MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Buồm Ghép MảnhChương 6

Cánh Buồm Ghép Mảnh

Chương 6

731 từ · ~4 phút đọc

Sau trận mưa rào đêm trước, bầu trời Hải Yên như được gột rửa, xanh ngắt và trong veo. Linh Đan mở tung cửa sổ, hít hà mùi đất ẩm và vị muối mặn nồng nàn. Hôm nay, cô quyết định không ngồi bên máy khâu mà dành thời gian để dạo quanh hẻm Đá Dăm. Cô cần phải ra mắt những người hàng xóm, những người mà cho đến tận hôm nay, cô mới chỉ thấy thấp thoáng sau những bờ rào đá hay nghe tiếng họ gọi nhau í ới lúc rạng sáng.

Người đầu tiên Linh Đan gặp là bà Sáu, một người phụ nữ có làn da đồi mồi và nụ cười không còn đủ răng, nhưng ánh mắt thì cực kỳ tinh anh. Bà Sáu ngồi trước hiên nhà, đôi tay gầy guộc đang thoăn thoắt đan những mắt lưới đánh cá bằng nhựa màu cam rực rỡ.

"Cháu là đứa cháu ngoại của bà giáo Lan mới về phải không?" Bà Sáu hỏi, giọng đặc sệt ngữ điệu địa phương nhưng ấm áp.

"Dạ, cháu chào bà. Cháu tên Linh Đan." Cô lễ phép đặt túi bánh nhỏ lên chõng tre cạnh bà.

Bà Sáu cười khà khà, chỉ tay về phía căn nhà gỗ của Khôi Vỹ: "Đã gặp cái thằng 'Gỗ' bên cạnh chưa? Nó ít nói lắm, nhưng tâm tính tốt. Ở đây ai cũng quý nó, mà cũng ai cũng ngại nó. Nó sống như cái gốc cây cổ thụ, cứ đứng lù lù một góc, nắng không héo mà mưa cũng chẳng trôi."

Linh Đan khẽ cười khi nghe cái tên "Gỗ". Có vẻ như cả thị trấn này đều biết tính nết của anh chàng thợ mộc ấy.

Đi tiếp một đoạn, cô gặp ông Tư "Mắt Kính", người sở hữu một tiệm sửa đồng hồ cũ nhỏ xíu nằm sát mép biển. Cửa tiệm của ông chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, chứa đầy những bánh răng li ti và những chiếc đồng hồ quả lắc không bao giờ chạy cùng một giờ. Ông Tư đeo một chiếc kính lúp gắn chặt vào hốc mắt, nhìn Linh Đan qua kẽ hở của đống linh kiện:

"Về đây là đúng rồi cháu ạ. Ở đây thời gian nó chạy chậm hơn ngoài kia. Ở ngoài đó người ta tính bằng giây bằng phút, còn ở Hải Yên này, tụi tôi tính bằng con nước và mùa cá."

Linh Đan đứng lặng người trước câu nói của ông. Cô nhận ra rằng, những người hàng xóm này, mỗi người đều mang một vẻ "lạ kỳ" theo cách rất riêng. Họ không hỏi cô làm nghề gì, lương tháng bao nhiêu, hay tại sao lại bỏ thành phố về đây. Họ đón nhận cô như cách biển đón nhận một con sóng nhỏ: tự nhiên và không phán xét.

Đến cuối hẻm, cô gặp "Thằng Nhóc" — một cậu bé khoảng mười tuổi với mái tóc cháy nắng, đang mải mê thả một chiếc thuyền gỗ nhỏ xuống rãnh nước chảy ra biển.

"Chị ơi, thuyền này anh Vỹ làm cho em đó! Anh ấy nói thuyền phải có tên nó mới không bị lạc giữa đại dương," cậu bé hớn hở khoe.

Linh Đan cúi xuống nhìn chiếc thuyền. Trên mạn thuyền có khắc một chữ nhỏ: Hy Vọng. Cô chợt hiểu ra, đằng sau vẻ lầm lì và những nhát búa khô khốc của Khôi Vỹ là một trái tim mềm mỏng đến nhường nào. Anh không chỉ đóng những thứ linh tinh như anh nói, anh đang đóng những giấc mơ nhỏ bé cho những đứa trẻ vùng biển này.

Quay trở về nhà khi nắng chiều đã nhạt, Linh Đan thấy lòng mình nhẹ tênh. Những người hàng xóm lạ kỳ ấy, bằng cách này hay cách khác, đang dạy cô cách tồn tại giữa thực tại mà không cần phải gồng mình mạnh mẽ.

Khi đi ngang qua xưởng mộc, cô thấy Khôi Vỹ đang đứng đó, tay cầm chiếc áo khoác xanh quân đội đã được cô vá lại. Anh không mặc, chỉ treo nó lên một cái giá gỗ cao, ánh mắt nhìn nó đầy vẻ trân trọng. Thấy cô đi ngang qua, anh không lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu — một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng lần này, Linh Đan cảm thấy mình đã thực sự thuộc về con hẻm Đá Dăm này.