1,262 từ · ~7 phút đọc
Mối quan hệ giữa An Nhiên và Bách Ngôn bắt đầu bằng một chuỗi những sự yên tĩnh vô tận, kéo dài từ ngày này sang ngày khác. Họ giống như hai ngôi nhà được xây sát cạnh nhau, nhưng không hề có cửa sổ chung. An Nhiên tiếp tục nép mình vào thế giới của sách vở, cố gắng thu mình lại càng nhỏ càng tốt, để không làm phiền đến sự tập trung tuyệt đối của người ngồi bên cạnh.
Bách Ngôn, đúng như dự đoán, vẫn duy trì vẻ ngoài hoàn hảo và sự lạnh lùng xa cách. Chiếc hộp bút kim loại của anh luôn được đặt thẳng hàng với mép bàn. Sách vở không bao giờ xô lệch. Anh giống như một bức tượng được tạc từ băng tuyết, đẹp đẽ nhưng không phát ra hơi ấm. Kể từ buổi sáng hôm đó, cuốn sổ da bí ẩn kia không xuất hiện thêm lần nào nữa. Nó được bảo vệ kỹ lưỡng trong chiếc cặp tài liệu đen, khuất khỏi tầm mắt cô.
Tuy nhiên, sự im lặng này không phải là sự vắng mặt. Nó là sự tồn tại có trọng lượng, đôi khi lại còn áp lực hơn cả lời nói.
Chiều hôm đó, một cơn mưa bất ngờ ập xuống Thành phố Sương Mù, mang theo một làn gió mạnh khiến cửa sổ lớp học rung lên bần bật. Căn phòng nhanh chóng chìm vào thứ ánh sáng xám xịt, ẩm ướt, làm nổi bật lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí.
An Nhiên, vốn bị chứng đau nửa đầu nhẹ khi thời tiết thay đổi đột ngột, cảm thấy cơ thể nặng trĩu. Đầu cô bắt đầu nhói lên, cảm giác như có những chiếc kim châm đang đâm vào thái dương. Cô cố gắng cúi đầu thấp xuống để che giấu sự khó chịu, nắm chặt cây bút trong tay, cố gắng hoàn thành nốt bài tập Vật Lý.
Cô cần phải giải quyết một bài toán về cân bằng lực, nhưng tâm trí cô lúc này đang hoàn toàn mất cân bằng. Tay cô khẽ run, khiến nét chữ trên vở bị chệch hẳn so với hàng. Cô hít một hơi sâu, cố gắng nén lại cơn đau đang bóp nghẹt thái dương.
Bách Ngôn vẫn tiếp tục làm việc, không hề có dấu hiệu bị ảnh hưởng bởi sự ồn ào của cơn mưa hay sự thay đổi của ánh sáng. Sự tập trung của anh gần như là phi thường. Anh đang dùng thước kẻ để vẽ một biểu đồ phức tạp, đường nét thẳng tắp và chính xác.
An Nhiên biết mình cần thuốc giảm đau nằm trong ba lô, dưới gầm bàn. Việc cúi người xuống vào lúc này chắc chắn sẽ gây ra một tiếng động, phá vỡ sự yên tĩnh mà Bách Ngôn đang cố công duy trì. Cô do dự. Cô thà chịu đựng cơn đau hơn là gây ra sự xáo trộn.
Cô cố gắng tiếp tục viết. Cây bút chì trong tay cô trượt đi, tạo ra một vết gạch ngang dài, phá hỏng toàn bộ công thức vừa viết. Cô thất vọng, khẽ cắn môi. Sự căng thẳng khiến cô vô tình làm đổ nhẹ một chồng sách mỏng ở góc bàn của mình. Tiếng sách va chạm rất nhỏ, nhưng trong sự im lặng này, nó nghe như một tiếng động lớn.
Đúng lúc đó, một chiếc bóng đổ xuống trang vở của cô.
An Nhiên không dám ngước lên ngay lập tức. Cô cảm thấy có một hơi ấm lạ lùng, rất nhẹ, thoáng qua không gian lạnh lẽo của mình.
Một vật thể nhỏ, hình chữ nhật, từ từ trượt qua ranh giới vô hình trên mặt bàn, dừng lại ngay sát khuỷu tay cô.
