Mùa biển động bắt đầu bằng những đợt gió rít qua khe cửa mạnh hơn thường lệ. Linh Đan đang lúi húi dọn dẹp đống chỉ thêu trên bàn thì thấy Khôi Vỹ ghé qua. Hôm nay anh không mặc chiếc áo kaki yêu thích mà chỉ mặc một chiếc áo phông cũ sờn. Điều khiến Linh Đan chú ý là bước đi của anh có phần khập khiễng, và cánh tay trái dường như cứng nhắc, không cử động linh hoạt như mọi ngày.
"Anh Vỹ, anh sao thế?" Linh Đan vội vàng bước ra, giọng lo lắng.
Khôi Vỹ né tránh ánh mắt của cô, anh đưa tay phải lên xoa xoa bả vai: "Không có gì, chắc tại trở trời, vết thương cũ ở vai hơi nhức thôi. Tôi sang mượn cô ít dầu nóng, bên nhà tôi vừa hết."
Linh Đan không tin. Cô nhìn xuống ống quần của anh, nơi có một vệt màu sẫm vừa thấm qua lớp vải xám. "Anh nói dối. Anh bị thương đúng không?"
Khôi Vỹ khựng lại, định quay lưng đi nhưng Linh Đan đã nhanh tay giữ lấy vạt áo anh. Sự kiên quyết của cô gái nhỏ bé này đôi khi khiến một người đàn ông lầm lì như anh cũng phải chịu thua. Anh thở dài, ngồi xuống bậc thềm gỗ, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi.
"Chỉ là lúc sáng khuân gỗ, tôi sẩy chân nên thanh đà đè trúng chân. Vết thương cũ ở vai cũng vì thế mà động lại. Không chết được đâu."
Linh Đan chạy vào nhà lấy hộp y tế. Khi cô kéo ống quần anh lên, một vết bầm tím lịm kéo dài từ cổ chân lên bắp chân, cùng với một vết xước dài đang rướm máu. Nhưng điều làm cô lặng người là khi anh cởi chiếc áo phông ra để cô bôi dầu vào vai: một vết sẹo lớn, sần sùi chạy dài từ xương quai xanh ra sau bả vai. Đó không phải vết thương do gỗ gây ra. Đó là vết sẹo của một mảnh đạn hoặc mảnh vỡ kim loại cực lớn.
"Đây là..." Linh Đan run run chạm nhẹ vào mép vết sẹo.
Khôi Vỹ hơi co người lại, giọng anh lạnh đi: "Vết sẹo của sự kiêu ngạo. Tôi từng là phóng viên ảnh chiến trường, Linh Đan ạ. Tôi đã nghĩ mình có thể dùng ống kính để thay đổi thế giới, để vạch trần sự tàn khốc. Nhưng cuối cùng, tôi chẳng cứu được ai, kể cả người đồng nghiệp thân nhất của mình. Tôi trở về với một bên vai hỏng và một tâm hồn nát vụn."
Anh cười nhạt, một nụ cười đầy sự tự giễu: "Tôi nói với mọi người ở đây là tôi bị tai nạn lúc đóng tàu ở phương xa. Đó là lời nói dối vụng về nhất mà tôi từng thốt ra, nhưng ít nhất nó giúp tôi không phải giải thích về những thứ tôi muốn quên."
Linh Đan im lặng. Cô nhẹ nhàng dùng bông tẩm cồn lau sạch vết thương mới trên chân anh, rồi bắt đầu xoa bóp bả vai đầy sẹo bằng dầu nóng. Đôi bàn tay cô mềm mại nhưng ấm áp, từng ngón tay di chuyển chậm rãi như đang cố xoa dịu nỗi đau của mười năm về trước.
"Tại sao anh lại giấu?" Cô hỏi khẽ.
"Vì ở Hải Yên, người ta chỉ biết tôi là 'Vỹ thợ mộc'. Nếu họ biết về quá khứ đó, họ sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Tôi không cần sự thương hại, tôi chỉ cần sự yên tĩnh."
Linh Đan ngước lên, mắt cô rưng rưng: "Tôi không thương hại anh. Tôi chỉ thấy... đau lòng. Anh và tôi, chúng ta đều mang những lời nói dối về đây để bao bọc lấy bản thân mình. Tôi nói mình về đây vì yêu biển, nhưng thực chất là vì tôi sợ thành phố. Chúng ta đều là những kẻ chạy trốn vụng về."
Khôi Vỹ nhìn xuống cô gái đang quỳ bên cạnh chân mình. Ánh nắng chiều le lói hắt qua kẽ lá, đậu trên mái tóc của Linh Đan. Anh bỗng nhận ra, việc để lộ vết sẹo cũ này không hề đáng sợ như anh tưởng. Ngược lại, khi lời nói dối được bóc trần, anh cảm thấy lồng ngực mình nhẹ đi, như thể một tảng đá đè nặng bấy lâu nay vừa được nhấc bỏ.
"Đừng giấu tôi điều gì nữa nhé," Linh Đan nói, tay cô vẫn không ngừng xoa bóp. "Vết sẹo của anh... nó không xấu xí đâu. Nó là minh chứng rằng anh đã sống sót."
Khôi Vỹ khẽ đặt bàn tay to lớn của mình lên đầu Linh Đan, một cử chỉ vụng về nhưng tràn đầy sự tin cậy. Đêm đó, trong căn hẻm Đá Dăm, không còn những lời nói dối che đậy. Chỉ có hai con người ngồi bên nhau, học cách chấp nhận những vết sẹo của mình dưới ánh sao trời xa thẳm.