1,252 từ · ~7 phút đọc
Sau sự kiện chiếc khăn giấy và hai tiếng gõ nhẹ vô thanh của Bách Ngôn, sự yên tĩnh giữa An Nhiên và anh đã mang một ý nghĩa mới. Nó không còn là rào cản, mà là một sợi dây vô hình kết nối hai người. An Nhiên tiếp tục quan sát anh, không phải với sự sợ hãi mà với một sự tò mò ngày càng lớn. Cô tự hỏi, liệu người đàn ông lạnh lùng và hoàn hảo này còn che giấu bao nhiêu bí mật bên trong Cánh Cổng Gió Mùa của mình.
Cô nhận thấy Bách Ngôn có một thói quen cố định: cứ vào chiều thứ Ba hàng tuần, sau giờ tan học, anh luôn biến mất khỏi lớp trong khoảng thời gian một tiếng rưỡi. Anh không đi thư viện, cũng không đi phòng thí nghiệm. Chiếc cặp tài liệu đen của anh cũng nhẹ hơn bình thường vào những buổi chiều đó.
An Nhiên quyết định tìm hiểu. Cô không phải là người hay theo dõi, nhưng bí mật về cuốn sổ da và những ký hiệu âm nhạc kia đã thôi thúc cô. Cô tin rằng, nếu cô có thể hiểu được Cánh Cổng Gió Mùa của anh, cô sẽ hiểu được lý do tại sao anh lại chọn sự yên tĩnh làm vũ khí bảo vệ.
Chiều thứ Ba hôm đó, An Nhiên cố tình nán lại lớp muộn. Cô giả vờ đang tìm kiếm chiếc bút chì bị rơi dưới gầm bàn. Khi Bách Ngôn bước ra khỏi lớp, dáng vẻ điềm tĩnh như mọi ngày, cô nhẹ nhàng bám theo anh, giữ một khoảng cách an toàn, hòa mình vào dòng học sinh đang đổ ra cổng.
Bách Ngôn không đi xuống cầu thang chính. Anh đi lên.
Anh leo lên ba tầng lầu, rồi rẽ vào cầu thang phụ dẫn lên tầng thượng của tòa nhà cũ kỹ. Nơi đó là khu vực bị cấm, chỉ dành cho nhân viên bảo trì. Sự lựa chọn của anh càng khẳng định đây là một bí mật cá nhân, một nơi anh cố tình tách biệt khỏi sự phán xét của thế giới.
An Nhiên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Đó là một cảm giác vừa sợ hãi vì vi phạm quy tắc trường học, vừa phấn khích vì sắp chạm đến sự thật. Cô lên theo anh, bước chân nhẹ nhàng như một chiếc bóng. Cô cẩn thận tránh làm những bậc thang xi măng cũ kỹ kêu cót két.
Cánh cửa kim loại dẫn lên tầng thượng bị khóa, nhưng có vẻ nó không được khóa kỹ lưỡng. An Nhiên nhớ lại, Bách Ngôn luôn mang theo một chiếc móc chìa khóa đa năng nhỏ bé gắn trên chiếc cặp của mình. Cô đoán anh đã mở nó một cách tinh vi và đóng lại một cách hờ hững.
Cô biết Bách Ngôn không muốn người khác biết. Cô đứng nép mình sau bức tường gần cầu thang, nơi cô có thể nghe được âm thanh, nhưng không thể bị nhìn thấy.
Vài phút im lặng trôi qua. An Nhiên chỉ nghe thấy tiếng gió lạnh thổi qua những cột ăng-ten rỉ sét và tiếng mưa phùn lất phất của Hải Giang.
Rồi, đột nhiên, âm thanh vang lên.
Đó không phải là một tiếng động ồn ào hay ngẫu nhiên. Đó là tiếng nhạc.
Tiếng nhạc phát ra từ một chiếc đàn piano cũ kỹ, được đặt khuất sau bức tường chắn gió của tầng thượng. Tiếng đàn không hoàn hảo—có lẽ chiếc đàn đã bị hư hỏng do thời tiết—nhưng âm thanh của nó lại mang theo một sự rung động không thể diễn tả bằng lời, như thể nó đang cố gắng vượt qua những giới hạn của chính nó.