Đó là một chiếc khăn giấy trắng tinh, được gấp gọn gàng.
An Nhiên ngạc nhiên ngước lên.
Bách Ngôn đã quay lại nhìn cô. Đôi mắt sau cặp kính gọng mỏng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng ánh mắt anh lại có một sự chú ý rất nhỏ, rất khó nhận ra, như một tia sáng phản chiếu chớp nhoáng trên mặt băng.
Anh không nói gì. Không có một lời giải thích nào cho hành động đó. Chỉ là một ánh mắt tĩnh lặng, và chiếc khăn giấy. Anh nhìn thẳng vào vết gạch ngang và bàn tay đang run rẩy của cô.
An Nhiên hiểu. Trong lúc cô cúi đầu xuống, anh đã kịp nhận ra sự khó chịu và sự run rẩy nơi đầu ngón tay cô. Anh không đưa ra lời khuyên, không hỏi han, không thương hại. Anh chỉ đơn giản là đưa ra một giải pháp vật lý, một sự an ủi không lời cho bàn tay đang đau của cô để lau sạch lỗi lầm.
An Nhiên cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô cảm thấy một luồng hơi ấm đột ngột lan tỏa từ ngực ra khắp cơ thể, làm dịu đi phần nào cơn đau đầu.
Cô không đưa ra lời cảm ơn, vì cô biết một lời cảm ơn vào lúc này sẽ chỉ làm phá vỡ sự yên tĩnh mà anh đã ban tặng. Thay vào đó, cô chỉ nhẹ nhàng đón lấy chiếc khăn giấy. Cô dùng nó để lau sạch vết chì gạch ngang trên vở. Động tác của cô cũng nhẹ nhàng và cẩn thận như chính sự lặng lẽ của anh.
Sau đó, cô lấy cuốn sổ nhật ký ra, mở một trang trắng. Cô viết nhanh một dòng chữ nhỏ vào lề trang vở, sau đó dùng tay che lại, không cho anh nhìn thấy. Dòng chữ đó là Lời cảm ơn thầm lặng gửi đến người bên cạnh.
Mọi thứ trở lại bình thường. Bách Ngôn quay đầu lại với bảng tuần hoàn hóa học của mình. Sự lạnh lùng của anh lại được thiết lập. Anh tiếp tục vẽ đồ thị với sự chính xác tuyệt đối.
Cơn đau đầu của cô dần tan biến. Cô tiếp tục giải quyết bài toán cân bằng lực. Lần này, mọi thứ đều trôi chảy. Cô biết, bên cạnh mình không còn là một bức tượng băng, mà là một sự tồn tại lặng lẽ có thể cảm nhận được cơn gió lạnh mà cô đang phải chịu đựng.
Khi chuông tan học vang lên, Bách Ngôn thu dọn đồ đạc. Anh vẫn giữ thái độ dứt khoát và nhanh chóng. Chiếc cặp tài liệu đen đã nằm trên vai anh.
Trước khi ra khỏi chỗ ngồi, anh đột nhiên dừng lại. Anh không nhìn An Nhiên, nhưng anh nghiêng đầu một chút, một động tác rất tinh tế, đủ để cô thấy.
Anh dùng ngón tay thon dài của mình, gõ nhẹ hai cái lên góc bàn, ngay sát mép nơi cô đặt cuốn sổ nhật ký.
Hai tiếng gõ nhỏ, như một thông điệp vô thanh.
Sau đó, anh bước đi.
An Nhiên nhìn theo bóng anh, bối rối. Cô cúi đầu nhìn xuống cuốn sổ nhật ký. Cô hiểu, đó không phải là một sự trách móc. Hai tiếng gõ nhẹ đó, có lẽ, chính là sự chấp nhận của anh đối với Lời cảm ơn thầm lặng mà cô đã viết. Đó là sự giao tiếp, là sự phản hồi, là sự đồng ý cho phép sự yên tĩnh của cô tiến thêm một bước vào thế giới của anh.
Sự yên tĩnh giữa họ, cuối cùng, đã tìm được một cách để giao tiếp. Và cô biết, cô đã không còn cô đơn trong Cánh Cổng Gió Mùa của riêng mình nữa.