi để lại. Ông ấy là thợ đóng tàu giỏi nhất vùng này. Tôi... tôi vô ý làm rách nó khi dọn dẹp xưởng."
Linh Đan ngước nhìn anh. Đây là lần đầu tiên anh chia sẻ điều gì đó vượt ra ngoài những câu chào xã giao. Cô thấy được trong mắt anh sự hối lỗi của một đứa trẻ, dù anh là một người đàn ông lực lưỡng.
"Anh vào nhà đi, để tôi xem kỹ lại."
Lần đầu tiên Khôi Vỹ bước chân vào không gian của Linh Đan. Anh phải cúi đầu để tránh đụng phải những dải lụa xanh đang treo trên giá. Căn phòng nhỏ thơm mùi hoa nhài và có gì đó rất mềm mại, đối lập hoàn toàn với xưởng gỗ đầy bụi bặm và tiếng ồn của anh.
Linh Đan trải chiếc áo lên bàn, lấy ra một hộp gỗ đựng đầy những cuộn chỉ đủ màu. Cô chọn một cuộn chỉ xanh biển, tông màu trầm nhưng có độ bóng nhẹ.
"Tôi sẽ không chỉ vá lại, tôi sẽ dùng kỹ thuật thêu giấu mũi và dùng chính những mảnh vải vụn này để gia cố. Nó sẽ để lại một vết sẹo, nhưng là một vết sẹo đẹp," cô nói, mắt không rời chiếc áo.
Khôi Vỹ đứng nhìn cô luồn chỉ. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Linh Đan di chuyển thoăn thoắt nhưng cực kỳ nâng niu. Anh bỗng thấy một sự tương đồng kỳ lạ: anh dùng búa và bào để tạo hình cho gỗ, còn cô dùng kim và chỉ để gắn kết những mảnh vụn vỡ. Mùi gỗ mới trên áo anh và mùi chỉ xanh của cô hòa quyện vào nhau trong không gian yên tĩnh.
"Vết sẹo đẹp sao?" Khôi Vỹ lầm bầm, như thể đang tự hỏi chính mình.
"Đúng vậy," Linh Đan ngẩng lên, mỉm cười. "Đôi khi chúng ta không cần xóa bỏ vết thương, chỉ cần làm cho nó trở nên dễ nhìn hơn một chút là được."
Khôi Vỹ không đáp, nhưng bàn tay đang nắm chặt của anh dần thả lỏng. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, nhìn Linh Đan làm việc. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tiếng búa rộn rã trong đầu anh tạm thời im lặng, nhường chỗ cho tiếng "sột soạt" của sợi chỉ xuyên qua vải và tiếng thở đều đặn của một người vừa mới quen.
Chiều hôm đó, nắng tắt muộn. Trong tiệm may không biển hiệu, có một người thợ mộc ngồi lặng lẽ xem một cô gái khâu lại ký ức. Sợi chỉ xanh cứ thế len lỏi, không chỉ qua lớp vải kaki sờn cũ, mà dường như đang vô hình nối liền hai tâm hồn vốn dĩ đã chọn cách cách biệt với thế gian.