Sáng chủ nhật, Hải Yên đón Linh Đan bằng một bầu không khí dịu mát sau trận gió đêm. Lời nói của Khôi Vỹ tối qua như một liều thuốc an thần, giúp cô chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị. Khi tỉnh dậy, cô thấy tâm thế mình khác hẳn; thay vì gặm nhấm nỗi buồn từ cuộc điện thoại của mẹ, cô quyết định phải hoàn thành món quà cảm ơn cho người hàng xóm lầm lì.
Chiếc áo khoác kaki của bố Khôi Vỹ đã được cô xử lý xong. Những vết rách được thay thế bằng những mảng thêu hình sóng biển li ti, tinh xảo đến mức trông chúng như một phần nguyên bản của tấm vải. Linh Đan vuốt phẳng phiu lớp kaki sờn, gấp nó lại cẩn thận rồi bước sang xưởng mộc.
Tiếng búa hôm nay thưa thớt hơn. Khôi Vỹ đang ngồi bệt trên đống vỏ bào, tay cầm một mảnh giấy nhám, mải miết chà lên một thanh gỗ dài. Vai áo phông của anh bị rách một đường nhỏ, để lộ bờ vai vững chãi nhưng đầy vết sẹo ngang dọc — những dấu vết của công việc nặng nhọc và có lẽ là cả những va vấp của cuộc đời.
"Anh Vỹ, áo của anh xong rồi này."
Khôi Vỹ ngước lên, phủi lớp bụi gỗ bám trên lông mày. Anh đứng dậy, đón lấy chiếc áo từ tay Linh Đan. Khi nhìn thấy những nhành hoa và sóng biển được thêu giấu mũi một cách khéo léo, đôi mắt thâm trầm của anh thoáng hiện lên một sự ngạc nhiên xen lẫn xúc động.
"Nó... đẹp hơn cả lúc mới," anh lầm bầm, ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào đường chỉ xanh.
"Tôi có thêu thêm một biểu tượng nhỏ ở mặt trong cổ áo," Linh Đan chỉ tay vào góc nhỏ. "Là hình một con thuyền buồm. Tôi hy vọng nó sẽ mang lại may mắn cho những dự định của anh."
Khôi Vỹ nhìn cô, rồi đột nhiên anh cởi phăng chiếc áo phông rách vai đang mặc, để lộ thân hình vạm vỡ nhưng gầy guộc của một người lao động. Linh Đan hơi giật mình, vội quay mặt đi chỗ khác, hai má nóng bừng. Khôi Vỹ dường như không nhận ra sự bối rối của cô, anh thản nhiên khoác chiếc áo kaki vừa được sửa xong lên người.
Chiếc áo vừa vặn một cách kỳ lạ. Màu xanh quân đội bạc cũ hòa hợp với màu da bánh mật của anh, và những đường chỉ xanh của Linh Đan như thắp sáng cả vẻ ngoài phong trần ấy.
"Vừa lắm. Cảm ơn cô," anh nói, giọng bớt đi vài phần xa cách.
Lúc này, Linh Đan mới dám quay lại nhìn. Cô chú ý đến chiếc áo phông anh vừa vứt trên đống gỗ. Nó bị rách một đường dài ở vai, có lẽ do vướng vào đinh hoặc cạnh gỗ sắc.
"Đưa tôi chiếc áo đó nữa đi," cô chỉ vào chiếc áo cũ. "Tiện tay tôi khâu lại luôn cho. Vai áo rách thế kia, làm việc sẽ khó chịu lắm."
Khôi Vỹ định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt kiên định và chân thành của Linh Đan, anh lại thôi. Anh nhặt chiếc áo lên đưa cho cô.
"Cô không thấy phiền à? Chỉ là một cái áo lao động rẻ tiền thôi."
"Với thợ may chúng tôi, không có vải rẻ tiền, chỉ có những món đồ mang hơi ấm của người mặc," Linh Đan đón lấy chiếc áo, cảm nhận được mùi mồ hôi trộn lẫn mùi gỗ thông còn vương lại. "Vai áo của anh gánh vác nhiều thứ quá, nên nó mệt mà rách ra đấy thôi. Để tôi gia cố lại cho nó bền hơn."
Khôi Vỹ đứng lặng người trước câu nói của cô. "Vai áo gánh vác nhiều thứ quá..." — chưa có ai ở thị trấn này, hay thậm chí là trong quá khứ của anh, từng nói với anh một câu như vậy. Họ chỉ thấy một thợ mộc khỏe mạnh, một người đàn ông lầm lì làm việc không biết mệt. Không ai thấy được cái "mệt" của những trách nhiệm vô hình mà anh đang mang.
Linh Đan cầm chiếc áo quay về nhà. Bước chân cô nhẹ nhàng hơn trước. Cô nhận ra rằng, việc chăm sóc cho những món đồ của người khác cũng là một cách để cô tự chăm sóc cho tâm hồn mình.
Chiều hôm đó, ngồi bên máy khâu, Linh Đan không còn thấy mình đơn độc. Mỗi mũi kim đâm xuống lớp vải vai áo của Khôi Vỹ, cô cảm thấy như mình đang khâu lại một chút niềm tin vào con người, vào sự tử tế thầm lặng giữa hai người lạ tình cờ trở thành hàng xóm của nhau.
Ở bên kia hàng rào, tiếng bào gỗ vang lên đều đặn. Khôi Vỹ mặc chiếc áo khoác có thêu hình sóng biển, cảm thấy bờ vai mình dường như nhẹ đi đôi chút, dù anh vẫn đang chuẩn bị cho một chuyến đi ra bãi đá vắng vào chiều mai.