Cơn mất điện đêm qua dường như đã làm thay đổi bầu không khí giữa hai căn nhà gỗ. Sáng nay, sương muối phủ dày trên những tán lá bàng, mang theo cái lạnh se sắt đặc trưng của vùng biển khi chuyển mùa. Linh Đan cảm thấy cổ họng hơi đau, có lẽ trận mưa rào và cái lạnh dưới hiên nhà đêm trước đã bắt đầu ngấm vào người.
Cô loay hoay trong bếp, thái vài lát gừng già thả vào ấm nước sôi. Khi mùi thơm cay nồng vừa bốc lên, cô nghe thấy tiếng bước chân bên hàng rào. Khôi Vỹ xuất hiện, tay cầm một chiếc túi lưới nhỏ đựng mấy con ghẹ tươi rói còn dính cát biển.
"Quà của ông thợ máy dưới bến. Tôi ăn không hết," anh nói, nhưng ánh mắt nhanh chóng dừng lại ở gương mặt hơi tái của Linh Đan. "Cô ốm à?"
"Chỉ hơi sụt sịt chút thôi," cô mỉm cười yếu ớt, rót trà ra hai tách sứ. "Vào uống chén trà gừng cho ấm đã anh Vỹ."
Khôi Vỹ ngập ngừng một lát rồi bước vào gian bếp nhỏ. Đây là không gian riêng tư nhất của Linh Đan, nơi chỉ có mùi quế, mùi gừng và những hũ gia vị sắp xếp ngay ngắn. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ thấp, đôi bàn tay to lớn bao quanh tách trà nhỏ xíu như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.
"Hồi trước..." Khôi Vỹ bắt đầu, giọng anh lẫn trong hơi nước bốc lên từ tách trà. "Mẹ tôi cũng hay pha trà gừng mỗi khi bố tôi đi biển về giữa đêm đại hàn. Bà nói, gừng không chỉ để ấm bụng, mà để nhắc người ta rằng vị đời có cay thì lòng người mới biết trân trọng lúc ngọt."
Linh Đan nhìn anh, đây là lần đầu tiên anh chủ động nhắc về mẹ. "Bà chắc là một người phụ nữ dịu dàng lắm."
Khôi Vỹ gật đầu, ánh mắt anh dường như trôi về một miền ký ức rất xa. "Bà mất sau một cơn bạo bệnh khi bố tôi còn đang lênh đênh ngoài khơi. Ngày ông về, chỉ còn lại xưởng đóng tàu trống huếch và một đứa con trai lầm lì. Ông cụ từ đó cũng chẳng bao giờ cười nữa, chỉ vùi đầu vào gỗ đá cho đến lúc ra đi."
Anh dừng lại, nhấp một ngụm trà, vị cay nóng làm đôi vai anh khẽ rung lên. "Nhiều lúc tôi tự hỏi, tại sao người ta lại cứ phải gắn bó với một nơi đầy đau thương như thế này? Nhưng rồi chính tôi cũng không đi đâu được. Tôi bị kẹt lại trong những thớ gỗ của ông cụ, trong cái mùi mặn của biển mà mẹ tôi từng yêu."
Linh Đan đặt tay mình lên mặt bàn, gần sát với tay anh. "Anh không bị kẹt đâu, anh Vỹ. Anh đang gìn giữ. Có những người chọn cách chạy trốn nỗi đau bằng việc đi thật xa, như tôi chẳng hạn. Nhưng đi đến đâu tôi cũng mang theo sự đổ vỡ trong lòng. Còn anh, anh đối diện với nó mỗi ngày bằng tiếng búa."
Cô kể cho anh nghe về cuộc sống ở thành phố — nơi những con người chen chúc nhau nhưng lại cô đơn đến cùng cực. Cô kể về những bản thảo bị từ chối, về người yêu cũ đã bỏ rơi cô vào lúc cô cần một điểm tựa nhất để chạy theo những phù hoa hào nhoáng.
"Tôi về đây vì tôi thấy mình không còn gì để mất. Nhưng hóa ra, ở đây tôi lại tìm thấy những thứ nhỏ nhặt mà trước kia tôi đã lãng quên. Như mùi trà gừng này, hay tiếng búa của anh mỗi sáng."
Khôi Vỹ ngước lên, nhìn sâu vào mắt Linh Đan. Trong gian bếp nhỏ nhạt nhòa ánh sáng, hai con người xa lạ bỗng thấy mình trần trụi với những vết thương cũ. Không có sự thương hại, chỉ có sự đồng cảm len lỏi giữa những hơi trà cay nồng.
"Nếu cô thấy mệt," Khôi Vỹ nói, giọng anh trầm hẳn xuống. "Thì cứ ở lại Hải Yên bao lâu tùy thích. Biển rộng lắm, nó chứa được hết những nỗi buồn của cô."
Họ ngồi đó, lặng lẽ uống cạn tách trà. Câu chuyện về gừng và vị cay của đời người dường như đã rút ngắn khoảng cách giữa hai tâm hồn vốn dĩ luôn đề phòng thế giới. Ngoài kia, sương bắt đầu tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu ngày yếu ớt đậu trên hiên nhà, sưởi ấm cho tiệm may không tên và xưởng mộc đầy bụi bặm.