MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCánh Buồm Ghép MảnhChương 9

Cánh Buồm Ghép Mảnh

Chương 9

805 từ · ~5 phút đọc

Thị trấn Hải Yên có một nơi mà gió biển thổi mạnh đến mức có thể cuốn bay mọi ưu phiền của con người, đó là Bãi Đá Vắng. Nằm tách biệt hẳn sau một hẻm núi nhỏ, nơi đây chỉ toàn những tảng đá mồ côi to lớn, xám xịt, nằm gối đầu lên nhau nghe sóng vỗ rì rào quanh năm suốt tháng.

Chiều nay, Khôi Vỹ xách theo một chiếc hộp gỗ nhỏ và một chiếc cần câu cũ, anh đứng trước cổng nhà Linh Đan, khẽ hắng giọng: "Có muốn đi dạo một lát không? Ở đây ngột ngạt quá."

Linh Đan đang mải mê với đống chỉ rối, nghe tiếng anh liền ngước lên. Nhìn vẻ ngoài phong trần của anh dưới chiếc áo kaki mình vừa sửa, cô khẽ gật đầu. Cô cũng cần một khoảng không gian rộng lớn hơn bốn bức tường gỗ này để thở.

Họ đi bộ dọc theo bờ biển. Cát lún dưới chân, mát rượi. Khôi Vỹ đi trước, đôi chân trần của anh in những dấu chân to, vững chãi trên cát, còn Linh Đan lẳng lặng đi theo sau, cố gắng đặt chân mình vào đúng những vết lõm mà anh để lại.

Đến Bãi Đá Vắng, Khôi Vỹ chọn một tảng đá phẳng nhất, cao nhất rồi chìa tay ra cho Linh Đan. Bàn tay anh thô ráp, bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cô, kéo cô lên một cách nhẹ nhàng.

"Đẹp quá..." Linh Đan thốt lên.

Trước mắt cô, mặt trời đang từ từ chìm xuống, nhuộm đỏ cả một vùng biển rộng lớn. Tiếng sóng đập vào đá tạo nên những bọt tuyết trắng xóa, âm thanh rầm rì như bản nhạc của đất trời.

Khôi Vỹ không buông cần câu ngay. Anh ngồi xuống, mở chiếc hộp gỗ ra. Bên trong không phải mồi câu, mà là những mẩu gỗ thừa nhỏ xíu. Anh lấy ra một con dao nhỏ, bắt đầu gọt giũa một cách tỉ mẩn.

"Anh luôn làm việc, ngay cả khi đi chơi sao?" Linh Đan ngồi xuống cạnh anh, thu hai đầu gối lại, cằm tỳ lên tay.

"Đôi tay này mà rảnh rỗi là đầu óc tôi lại nghĩ ngợi lung tung," Khôi Vỹ trả lời, mắt không rời mẩu gỗ. "Gọt giũa cái gì đó khiến tôi thấy mình còn kiểm soát được cuộc đời mình."

Linh Đan nhìn những lát gỗ mỏng rơi xuống chân anh. Cô chợt nhận ra, sự lầm lì của Khôi Vỹ không phải là vô cảm, mà là một lớp vỏ bảo vệ.

"Anh Vỹ này, tại sao anh lại chọn đóng tàu gỗ trong khi giờ người ta toàn dùng tàu vỏ thép?"

Bàn tay đang đưa dao của Khôi Vỹ khựng lại. Anh nhìn ra khơi xa, nơi có một bóng tàu mờ nhạt. "Tàu thép thì bền, nhưng tàu gỗ có linh hồn. Bố tôi nói, gỗ từng là cây, cây có sự sống. Khi mình đóng một con tàu bằng gỗ, mình đang cho cái cây đó một cuộc đời mới để chu du khắp đại dương. Nó biết đau khi va vào đá, biết ấm lên khi có hơi người."

Giọng anh bỗng trở nên trầm buồn: "Nhưng thế giới giờ không cần linh hồn nữa, người ta chỉ cần tốc độ và lợi nhuận thôi."

Linh Đan cảm nhận được một nỗi cô đơn sâu thẳm trong lời nói của anh. Cô khẽ chạm tay vào vạt áo kaki của anh, nơi có những nhành hoa chỉ xanh cô thêu. "Tôi lại nghĩ khác. Chính vì thế giới quá nhanh và quá lạnh lùng, nên những người như anh và tôi mới cần phải ở lại. Để vá lại những mảnh áo sờn, để đóng những con tàu gỗ biết thở. Nếu không, con người sẽ lấy gì để sưởi ấm lòng nhau?"

Khôi Vỹ quay sang nhìn cô. Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, gương mặt Linh Đan trông thanh khiết và kiên định đến lạ thường. Lần đầu tiên, anh không tránh né ánh nhìn của cô. Một sự kết nối vô hình, mỏng manh nhưng bền bỉ như sợi chỉ xanh, dường như đang được dệt nên giữa tiếng sóng gào thét.

Anh đưa mẩu gỗ vừa gọt xong cho cô. Đó là hình một ngôi sao biển nhỏ xíu, nhẵn nhụi và ấm áp. "Tặng cô. Vì đã khâu lại vai áo cho tôi."

Linh Đan đón lấy ngôi sao gỗ, lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả. Họ ngồi đó cho đến khi mặt trời lặn hẳn, chỉ còn lại hơi lạnh của biển và mùi gỗ thông thoang thoảng. Giữa bãi đá vắng này, hai linh hồn từng tự coi mình là "đồ bỏ đi" của phố thị, bỗng thấy mình được lấp đầy bởi một sự thấu hiểu không cần thành lời.