MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Buồm Ghép MảnhChương 7

Cánh Buồm Ghép Mảnh

Chương 7

870 từ · ~5 phút đọc

Buổi tối ở Hải Yên thường đến sớm hơn người ta tưởng. Khi ánh hoàng hôn tím sẫm vừa lịm tắt dưới mặt biển, cả thị trấn chìm vào một sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng những con mọt gỗ đang cần mẫn gặm nhấm những cột nhà cũ.

Linh Đan đang ngồi bên chiếc máy khâu, ánh đèn vàng hắt bóng cô lên vách gỗ thành một hình hài cô độc. Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn gỗ rung lên bần bật. Âm thanh ấy chói lóa và lạc lõng trong không gian này. Nhìn cái tên hiện trên màn hình, tim Linh Đan thắt lại một nhịp.

Là mẹ.

Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy nhấn nút nghe.

"Đan à? Con vẫn ở dưới đó à? Bao giờ thì mới chịu bỏ cái trò trẻ con này mà về thành phố?" Giọng mẹ cô vang lên, sắc sảo và mang theo áp lực của những ngày tháng mà Linh Đan luôn cố chạy trốn. "Chỗ làm cũ của con nói họ có thể cân nhắc nếu con chịu quay lại xin lỗi. Đừng có bướng bỉnh nữa, một đứa con gái một thân một mình ở cái vùng khỉ ho cò gáy đó thì làm được gì?"

Linh Đan im lặng. Những từ ngữ như "xin lỗi", "quay lại", "con gái một mình" rơi vào lòng cô như những viên đá nặng. Cô nhớ lại những đêm thức trắng chạy deadline, những buổi họp bị sếp ném xấp bản thảo vào mặt, và cả cái nhìn thương hại của đồng nghiệp khi cô ngã gục ngay tại bàn làm việc vì kiệt sức.

"Con không về đâu mẹ. Con đang sống rất tốt," cô nói, giọng nghẹn lại.

"Tốt cái gì? Đi vá quần áo cũ mà gọi là tốt sao? Con làm mẹ xấu hổ với họ hàng quá Đan ơi..."

Tiếng tút tút dài dằng dặc vang lên sau khi mẹ cô cúp máy. Linh Đan buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi xuống tấm vải linen màu xanh đang may dở. Cô không khóc, nhưng cảm giác trống rỗng bắt đầu xâm chiếm, như một cái hố đen nuốt chửng sự bình yên mà cô dày công xây dựng suốt tuần qua.

Hóa ra, dù có chạy trốn bao xa, những tổn thương cũ vẫn luôn biết cách tìm về.

Cô tắt đèn, bước ra hiên nhà. Đêm nay không có trăng, gió biển rít lên từng hồi qua khe cửa. Linh Đan ngồi bệt xuống bậc thềm đá lạnh ngắt, ôm lấy đôi vai gầy của mình. Trong bóng tối, cô thấy mình nhỏ bé và vô định. Cô tự hỏi liệu mình có đang thực sự "chữa lành", hay chỉ đang trốn tránh thực tại một cách hèn nhát?

"Uống không?"

Một giọng nói trầm đục vang lên bên cạnh khiến Linh Đan giật mình. Khôi Vỹ đã đứng đó từ bao giờ, tựa lưng vào hàng rào gỗ vừa mới được anh đóng lại hôm trước. Trên tay anh là hai củ khoai lang nướng vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Linh Đan đưa tay lau vội khóe mắt dù biết anh chẳng thể thấy rõ trong bóng tối. Cô nhận lấy củ khoai, hơi ấm từ nó truyền qua lòng bàn tay, xoa dịu cái lạnh đang bủa vây.

"Cảm ơn anh... Sao anh lại biết tôi ở đây?"

"Xưởng tôi sát vách nhà cô. Tiếng thở dài của cô còn to hơn tiếng sóng biển ngoài kia nữa," Khôi Vỹ đáp, anh ngồi xuống bậc thềm dưới, giữ một khoảng cách vừa đủ lịch sự.

Họ im lặng ngồi bên nhau, chỉ có tiếng nhai khoai khô khốc và tiếng gió. Khôi Vỹ không hỏi tại sao cô buồn, cũng không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng. Anh chỉ lặng lẽ ngồi đó, như một tảng đá vững chãi ngăn bớt những luồng gió lạnh tạt vào hiên nhà.

"Anh Vỹ này," Linh Đan khẽ gọi. "Anh có bao giờ cảm thấy mình là kẻ thất bại không?"

Khôi Vỹ nhìn ra phía biển xa xăm, nơi những đốm đèn của tàu đánh cá le lói như những vì sao rụng xuống nước. "Mỗi ngày. Khi một con tàu tôi đóng không thể ra khơi, hoặc khi tôi thấy mình không thể bảo vệ được những gì quan trọng nhất... tôi đều thấy mình thất bại. Nhưng người ta không thể cứ nhìn mãi vào đống tro tàn mà sống được."

Anh đứng dậy, phủi mùn cưa trên áo: "Về ngủ đi. Mai sương muối nhiều, không ngủ sớm là ốm đấy. Hải Yên không cần thêm một người buồn đâu."

Khôi Vỹ bước đi, bóng dáng anh cao lớn và cô độc nhạt nhòa trong đêm. Linh Đan nhìn theo, trái tim vốn đang thắt chặt bỗng nhiên giãn ra một chút. Cô nhìn củ khoai lang đã ăn dở trong tay, rồi nhìn vào bóng tối mênh mông phía trước.

Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng dường như nó đã không còn đáng sợ như trước nữa. Bởi vì cô biết, ở ngay sát vách tường kia, vẫn có một "gốc cây cổ thụ" đang âm thầm đứng đó, cùng cô đi qua những đêm không màu.