Tiếng đàn lúc đầu chậm rãi, buồn bã, như những giọt mưa cuối mùa thu. Nó vẽ nên một bức tranh về sự cô độc, sự khao khát được giải thoát. Sau đó, nhịp điệu dần tăng lên, trở nên mạnh mẽ, quyết liệt hơn, như thể người chơi đang trút bỏ tất cả sự kìm nén, tất cả áp lực và sự hoàn hảo giả tạo mà anh phải mang trên vai. An Nhiên nhận ra, đó là sự giải phóng tâm hồn của anh.
An Nhiên nhắm mắt lại. Cô không cần nhìn thấy. Cô có thể cảm nhận được rằng, đó chính là Bách Ngôn. Những nốt nhạc này chính là phiên bản được giải phóng của những ký hiệu cô đã thấy trong cuốn sổ da của anh. Anh không dùng lời nói, anh dùng âm nhạc để giao tiếp với thế giới và với chính bản thân mình. Cô chợt hiểu lý do tại sao anh lại chọn nơi đây. Tầng thượng, khu vực bị cấm, là nơi chân thật nhất, nơi không có ai phán xét, nơi anh có thể là chính mình mà không cần phải lo lắng về điểm số hay kỳ vọng.
Tiếng đàn kéo dài khoảng nửa giờ. Trong suốt thời gian đó, An Nhiên cảm thấy như cô đang được phép bước vào thế giới nội tâm của anh. Cô nghe thấy sự giận dữ của anh với sự hoàn hảo, nghe thấy sự buồn bã vì bị hiểu lầm, và nghe thấy một khát vọng tự do cháy bỏng.
Cô đứng đó, hoàn toàn bất động, như một khán giả duy nhất trong buổi hòa nhạc bí mật của anh.
Khi tiếng đàn kết thúc, sự im lặng trở lại, nhưng lần này, nó mang theo một sự viên mãn lạ lùng. An Nhiên biết, cô đã không còn nhìn Bách Ngôn bằng con mắt của một bạn cùng bàn lạnh lùng nữa. Cô nhìn anh bằng con mắt của một người đã chia sẻ một bí mật, một người đã được nghe thấy những âm thanh mà không ai khác được nghe.
Bách Ngôn thu dọn đồ đạc. Anh không hề biết có người đã nghe lén.
An Nhiên chờ đợi thêm vài phút nữa, cho đến khi cô chắc chắn anh đã rời đi xa. Cô bước ra khỏi chỗ nấp. Không khí trên tầng thượng đã chuyển sang màu tím thẫm của hoàng hôn.
Cô đi đến chỗ chiếc đàn piano cũ. Phía trên phím đàn, Bách Ngôn đã đặt một vật thể.
Đó là một miếng kẹo cao su mới, loại mà anh thường nhai trong giờ tự học.
An Nhiên nhìn vào miếng kẹo cao su, rồi nhìn về phía cầu thang. Cô biết, Bách Ngôn không hề biết cô đang ở đây, nhưng anh lại để lại một dấu vết rất nhỏ. Giống như hai tiếng gõ bàn hôm trước, đây là một hành động vô ý hay là một sự nhận thức về sự tồn tại của cô? Cô không dám chắc.
Cô không nhặt miếng kẹo lên. Cô chỉ đứng đó, chạm nhẹ vào phím đàn piano còn mang hơi ấm của anh. Cô cảm thấy một sự liên kết không thể phủ nhận giữa cô và anh, một sự liên kết được tạo ra bởi sự yên tĩnh và âm nhạc.
An Nhiên nhận ra rằng, cô không chỉ muốn giải mã bí mật của anh. Cô muốn trở thành nơi anh có thể mở Cánh Cổng Gió Mùa bất cứ lúc nào, một cách tự do nhất.
Cô quay xuống cầu thang. Cô biết, thứ Ba tuần sau, cô sẽ lại trở thành khán giả duy nhất của anh. Và cô sẽ giữ bí mật này, như giữ một chiếc chìa khóa quý giá cho riêng mình.