MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Buồm Ghép MảnhChương 5

Cánh Buồm Ghép Mảnh

Chương 5

795 từ · ~4 phút đọc

Thời tiết ở Hải Yên vốn đỏ đảnh như tính khí của một người nghệ sĩ. Mới ban chiều trời còn xanh ngắt, vậy mà khi mặt trời vừa khuất sau những rặng phi lao, mây xám từ phía chân trời đã ùn ùn kéo về, mang theo hơi nước lạnh lẽo và mùi ẩm mốc của đất cát khô hạn lâu ngày.

Linh Đan đang mải mê với những mũi thêu cuối cùng trên chiếc áo của Khôi Vỹ thì tiếng sấm rền vang từ xa vọng lại. Chỉ vài phút sau, những giọt mưa đầu tiên to bằng hạt đỗ bắt đầu gõ "bộp bộp" lên mái tôn, rồi nhanh chóng chuyển thành một trận mưa rào trắng xóa cả lối về.

"Mưa lớn quá!" Linh Đan thốt lên, vội vã chạy ra cửa để khép lại những cánh cửa sổ gỗ đang bị gió đập bần bật.

Khôi Vỹ đang định đứng dậy ra về thì một luồng gió mạnh thổi tạt vào hiên nhà, cuốn theo màn nước mưa dày đặc. Anh chững lại ở ngưỡng cửa. Với tầm vóc của anh, việc băng qua màn mưa này không khó, nhưng nhìn con đường dốc trước nhà giờ đã thành một dòng suối nhỏ chảy xiết, anh ngập ngừng.

"Anh đừng về, mưa này ở biển thường kèm theo giông, nguy hiểm lắm." Linh Đan nói vọng ra từ phía sau, tay cô vẫn đang giữ chặt cánh cửa sổ để cài chốt.

Khôi Vỹ quay lại, thấy cô gái nhỏ đang gồng mình chống chọi với sức gió. Anh bước tới, bàn tay to lớn phủ lên bàn tay cô, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sập vào vị trí. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên, chốt cửa đã được khóa chặt. Sự đụng chạm tình cờ chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng cái ấm áp từ bàn tay anh dường như vẫn còn vương lại trên những đầu ngón tay của Linh Đan.

"Cảm ơn anh." Cô khẽ nói, mặt hơi đỏ lên vì gắng sức (hoặc vì một lý do nào khác).

Trong gian phòng khách lúc này, ánh sáng chỉ còn lại từ ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn và vệt sáng vàng vọt của chiếc đèn bàn làm việc. Tiếng mưa rơi trên mái tôn nghe như hàng ngàn tiếng trống dồn dập, tạo ra một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Họ cùng ngồi lại bên chiếc bàn nhỏ. Linh Đan pha hai tách trà gừng nóng. Hơi cay nồng của gừng hòa quyện với mùi mưa tạo nên một cảm giác dễ chịu đến lạ. Khôi Vỹ đón lấy tách trà, đôi mắt anh chăm chú nhìn vào chiếc áo khoác của mình đang nằm trên bàn. Những vết rách đã được thay thế bằng những nhành hoa thêu bằng chỉ xanh biển — tinh tế, mạnh mẽ và đầy sự nâng niu.

"Cô thêu giỏi thật," Khôi Vỹ phá vỡ sự im lặng. "Nó trông... sống động hơn trước."

Linh Đan mỉm cười, áp hai lòng bàn tay vào tách trà ấm: "Đó là cách tôi nói chuyện với vải vóc. Mỗi miếng vá đều có một câu chuyện. Có những chuyện mình không muốn quên đi, nhưng cũng không muốn nó mãi là một vết thương hở."

Khôi Vỹ nhìn ra cửa sổ, nơi những dòng nước đang chảy tràn trên kính. Giọng anh trầm xuống, gần như là thì thầm: "Tôi từng nghĩ những thứ đã vỡ thì chỉ có thể vứt đi, hoặc sống chung với đống đổ nát đó suốt đời."

"Gỗ thì sao?" Linh Đan hỏi khẽ. "Nếu một thanh gỗ bị nứt, anh sẽ làm gì?"

"Tôi sẽ dùng keo trộn với mùn cưa để trám lại, hoặc đẽo gọt nó thành một hình hài khác," anh trả lời, rồi chợt khựng lại như thể vừa nhận ra điều gì đó.

Linh Đan nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh trong ánh đèn dầu: "Đấy, gỗ cũng giống như lòng người vậy thôi. Anh cũng đang chữa lành cho gỗ mỗi ngày đó thôi."

Khôi Vỹ im lặng. Ngoài kia, tiếng sấm vẫn thi thoảng gầm gừ, nhưng không gian dưới hiên nhà bỗng trở nên dịu lại. Lần đầu tiên, người thợ đóng tàu luôn giữ khoảng cách ấy cảm thấy sự hiện diện của người khác không còn là gánh nặng.

Cơn mưa rào này đã giữ chân anh lại, buộc anh phải ngừng những nhát búa dồn dập để ngồi xuống và lắng nghe tiếng mưa, và có lẽ là lắng nghe cả nhịp đập của chính mình. Họ ngồi đó, giữa mùi gỗ mới và sợi chỉ xanh, giữa một người thợ mộc lầm lì và một cô thợ may mộng mơ, lặng lẽ đi qua cơn bão đầu tiên của mùa hạ.