Một buổi tối giữa tuần, cả thị trấn Hải Yên đột ngột chìm vào bóng tối. Một sự cố lưới điện do gió muối ăn mòn khiến toàn bộ đèn đường và ánh sáng từ các nếp nhà vụt tắt. Không gian vốn đã tĩnh lặng nay càng trở nên mênh mông và đặc quánh bởi bóng đêm của biển.
Linh Đan đang dở tay với xấp vải linen thì bóng tối ập đến. Cô loay hoay tìm cây nến cũ trong ngăn kéo bếp nhưng bật lửa lại hết gas. Trong cái tĩnh mịch đến lạnh người, cô nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn đi trên sỏi đá, rồi dừng lại trước hiên nhà mình.
"Linh Đan? Cô có đó không?" Giọng Khôi Vỹ vang lên, bình thản như thể bóng tối này là một người bạn quen thuộc của anh.
Linh Đan mở cửa, chỉ thấy một bóng đen cao lớn đứng sừng sững. "Tôi đây... nhưng tôi không tìm thấy lửa."
"Đừng sợ. Đợi tôi một chút."
Khôi Vỹ quay sang xưởng mộc của mình, lát sau anh quay lại với một chiếc đèn bão cũ và một nắm vỏ bào gỗ khô. Anh không vào trong nhà mà ngồi xuống ngay giữa khoảng sân nhỏ ngăn cách hai nhà.
"Ra đây đi. Trong nhà tối và bí lắm. Ở đây có gió, chúng ta nhóm một ngọn lửa nhỏ."
Linh Đan bước ra, ngồi xuống chiếc ghế mây đối diện anh. Khôi Vỹ bắt đầu xếp những thanh gỗ nhỏ chồng lên nhau theo hình kim tự tháp. Anh dùng bật lửa đá đánh một phát, ngọn lửa nhỏ bùng lên, liếm vào những lớp vỏ bào mỏng dính. Mùi gỗ thông bị đốt cháy tỏa ra một hương thơm nồng nàn, ấm áp, xua đi cái vị mặn chát của gió biển đêm.
Ngọn lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt thâm trầm của Khôi Vỹ. Linh Đan nhìn anh, đôi bàn tay to lớn đang khéo léo che chắn cho ngọn lửa non nớt trước những cơn gió lùa.
"Anh khéo thật," cô khẽ nói. "Đến cả việc nhóm lửa cũng trông rất... chuyên nghiệp."
Khôi Vỹ khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi làm giãn đi những nếp nhăn nơi khóe mắt. "Ở đây, nếu không biết cách nhóm lửa, cô sẽ không đi qua nổi những mùa đông dài đâu. Nhóm lửa không khó, khó là giữ cho nó cháy đều mà không bị gió thổi tắt."
Linh Đan nhìn chằm chằm vào những đốm lửa đỏ rực. "Tôi cũng từng có một ngọn lửa trong lòng khi còn ở thành phố. Nhưng dường như... nó đã tắt ngóm từ lâu rồi."
"Nó không tắt đâu," Khôi Vỹ dùng một cành củi nhỏ khều nhẹ đống tro, làm những tàn lửa bay lên như những con đom đóm trong đêm. "Nó chỉ đang ngủ dưới lớp tro thôi. Cô giống như đống củi này vậy, cần một chút gió đúng hướng và sự kiên nhẫn để bùng lên lại."
Họ ngồi đó, giữa một thị trấn không ánh điện, chỉ có một đốm lửa nhỏ nhoi làm tâm điểm. Khôi Vỹ bắt đầu kể cho cô nghe về cách chọn gỗ để giữ lửa lâu nhất, về việc gỗ sồi thì cháy đượm nhưng khó nhóm, gỗ thông thì nhanh cháy nhưng cũng nhanh tàn. Những kiến thức thô mộc ấy qua giọng nói trầm lắng của anh bỗng trở thành những bài học về nhân sinh.
Lần đầu tiên, Linh Đan cảm thấy bóng tối không còn đáng sợ. Bóng tối giúp người ta không cần phải nhìn thấy những hào nhoáng giả tạo, mà chỉ tập trung vào hơi ấm của người ngồi đối diện.
"Anh Vỹ này, cảm ơn anh... vì ngọn lửa."
Khôi Vỹ ngước lên nhìn cô, ánh lửa vàng rực tô điểm cho khuôn mặt thanh tú của Linh Đan một vẻ đẹp u buồn nhưng đầy sức sống. Anh không đáp, chỉ lặng lẽ đưa thêm một thanh gỗ vào bếp lửa. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều hiểu rằng, ngọn lửa này không chỉ đang sưởi ấm đôi bàn tay, mà nó đang âm thầm nhóm lại một thứ gì đó vốn đã nguội lạnh từ lâu trong lồng ngực họ.
Đêm đó, cả Hải Yên vẫn tối om, nhưng trong căn hẻm Đá Dăm, có hai bóng người vẫn ngồi bên nhau cho đến khi những tàn lửa cuối cùng hóa thành tro xám, mang theo một lời hứa ngầm về sự đồng hành trong những ngày sắp tới.