924 từ · ~5 phút đọc
Thành phố Hải Giang đón tháng Tám bằng những cơn nắng gắt, nhưng bên trong phòng học lớp 12/1 – lớp chuyên tự nhiên trọng điểm – mọi thứ lại lạnh lẽo một cách vô lý. Sự căng thẳng học tập tạo ra một áp lực vô hình, đẩy mỗi học sinh vào một trạng thái cô độc, tự chiến đấu với chính mình.
An Nhiên, một cô gái lặng lẽ, luôn chọn cách thu mình lại. Đối với cô, sự cô độc là một tấm chắn an toàn. Cô thường tự ví mình như một chiếc lá khô bị gió cuốn vào một cuốn sách dày, lặng lẽ, không gây ra tiếng động. Nét chữ cô trong cuốn sổ nhật ký luôn thanh mảnh, mềm mại, trái ngược hẳn với những con số và công thức khô khan cô phải tiếp xúc hàng ngày.
Đầu năm học mới, sự sắp xếp chỗ ngồi đột ngột của giáo viên chủ nhiệm đã xáo trộn thế giới tĩnh lặng của An Nhiên. Cô bị kéo ra khỏi chiếc bàn cuối cùng bên cửa sổ và được chuyển lên dãy giữa, bàn thứ ba.
Người bạn cùng bàn mới của cô là Bách Ngôn.
Bách Ngôn là hình mẫu lý tưởng: thành tích vượt trội, cao ráo, sạch sẽ, và luôn giữ vẻ ngoài hoàn hảo. Anh là bức tường trắng không tì vết mà mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều hướng về. Sự lạnh lùng của anh không phải là sự thô lỗ, mà là sự xa cách có chủ đích, một rào chắn tinh tế giữa anh và thế giới ồn ào. Hai con người, một người lặng lẽ vì nội tâm yếu đuối, một người lặng lẽ vì kiêu hãnh và bí mật.
Buổi sáng đầu tiên, An Nhiên đến sớm. Cô cẩn thận đặt sách vở của mình gọn gàng về phía bên phải, cố gắng biến mình thành một sự vật vô tri không gây ra xáo trộn.
Bách Ngôn đến sau. Anh không nói gì, ánh mắt chỉ lướt qua đồ dùng của cô một cách kiểm tra, gần như đo đạc. Anh kéo ghế, ngồi xuống. Động tác dứt khoát và không hề gây tiếng động thừa thãi. Anh mở sách, đặt hộp bút kim loại lên góc bàn, và bắt đầu làm bài. Sự tập trung của anh gần như là tuyệt đối, như thể cô không hề tồn tại.
Sự yên tĩnh giữa họ nặng nề, nhưng An Nhiên chợt nhận ra một chi tiết nhỏ. Khi anh kéo ba lô xuống gầm bàn, một vật thể nhỏ đã trượt ra, nằm gọn dưới chân ghế của anh: một chiếc tai nghe cũ kỹ, dây đã bị bong tróc lớp vỏ ngoài. Anh không hề để ý.
Giờ giải lao đầu tiên, khi lớp học ồn ào nhất, Bách Ngôn bất ngờ đứng dậy, đi ra ngoài hành lang. Sự rời đi của anh luôn mang một vẻ bí ẩn, không cần sự cho phép của bất cứ ai.
An Nhiên nhân cơ hội đó, cúi người, nhẹ nhàng đưa tay nhặt chiếc tai nghe lên. Lớp vỏ nhựa của nó đã cũ, nhưng đầu dây cắm vẫn còn sáng bóng. Cô cẩn thận đặt nó lên góc bàn của anh, nơi anh vừa để sách.
Đúng lúc đó, cô nhìn vào ngăn bàn đang trống của anh. Sự ngăn nắp hoàn hảo của anh bị phá vỡ bởi một vật thể duy nhất: một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, màu nâu sẫm, được giấu khuất sau chồng sách Hóa Học. Cuốn sổ này toát lên một vẻ cổ điển, mềm mại, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lùng của anh.
An Nhiên nghiêng người, cố gắng nhìn rõ hơn. Trên bìa sổ, cô thấy một hình chạm khắc chìm: một cánh cổng sắt bị gió cuốn, với một nhánh cây khô đang vươn ra. Cô cảm thấy một sự rung động không thể lý giải. Hình ảnh này, giống như một bức tranh tâm trạng, hoàn toàn phù hợp với thứ cô cảm nhận từ anh.
Bách Ngôn quay trở lại. Nhanh chóng một cách bất ngờ.
An Nhiên giật mình lùi lại. Cô vội vàng thu tay về. Cô cảm thấy má mình nóng bừng.
Bách Ngôn ngồi xuống. Anh nhìn thấy chiếc tai nghe trên bàn, ánh mắt anh thoáng qua một tia ngạc nhiên rất nhỏ, nhưng anh không nói gì. Anh chỉ lẳng lặng cất chiếc tai nghe vào túi quần.
Sau đó, một hành động khiến An Nhiên hoàn toàn bất ngờ. Anh đặt bàn tay mình vào ngăn bàn, và từ từ kéo cuốn sổ da ra. Anh đặt nó lên đùi, dùng tay che đi một nửa, rồi dùng bút mực đen, phác thảo những ký hiệu lạ lùng trên trang giấy. Chúng là sự kết hợp của các nốt nhạc và ký hiệu toán học.
Anh không cần nói, nhưng An Nhiên đã hiểu: Anh đang sáng tác nhạc. Anh đang mở một phần Cánh Cổng Gió Mùa bí mật của mình, ngay trước mặt người vừa chạm vào vật dụng riêng tư của anh. Đó không phải là sự vô tình, đó là sự phản hồi và sự chấp nhận lặng lẽ.
An Nhiên cúi đầu. Từ giờ phút này, cô không còn là một hạt bụi vô tri, và anh không còn là một bức tượng băng. Họ đã có một điểm giao không lời, được xây dựng trên sự tĩnh lặng và những bí mật tinh tế. Sự yên tĩnh giữa họ đã bắt đầu mang theo âm thanh.